Chương 18: Con dao bầu và linh kiếm
Trong gian hầm tối tăm, mùi máu tanh và xú uế nồng nặc đến nghẹt thở, ngay khi vệt sáng tím cuối cùng của tàn dư Ám ký tan biến, Vô Kỵ buông Tuyết Linh ra như thể vừa chạm vào một vật bỏng rát. Hắn lùi lại vài bước chân loạng choạng, tấm lưng đầy bùn đất và mồ hôi va mạnh vào vách gỗ ẩm lạnh, tạo nên một tiếng "cộp" khô khốc.
"Hộc... hộc..."
Tuyết Linh, với sức cùng lực kiệt, ngã quỵ xuống đống rơm khô dưới chân. Hậu quả của việc cưỡng ép hấp thụ Dược lực bạo liệt từ Hóa Linh Đan không chỉ tàn phá kinh mạch mà còn xé toạc y phục nàng. Lớp áo tơi rách nát trễ sâu xuống, để lộ bờ vai trắng ngần, căng mịn, đang ửng lên một màu hồng nhạt vì nhiệt lượng khủng khiếp và mồ hôi. Đường cong quyến rũ, mê hoặc của nàng phập phồng theo từng nhịp thở dốc, đầy yếu ớt.
Vô Kỵ đưa tay quệt ngang vết máu đen sì, khô khốc dính bên mép. Ánh mắt hắn, dù mệt mỏi và đau đớn, vẫn không kiềm chế được mà lướt qua thân thể nửa trần của Tuyết Linh. Đáy mắt hắn thoáng lóe lên một tia dục vọng bản năng, thô ráp của một nam nhân trưởng thành, nhưng tia lửa đó nhanh chóng bị dập tắt bởi một bức tường lý trí sinh tồn sắt đá. Hắn cởi phăng chiếc áo khoác ngoài của mình, thứ vải bố dày cộm đầy bùn đất và vết dầu mỡ, ném thô bạo về phía nàng.
"Che lại đi. Tuyết Linh vương nữ cao quý của Yêu tộc, nếu để lộ da thịt trần trụi trong cái lò mổ chó má này thì mất giá lắm. Ta không muốn món nợ sinh tử của mình bị mất đi giá trị."
Tuyết Linh giơ tay chụp lấy chiếc áo hôi hám, nặng mùi mồ hôi và tanh hôi của động vật. Đôi mắt xanh biếc sâu thẳm của nàng nhìn chằm chằm vào hắn với một biểu cảm phức tạp khó tả: có sự khó hiểu, có một chút nhục nhã, và cả một chút giằng xé. Không có một lời cảm ơn nào được thốt ra. Giữa họ, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, thứ im lặng của hai kẻ vừa phải vượt qua ranh giới sinh tử, giờ đây chỉ còn chờ đợi lưỡi hái tử thần tiếp theo.
Sột... sột... sột...
Trong góc hầm tối, tiếng mài dao của Lão Vương vang lên đều đặn, sắc lạnh. Âm thanh kim loại ma sát với đá mài nghe lạnh lẽo, đều đặn như tiếng đếm ngược của tử thần. Lão đồ tể không ngẩng đầu lên, thân hình béo múp, bẩn thỉu vẫn ngồi im lìm. Giọng khàn khàn, trầm đục của lão vang lên:
"Mặc xong chưa, nhóc con? Khách đến rồi. Sát khí nặng thế này, e là hắn không chỉ muốn tìm người đâu. Hắn muốn san phẳng cái lò mổ dơ bẩn của ta đấy."
Rầm!
Một tiếng nổ lớn đến điếc tai vang lên. Trần hầm bằng gỗ cũ kỹ phía trên bị một luồng kiếm khí sắc bén, tinh khiết xé toạc ra. Gỗ vụn, bụi đất, và cả một ít phân bón khô trên mặt đất rơi xuống rào rào như mưa.
Thanh Phong, một tu sĩ Luyện Khí tầng chín của Thanh Vân Môn, chậm rãi bay xuống. Tà áo bào thêu mây trắng muốt của gã không hề vương một hạt bụi, tạo thành một sự tương phản đối lập hoàn toàn với khung cảnh dơ bẩn, ẩm ướt và đầy máu me bên dưới. Linh kiếm trên tay gã, được bao bọc bởi một lớp linh khí hùng hậu, tỏa ra hàn quang bức người, soi rõ từng thớ thịt thú rừng treo lủng lẳng và từng vũng máu đen đọng trên nền đất.
