Quyển 2: Vạn Thế Hư Vô — Giáo Chủ Chỉ Muốn Dưỡng Sinh
Chương 5: Bình Minh Bằng Vàng Và Sự Thức Tỉnh Trong Boongke Băng
Hai năm đã trôi qua kể từ đêm huyết chiến kinh hoàng tại Vô Hạn Thành.
Quỷ Vương Kibutsuji Muzan đã bị thiêu rụi dưới ánh mặt trời. Sát Quỷ Đội chính thức giải tán. Những kiếm sĩ sống sót cất đi thanh Nhật Luân Đao đẫm máu, trở về quê hương mang theo những vết thương chằng chịt để bắt đầu một cuộc sống bình thường. Xứ sở hoa anh đào bước vào thời kỳ Taisho thịnh vượng, rực rỡ ánh đèn điện và tiếng còi tàu hỏa.
Bóng tối của loài quỷ ăn thịt người tưởng chừng như đã vĩnh viễn lùi vào dĩ vãng. Người dân nay đã có thể an tâm đi dạo dưới bầu trời đêm mà không còn nơm nớp lo sợ bị xé xác.
Nhưng, đó chỉ là những gì ánh sáng mặt trời soi rọi được.
Tại một con phố sầm uất bậc nhất thủ đô Tokyo, Kenji — một cựu kiếm sĩ của Sát Quỷ Đội từng mất đi cánh tay trái trong trận chiến với Hạ Huyền — đang khó nhọc dùng tay phải đỡ lấy người mẹ già ốm yếu bước ra từ một phòng khám lớn. Trên nóc tòa nhà phòng khám, một tấm biển hiệu khổng lồ đúc bằng đồng chói lóa mang biểu tượng "Hoa Sen Vàng" của Tổng Hội Thương Mại Vạn Thế đang kiêu hãnh vươn cao, che khuất cả một góc trời.
Khuôn mặt Kenji tái mét, trên trán lấm tấm mồ hôi hột. Anh nhìn tờ hóa đơn thanh toán tiền thuốc kháng sinh và phí điều trị hô hấp trên tay mà hai đầu gối run lẩy bẩy.
"Mười lăm vạn yên... Chỉ là thuốc hen suyễn thông thường, tại sao lại đắt gấp hai mươi lần so với năm ngoái?!" Kenji uất ức quay lại quát vào mặt gã quản lý phòng khám đang mặc bộ âu phục đắt tiền.
Gã quản lý đẩy nhẹ gọng kính, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo đến thấu xương:
"Thưa ngài, Tổng Hội Vạn Thế hiện tại đã thâu tóm toàn bộ chín mươi lăm phần trăm mạng lưới nhập khẩu dược liệu, cơ sở hạ tầng y tế và chuỗi cung ứng muối khoáng trên toàn quốc. Mức giá này là quy định chung nhằm 'tái đầu tư phát triển y học'. Nếu ngài không thể chi trả, ngài có thể ký vào bản khế ước bán lại mảnh đất thổ cư ở quê nhà cho chúng tôi để cấn nợ. Chúng tôi luôn sẵn lòng cứu rỗi những người bệnh tật, thưa ngài."
Kenji sững sờ. Bàn tay còn lại của anh siết chặt lấy tờ hóa đơn đến mức nhàu nát.
Anh nhìn ra ngoài đường phố, nơi những người lao động gầy gò, phờ phạc đang còng lưng kéo những chiếc xe hàng nặng trĩu mang biểu tượng Hoa Sen Vàng. Anh nhìn thấy những điền chủ nhỏ lẻ phải quỳ gối trước cổng các chi nhánh của Tổng Hội để cầu xin khất nợ vì bị ép giá nông sản.
Trong khoảnh khắc đó, người cựu kiếm sĩ từng hiến dâng cả thanh xuân để chém giết quỷ dữ bỗng cảm thấy một luồng hàn khí ớn lạnh chạy dọc sống lưng, lạnh lẽo hơn bất kỳ Huyết Quỷ Thuật nào anh từng đối mặt.
Kenji cay đắng nhận ra một sự thật trần trụi. Ác mộng không hề biến mất, nó chỉ chuyển từ hình thái này sang hình thái khác.
Ngày trước, con người kinh hãi loài quỷ vì chúng mang đến cái chết đẫm máu trong đêm tối. Sát Quỷ Đội đã dùng mạng sống để chém đứt nanh vuốt của chúng, ngây thơ tin rằng vương quốc sẽ đón một bình minh tự do tuyệt đối. Nhưng bọn họ không ngờ rằng, sau khi loài quỷ bị tiêu diệt, một con quái vật khác lại trỗi dậy ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Nó không có nanh nhọn, không thèm khát máu thịt, mà nó mặc âu phục, mỉm cười lịch thiệp và dùng những tờ khế ước nợ nần, những đạo luật độc quyền để nhai xương uống máu đồng loại. Kẻ thù từng giấu mình trong bóng tối nay đã đứng hiên ngang dưới ánh mặt trời, bóp nghẹt mạng sống của hàng vạn người bằng sự lũng đoạn tài chính và y tế.
Đó là một cơn ác mộng mà không một thanh kiếm Nhật Luân Đao nào có thể chém đứt.
