Quyển 4: Vòng Lặp Lời Nguyền — Kẻ Định Giá Cảm Xúc
Chương 6: Dây Chuyền Gia Công Tài Sản Và Bản Báo Cáo Của Lục Nhãn
Tháng 9 trôi qua mang theo những cơn mưa rào nặng hạt rả rích khắp nước Nhật. Tại một nhà kho bỏ hoang ngoại ô Saitama, trận chiến vừa tàn.
Itadori Yuji thở dốc, lau vệt máu rỉ ra từ khóe miệng. Cậu vừa cùng Fushiguro Megumi và Kugisaki Nobara đánh bại một con Chú linh cấp 1 đột biến. Giữa đống bùi nhùi bầy hầy của con quái vật đang tan biến, một chiếc hộp gỗ nhỏ rơi ra. Yuji nhặt nó lên, bóc lớp bùa chú và lấy ra một khúc ngón tay khô quắt. Không chút do dự, cậu ném thẳng nó vào miệng, nuốt ực.
Những hình xăm màu đen xẹt qua mặt Yuji trong tích tắc rồi lặn mất. Sukuna bên trong cười gằn thỏa mãn, nhưng sức ép từ cơ thể vật chứa quá hoàn hảo của Yuji đã khóa chặt hắn lại ngay lập tức.
"Ngón thứ tư rồi," Megumi xoa cái vai đang rỉ máu, nhăn mặt nói. "Nhanh hơn dự kiến. Bọn Chú linh dạo này dường như đang chủ động tập hợp các ngón tay lại thì phải."
"Ai quan tâm chứ? Cứ có là đập, đập xong thì để Yuji nuốt, thế là xong việc!" Nobara vung cây búa, phủi bụi trên chiếc váy đồng phục.
Từ trên ngọn tháp viễn thông cách đó năm kilomet, một con quạ đen với đôi mắt đục ngầu rỉ ra luồng Chú lực mỏng tanh đang lặng lẽ ghi hình lại toàn bộ sự việc.
Tại trụ sở Tập đoàn Infinity ở Roppongi, Vương Khôi ngồi vắt chéo chân trên ghế da chủ tịch, thong thả nhấp một ngụm cà phê espresso. Màn hình máy tính trước mặt hắn đang phát trực tiếp đoạn video từ con quạ truyền về.
Hệ thống Sổ Tay Xám Tro lập tức hiển thị hàng loạt dãy số xanh lục: Ting! "Cập nhật trạng thái tài sản: Vật chứa Itadori Yuji đã hấp thụ ngón tay thứ tư. Tỷ lệ nắm giữ cổ phần của Ryomen Sukuna tăng lên 20%. Dữ liệu sóng Chú lực đang được đồng bộ hóa thành công. Chi phí vận hành: 0. Lợi nhuận kỳ vọng: Đang tăng trưởng tuyến tính."
Vương Khôi mỉm cười hài lòng, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn kính.
"Ngươi thấy chưa, Kenjaku?" Hắn nhàn nhạt nói chuyện với ý thức đang bị giam lỏng trong não bộ. "Ta không cần tốn một giọt mồ hôi, không cần chi một đồng nào. Bọn nhóc Cao chuyên Chú Thuật đang đổ máu, đánh cược mạng sống để thay ta đi thu gom tài sản. Gojo Satoru thì làm nhiệm vụ phong ấn và nuôi dưỡng vật chứa miễn phí. Một quy trình 'Gia công phần mềm' (Outsourcing) hoàn hảo."
Kenjaku im lặng một hồi lâu. Linh hồn ngàn năm của gã phải thừa nhận, sự tàn độc của gã sinh ra từ việc coi thường sinh mạng, còn sự tàn độc của Vương Khôi sinh ra từ việc tối ưu hóa lợi ích tuyệt đối. Hắn coi sinh mạng, lý tưởng và máu xương của giới Chú thuật chỉ như những chi phí khấu hao trong bảng cân đối kế toán.
Ngươi đúng là một con quái vật máu lạnh, Kenjaku rít lên. Nhưng đừng đắc ý sớm. Mahito và đám Jogo đang bắt đầu rục rịch. Ngươi thả cho chúng đi làm loạn để 'kích cầu' cảm xúc tiêu cực, nhưng Mahito là một kẻ cuồng sát thiếu kiểm soát. Hắn sẽ sớm làm hỏng kế hoạch của ngươi bằng sự bốc đồng thôi.
"Sự bốc đồng chỉ xuất hiện khi nhân viên không được giao đúng việc," Vương Khôi đứng dậy, khoác chiếc áo vest đen cắt may thủ công đắt tiền ra ngoài lớp áo cà sa. "Đã đến lúc ta đi kiểm tra xưởng sản xuất sinh học của mình rồi."