Thanh Phong nhíu chặt cặp lông mày thanh tú, đưa tay áo che mũi, một động tác đầy khinh miệt. Ánh mắt gã quét qua Vô Kỵ và Tuyết Linh với vẻ kinh tởm tột độ, như thể vừa nhìn thấy hai con gián khổng lồ.
"Mùi máu tanh, mùi cống rãnh hôi thối... và cả mùi dâm dục thấp hèn của loài yêu nghiệt. Tên nhặt rác kia," gã nghiến răng, giọng đầy sát khí, "ta thật không ngờ, ngươi lại chọn cái hố phân này làm nơi chôn thây cho mình."
Vô Kỵ đứng thẳng người, dù quần áo rách nát tả tơi, cơ thể dính đầy máu và chất bẩn, nhưng ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Thanh Phong, không hề có chút sợ hãi hay tự ti nào của một tán tu thấp kém. Hắn nhếch môi, nụ cười gằn khinh khỉnh nở trên gương mặt gầy gò:
"Tiên sư đại nhân nói sai rồi. Với kẻ nhặt rác mạt hạng như ta, chỗ nào có cơm ăn, chỗ đó là nhà. Còn với kẻ sạch sẽ, cao quý như ngài, bước chân vào đây chẳng phải là tự bôi tro trát trấu, tự làm nhục danh tiếng của Thanh Vân Môn sao?"
"Cứng miệng!" Thanh Phong quát lạnh. Linh lực trên người gã dao động mạnh, tỏ rõ sự giận dữ. "Ám ký của ta biến mất tại đây. Ngươi, một phế nhân Ngũ Hành Phế Căn, đã dùng tà thuật gì để phá giải nó? Mau thành thật khai báo!"
Vô Kỵ không đáp lời, hắn quay phắt sang Lão Vương: "Dao!"
Lão đồ tể vẫn im lặng, chỉ hất hàm. Mũi dao bầu rỉ sét, đang mài dở, bay vút đi như một tia chớp đen, cắm phập vào cột gỗ ngay cạnh tay Vô Kỵ, độ chính xác kinh người. "Một viên linh thạch tiền thuê. Mẻ một miếng, đền mạng." Lão Vương lầm bầm, giọng không có chút cảm xúc.
Vô Kỵ rút dao. Con dao bầu nặng trịch, lưỡi dao xỉn màu vì máu và mỡ động vật tích tụ bao năm. Nhưng ngay khi Vô Kỵ truyền linh lực phế thải của mình vào, Ngũ Hành Phế Căn trong đan điền hắn cuộn trào dữ dội. Hỗn hợp năng lượng vừa được hấp thụ - bao gồm Ám ký tím, dược lực độc hại của Hóa Linh Đan và uế khí của lò mổ - bùng phát, tràn ra, bao phủ lưỡi dao bằng một lớp hắc khí tím đen sền sệt, đặc quánh, bốc lên mùi axit nồng nặc, cực kỳ khó chịu.
"Thanh Phong, ngài muốn biết Ám ký của ngài đi đâu à? Ta trả lại cho ngài đây!"
Vô Kỵ gầm lên một tiếng khàn đục, lao tới. Hắn không có bộ pháp, cú lao người của hắn thấp, nhanh, và vô cùng hiểm hóc, hệt như cách một con chuột cống bị dồn vào đường cùng lao vào cắn xé chân người.
"Châu chấu đá xe!"
Thanh Phong cười khẩy, đầy vẻ khinh thường. Linh kiếm trong tay gã vung lên một đường hoa mỹ, tạo thành một vệt sáng bạc tinh khiết. Kiếm khí Luyện Khí tầng chín sắc bén, hùng hồn chém thẳng xuống, định chẻ đôi con dao rỉ sét kia và cả cánh tay của Vô Kỵ.
Xèo!
Không có tiếng kim loại va chạm chát chúa như mọi người tưởng. Khi linh kiếm chạm vào lưỡi dao bầu, lớp hắc khí tím đen trên dao bất ngờ bùng lên như một ngọn lửa uế độc, bám chặt lấy lưỡi kiếm thanh khiết của Thanh Phong như đỉa đói. Tiếng xèo xèo vang lên kinh hãi, linh khí hộ thể trên kiếm của Thanh Phong bị ăn mòn tức khắc, khói đen bốc lên nghi ngút.
"Cái gì? Uế khí?" Thanh Phong biến sắc, đôi mắt mở lớn vì kinh ngạc và sợ hãi. Gã vội vã thu kiếm lùi lại, không dám để hắc khí bám lâu.