Cùng thời điểm đó, cách Tokyo hàng trăm dặm, sâu năm trăm mét dưới lòng đất chân Núi Phú Sĩ.
Không gian bên trong boongke khổng lồ tĩnh mịch như một ngôi mộ cổ. Nhiệt độ âm tuyệt đối giữ cho mọi thứ nơi đây đóng băng vĩnh cửu. Ở ngay chính giữa hang động, một khối hoa sen băng khổng lồ trong suốt bỗng nhiên phát ra những âm thanh rạn nứt giòn giã.
Rắc... Rắc... Choang!
Lớp băng dày vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh bụi tuyết lấp lánh. Từ bên trong lõi băng, một nam nhân với mái tóc bạch kim dài rủ xuống tận eo từ từ mở bừng đôi mắt. Đôi đồng tử cầu vồng bảy sắc tuyệt đẹp đảo một vòng quanh hang động, nhưng sâu trong hốc mắt, hai chữ Hán "Thượng Huyền" và "Nhị" đã vĩnh viễn biến mất.
Douma nguyên bản bước ra khỏi đài sen, giẫm đôi chân trần lên nền đá lạnh ngắt.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không còn tiếng gầm gừ đói khát máu thịt của tế bào quỷ. Không còn luồng ý thức áp chế, rình rập đầy tàn bạo của Kibutsuji Muzan. Lõi năng lượng bí ẩn của kẻ ngoại lai kia trước khi rời đi đã tịnh hóa hoàn toàn cỗ thân xác này, biến Douma từ một con quỷ ăn thịt người thành một thực thể sinh học bất tử hoàn mỹ, không sợ ánh nắng, không cần máu tươi, và hoàn toàn tự do.
Suốt hơn hai năm qua, Douma chưa bao giờ đánh mất ý thức. Hắn đã bị nhốt sâu trong chính tâm trí mình, trở thành một khán giả tĩnh lặng, chứng kiến toàn bộ màn kịch vĩ đại mà "bóng ma" kia đạo diễn.
Hắn đã thấy kẻ đó dùng tư duy toán học và sự tàn nhẫn lạnh lùng để thao túng cả Sát Quỷ Đội lẫn Quỷ Vương. Hắn kinh ngạc trước cảnh kẻ đó đứng im để Trùng Trụ bơm ba mươi bảy kilogram độc tố Tử Đằng vào dạ dày, tính toán đến từng miligram để nung chảy liên kết huyết mạch. Hắn đã xem kẻ đó mượn nhát chém của Kanao và Inosuke để tạo ra một cái chết giả hoàn hảo nhất lịch sử, rút êm để lại cho thế giới một đống tàn dư hỗn loạn.
Và quan trọng nhất, hắn nhìn thấy di sản mà kẻ đó để lại cho mình.
Douma thong thả bước tới những chiếc rương gỗ bách khổng lồ xếp dọc vách băng. Hắn mở nắp rương. Bên trong không phải là nội tạng người như sở thích cũ của hắn, mà là những xấp văn tự sở hữu đất đai, bằng sáng chế dược phẩm, khế ước mỏ quặng và cổ phần khống chế tuyệt đối của Tổng Hội Thương Mại Vạn Thế.
Kẻ đó đã vắt kiệt giá trị cốt lõi của thế giới này để quy đổi thành một loại năng lượng thần bí, nhưng đồng thời cũng thiết lập nên một đế chế tư bản khổng lồ và trao lại chiếc chìa khóa cho nguyên chủ.
"Thì ra... quyền lực tối thượng lại được vận hành theo cách buồn tẻ nhưng hiệu quả đến vậy sao?"
Douma lẩm bẩm, vươn tay cầm lên một thỏi vàng ròng lấp lánh. Khóe môi hắn nhếch lên, tạo thành một nụ cười không còn mang vẻ ngây ngô giả tạo của một tên Giáo chủ điên loạn, mà là nụ cười sắc lẹm, rùng mình của một nhà tư bản thực dụng.
Trước đây, hắn luôn tin rằng việc nhai nát con người vào dạ dày là sự cứu rỗi cao cả nhất. Nhưng linh hồn ngoại lai kia đã dạy cho hắn một bài học vĩ đại hơn nhiều: Ăn thịt người là hành vi quá đỗi nguyên thủy và phung phí. Cõi Cực Lạc thực sự không nằm ở việc tiêu diệt thể xác, mà nằm ở việc trói buộc mạng sống, khao khát và linh hồn của toàn nhân loại vào những đồng tiền, những viên thuốc và những đạo luật vô hình.
Vị Giáo chủ thực sự của Vạn Thế Cực Lạc khoác lên mình chiếc áo choàng gấm thêu hoa văn sen vàng đã được chuẩn bị sẵn. Hắn không cần phải trốn tránh dưới bóng tối của Muzan nữa, cũng chẳng cần bận tâm đến thứ lý tưởng diệt quỷ phù phiếm.
Bên ngoài boongke, bình minh của thời đại Taisho đang lên. Nhưng sâu thẳm dưới lòng đất này, kẻ thống trị thực sự của một đế chế không thể bị đánh bại đã chính thức thức tỉnh, sẵn sàng vươn những chiếc vòi bạch tuộc bằng vàng ròng ra siết chặt lấy huyết mạch của toàn thế giới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.