Nửa giờ sau, Vương Khôi có mặt tại hệ thống cống ngầm bên dưới ga tàu điện ngầm Tokyo — một trong những "nhà máy" bí mật mà Tập đoàn Infinity vừa cấp vốn cho phe Nguyền hồn.
Bên trong thứ ánh sáng xanh xao ảm đạm, Mahito đang vui vẻ ca hát. Tên Chú linh mang khuôn mặt chắp vá đang liên tục chạm tay vào những con người bị bắt cóc. Thuật thức Vô Vi Chuyển Biến (Idle Transfiguration) chạm trực tiếp vào linh hồn, bóp méo thể xác họ thành những sinh vật dị dạng, gớm ghiếc.
"Xem này! Con này có cánh nhé, con kia thì mọc thêm ba cái đầu! Hahahaha!" Mahito cười ngặt nghẽo, đá vào một sinh vật vừa bị biến đổi đang rên rỉ đau đớn dưới chân.
Vương Khôi bước xuống các bậc thang phủ đầy rêu phong, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua hàng đống "tác phẩm" lỗi lõm vứt lăn lóc khắp sàn.
"Dừng lại đi, Mahito," Giọng nói trầm ổn nhưng mang theo luồng uy áp nặng nề vang lên, khiến tên Chú linh khựng lại. "Cậu đang làm lãng phí nguyên vật liệu thô một cách trầm trọng đấy."
Mahito nheo mắt, nhảy tót lên một đường ống nước, cười khẩy: "Lãng phí? Ta đang tạo ra quân đội cho kế hoạch Shibuya của chúng ta cơ mà. Geto, ngươi không thấy nghệ thuật trong sự biến đổi linh hồn à?"
"Nghệ thuật không tạo ra dòng tiền bền vững. Sự chuẩn hóa mới là chìa khóa của sản xuất công nghiệp," Vương Khôi bước tới, dẫm lên một vũng máu đen ngòm nhưng sắc mặt không hề biến đổi. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một con quái vật có hình dạng như quả bóng thịt đang lăn lóc.
"Thuật thức của cậu là Vô Vi Chuyển Biến — thay đổi hình dạng linh hồn để cưỡng chế thay đổi thể xác. Về bản chất kinh tế, cậu đang sở hữu một cỗ máy in 3D sinh học vạn năng. Vậy mà cậu lại dùng nó để in ra những món đồ chơi vô dụng, không có tính thực chiến, chỉ dùng một lần rồi vứt bỏ?"
Mahito chớp mắt, dường như bị thu hút bởi cách tiếp cận hoàn toàn mới lạ này. Từ khi sinh ra, hắn chỉ biết bóp méo con người để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn, chưa từng ai dạy hắn về "hiệu suất sản xuất".
Vương Khôi tiếp tục: "Đừng bóp méo linh hồn bọn chúng thành những hình thù ngẫu nhiên nữa. Hãy phân loại vật liệu. Những kẻ có thể chất to lớn, hãy cường hóa hệ thống cơ bắp, biến chúng thành những 'Tăng lữ' (Tanker) chuyên đỡ đòn chịu sát thương. Những kẻ nhỏ thó, hãy biến đổi hệ thần kinh của chúng để tối đa hóa tốc độ, làm 'Sát thủ' (Assassin). Và quan trọng nhất, đừng phá hủy dây thanh quản của chúng."
"Hả? Tại sao không được phá thanh quản?" Mahito tò mò hỏi.
"Bởi vì tiếng thét đau đớn, tiếng gào khóc cầu cứu của chúng chính là chất xúc tác để kích thích cảm xúc tiêu cực từ đám đông dân thường xung quanh," Vương Khôi nhếch mép, nụ cười của một tay tư bản vô đạo đức. "Một sản phẩm tốt không chỉ có tính sát thương, nó còn phải lan truyền được sự hoảng loạn. Chúng ta đang tạo ra những cỗ máy truyền thông khủng bố. Cậu hiểu ý ta chứ, Giám đốc Sản xuất Mahito?"
Đôi mắt của Mahito sáng rực lên. Sự điên loạn nguyên thủy của hắn bỗng chốc được định hướng bởi một tư duy cực kỳ khoa học và sắc bén. Hắn nhìn hai bàn tay mình, rồi nhìn xuống hàng đống con tin đang run rẩy trong góc tối.
"Wah! Ngươi đúng là một thiên tài tàn ác, Geto! Ta thích cách suy nghĩ này!" Mahito phấn khích hò reo. "Được rồi! Quy trình sản xuất mới, tiêu chuẩn hóa linh hồn! Tiến lên nào!"