Nhưng Vô Kỵ đã tính trước. Hắn không thu đao về mà trượt người trên nền đất đầy mỡ, tận dụng quán tính. Mũi dao bầu xỉn màu vung ngược từ dưới lên, nhắm thẳng, không hề hoa mỹ, vào hạ bộ của đối thủ - một đòn đánh hèn hạ và mất tư cách tu sĩ đến mức không thể tưởng tượng.
Cú đánh quá bất ngờ, quá bỉ ổi. Thanh Phong hoảng hốt tột độ, bật nhảy vọt lên cao để né tránh. Mũi dao trượt qua khoảng không, nhưng luồng hắc khí tím đen đặc quánh (thực chất là Ám ký biến chất) đã kịp quét trúng vào tà áo sau mông của gã.
Roẹt!
Chất liệu vải lụa thượng hạng của Thanh Vân Môn, vốn được dệt bằng tơ tằm linh khí, nay gặp phải thứ năng lượng ăn mòn cực mạnh này lập tức tan rã. Một mảng lớn y phục phía sau của Thanh Phong bị ăn mòn sạch sẽ, lộ ra lớp nội y màu trắng mỏng manh bên trong. Tệ hơn, lớp nội y đó cũng bắt đầu bốc khói đen, nhanh chóng rách nát.
Gió lạnh từ cửa hầm bị phá vỡ thổi vào, Thanh Phong cảm thấy phía sau mình mát lạnh một cách bất thường.
Cả căn hầm im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng xèo xèo của vải bị ăn mòn.
Lão Vương ngừng mài dao, nhếch mép một cái đầy hàm ý, một nụ cười nửa miệng khó thấy. Vô Kỵ chống tay đứng dậy, nhìn vào "khoảng trống" nhục nhã phía sau của vị tiên sư cao quý, cười khẩy, giọng mỉa mai đến tận xương tủy:
"Chà... Hóa ra đệ tử danh môn chính phái, được tu luyện bởi linh khí thượng đẳng, bên trong cũng chỉ là da thịt phàm tục, cũng biết rách, cũng biết lộ như ai. Tiên sư đại nhân, ngài 'mát' không?"
Thanh Phong sờ tay ra sau, chạm phải da thịt trần trụi, lạnh ngắt vì gió. Mặt gã đỏ bừng, rồi chuyển sang tím ngắt vì giận dữ và xấu hổ tột cùng. Cả đời tu hành giữ gìn phong thái, giữ gìn danh tiếng, nay lại bị một thằng nhặt rác mạt hạng làm cho nhục nhã ê chề ngay trong cái hầm mổ lợn bẩn thỉu này. Sự sỉ nhục này còn đau đớn, còn thê thảm hơn cả một vết thương chí mạng.
"TÊN KHỐN KHIẾP! TA SẼ BĂM VẰM NGƯƠI THÀNH TRĂM MẢNH!"
Thanh Phong gầm lên, linh lực toàn thân bùng phát mất kiểm soát vì nộ khí. Kiếm quang chém loạn xạ, điên cuồng, khiến đất đá, thịt thối bắn tung tóe. Nhưng chính vì cơn giận đã làm mờ mắt, sự điên cuồng của gã đã vô tình tạo ra sơ hở chết người.
Tuyết Linh đang nép mình trong góc tối, cố gắng phục hồi. Đôi mắt hồ ly xanh biếc của nàng bỗng rực sáng một cách ma mị. Nàng nhận ra tâm trí của Thanh Phong đang dao động dữ dội vì sự xấu hổ và cuồng nộ. Đây chính là thời cơ tuyệt mật, thời khắc vàng để thi triển Mị Thuật Thiên Hồ.
"Thanh Phong..."
Giọng nói của nàng không lớn, nhưng nó mang theo một thứ âm ba đặc biệt, vang vọng thẳng vào tâm thức đang rối loạn của gã. Một làn hương phấn hồng nhạt, vô hình vô sắc, len lỏi qua mùi máu tanh và uế khí, quấn chặt lấy thần trí của Thanh Phong. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Thanh Phong thấy trước mắt mình không phải là hầm thịt, mà là một ảo ảnh mơ hồ, một cảnh tượng mê hoặc nào đó, khiến đường kiếm đang chém loạn xạ của gã khựng lại một nhịp
"Chết đi!"
Vô Kỵ không bỏ lỡ một giây nào. Hắn đạp mạnh lên tảng thịt lợn treo lủng lẳng lấy đà, thân hình dơ bẩn của hắn lao vút lên không trung, con dao bầu rỉ sét trong tay nhắm thẳng vào cổ tay đang cầm kiếm của Thanh Phong, nơi kinh mạch quan trọng nhất, chém xuống một cách dứt khoát. Hắn phải cắt đứt nguồn sống của gã tu sĩ này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.