Nhìn Mahito bắt đầu miệt mài làm việc với sự tập trung của một kỹ sư dây chuyền, Vương Khôi thầm ra lệnh cho hệ thống quét lại lượng dự trữ Chú linh.
"Hoàn hảo. Với tốc độ sản xuất này, đến ngày 31 tháng 10, ta sẽ có trong tay một binh đoàn hơn mười vạn 'Sản phẩm' được tối ưu hóa. Nỗi sợ hãi tại Shibuya sẽ bị đẩy lên đỉnh điểm, đủ để kích hoạt một vụ nổ năng lượng khổng lồ. Và Ngục Môn Cương... đã sẵn sàng để niêm phong tài sản vô giá nhất."
Cùng lúc đó, tại phòng làm việc của giới thượng tầng Cao chuyên Chú thuật Tokyo.
Gojo Satoru đang ngồi gác chân lên bàn, chiếc bịt mắt màu đen che đi đôi Lục Nhãn nhưng không giấu được sự nghiêm nghị hiếm thấy trên khuôn mặt thường ngày luôn cợt nhả của anh. Kento Nanami — cựu nhân viên văn phòng chuyển nghề làm Chú Thuật Sư — đang đứng đối diện, đẩy gọng kính, báo cáo một loạt các vụ mất tích và sự xuất hiện bất thường của Chú linh.
"Có một sự chuyển dịch rất kỳ lạ trong hành vi của Lời Nguyền trong suốt một tháng qua, Gojo-san," Nanami lật một tờ báo cáo. "Chúng không còn hoạt động hoang dại như trước. Chúng dường như đang né tránh các khu vực có Chú Thuật Sư cấp cao. Tỷ lệ đụng độ giảm 40%, nhưng số lượng dân thường mất tích lại tăng đột biến ở các khu đô thị ngầm. Giống như... chúng đang có một tổ chức điều phối bài bản."
Gojo hạ chân xuống, nụ cười nửa miệng tắt hẳn.
"Nanami, anh từng làm trong giới tài chính, anh thấy hiện tượng này giống cái gì?" Gojo bất ngờ hỏi.
Nanami nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Giống như hành vi 'Gom hàng' (Hoarding) của các tập đoàn lớn trước một kỳ biến động thị trường. Bọn chúng đang tích trữ tài nguyên, tránh gây chú ý, để chuẩn bị tung ra một cú sốc lớn nhằm thao túng toàn bộ hệ thống."
Gojo khoanh tay trước ngực, đôi mắt Lục Nhãn ẩn sau lớp vải đen dường như đang nhìn xuyên thấu qua những bức tường của Cao chuyên, hướng về bầu trời xám xịt của Tokyo. Anh nhớ lại cảm giác ớn lạnh kỳ lạ thoảng qua một tháng trước tại trường Sugisawa, khi Sukuna thức tỉnh. Thứ khí tức còn sót lại lúc đó không phải là sự điên loạn của nguyền hồn, mà là một sự toan tính sắc bén, lạnh lẽo, tuyệt đối lý trí.
"Ai đó đang điều hành bọn chúng," Gojo thầm nghĩ, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. "Một kẻ không bị chi phối bởi bản năng phá hoại, mà bị chi phối bởi một mục đích thực dụng đến mức bệnh hoạn. Kẻ đó coi chúng ta không phải là kẻ thù, mà là những vật cản trong một... bàn cờ lợi ích."
"Gojo-san, anh định làm gì?" Nanami hỏi, cảm nhận được luồng Chú lực của Kẻ Mạnh Nhất đang dao động.
"Cứ để bọn học trò đi thu thập ngón tay của Sukuna. Chúng ta sẽ tăng cường tuần tra," Gojo đứng dậy, vươn vai mỉm cười, nhưng nụ cười mang theo một áp lực áp đảo. "Kẻ nào đang đứng trong bóng tối gom hàng, kẻ đó chắc chắn sẽ phải có một ngày 'mở bán'. Khi thời điểm đó đến, tôi sẽ đập nát cái quầy hàng của hắn, không chừa lại một mảnh vụn nào."
Hai bộ óc siêu việt của hai phe đang ráo riết chuẩn bị. Một bên là Sức Mạnh Độc Quyền tuyệt đối của giới Chú thuật. Một bên là Kẻ Thao Túng Thị Trường đến từ đa vũ trụ.
Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến Halloween. Vụ thâu tóm và sáp nhập (M&A) đẫm máu nhất lịch sử chuẩn bị mở màn tại Shibuya.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.