Chương 4: Chiếc Hộp Gỗ
Dựng Lại Lịch Sử: Mảnh Ghép
Mục lục
4 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 4/4 chương
Cơn mưa phùn đầu mùa quất vào mặt Sơn lạnh buốt khi anh rồ
ga chiếc xe máy cũ trên cầu vượt Nguyễn Chí Thanh. Ánh đèn pha vàng vọt của những
chiếc ô tô ngược chiều loang loáng trên mặt đường ướt át, phản chiếu qua gương
chiếu hậu.
Sơn liếc nhìn gương. Chiếc xe đen vẫn ở đó.
Nó không bám quá sát, cũng không cố tình vượt lên. Nó chỉ giữ
một khoảng cách đều đặn, khoảng năm mươi mét, như một bóng ma được lập trình sẵn.
Mỗi khi Sơn rẽ ngoặt, chiếc xe cũng rẽ theo. Không đèn pha, không còi, chỉ có
tiếng động cơ gầm gừ trầm thấp, đều đặn đến rợn người.
"Đừng hoảng," Sơn tự nhủ, siết chặt tay
lái. "Nếu hắn muốn làm gì đó, hắn đã làm ở Hồ Hoàn Kiếm rồi."
Anh rẽ vào con ngõ nhỏ dẫn đến khu chung cư cũ ở Trung Tự.
Con ngõ hẹp, tối om và ngập nước. Sơn cố tình đi chậm lại, rồi bất ngờ tắt máy,
đẩy xe vào một hóc tường khuất bóng cây xà cừ lớn. Anh nín thở, áp lưng vào bức
tường ẩm mốc.
Chiếc xe đen chạy chậm qua đầu ngõ. Đèn pha quét một lượt
qua những ngôi nhà, dừng lại ở cuối ngõ chừng mươi giây, rồi từ từ quay đầu, biến
mất vào màn mưa. Sơn thở phào, tim đập
thình thịch. Anh đẩy xe vào nhà, khóa cổng, rồi khóa thêm hai lớp then cửa. Căn
phòng trọ rộng chưa đầy hai mươi mét vuông của anh bỗng chốc trở thành pháo đài
an toàn duy nhất.
Anh cởi chiếc áo khoác ướt sũng, lau khô tóc, rồi mới dám bước
đến bàn làm việc. Chiếc hộp gỗ nhỏ nằm yên đó, dưới ánh đèn huỳnh quang nháy
nháy của căn phòng.
Sơn kéo ghế ngồi xuống, hít một hơi thật sâu.
Chiếc hộp không lớn, chỉ bằng hai bàn tay chụm lại, được làm
từ một loại gỗ tối màu, có lẽ là gỗ trắc hoặc gỗ mun, đã lên nước bóng loáng
theo thời gian. Nắp hộp được chạm khắc tinh xảo biểu tượng mà anh đã thấy ở tiệm
sách ông Hoàng: một vòng tròn hoàn hảo với một đường thẳng cắt ngang qua tâm.
Biểu tượng của Sự Cân Bằng.
Anh đưa tay lên nắp hộp. Ngón tay anh run nhẹ. Không phải vì
lạnh, mà vì một cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa từ chính chiếc hộp. Nó không lạnh lẽo
như gỗ bình thường. Nó có một thứ nhiệt độ âm ỉ, như thể có một nhịp đập rất chậm
đang vang lên từ bên trong.
Cạch.
Nắp hộp bật mở.
Bên trong không có vàng bạc, không có vũ khí, cũng không có
một cuốn sổ tay dày cộp như ông Hoàng đã đưa. Chỉ có hai vật.
Vật thứ nhất là một mảnh gốm sứ.
Sơn cẩn thận nhón nó lên bằng hai ngón tay. Mảnh gốm chỉ lớn
bằng nửa đồng xu, mép vỡ nham nhở, men màu nâu xỉn đặc trưng của gốm thời Lý hoặc
thời Trần. Nhưng điều khiến Sơn sững
sờ không phải là tuổi đời của nó, mà là thứ được khắc trên bề mặt.
Đó là biểu tượng vòng tròn và đường thẳng. Nhưng không phải
được vẽ bằng mực hay khắc bằng dao. Nó dường như được nung chảy, ăn sâu vào cấu
trúc của mảnh gốm, phát ra một thứ ánh sáng mờ mờ, xanh lét, chỉ thoáng hiện rồi
tắt ngay khi anh chớp mắt.
Và nó ấm. Rất ấm.
Ngay khi da thịt anh chạm vào mảnh gốm, một luồng điện nhẹ
chạy dọc sống lưng. Trong tích tắc, âm thanh của cơn mưa ngoài cửa sổ biến mất.
Thay vào đó, Sơn nghe thấy một tiếng động ầm ĩ, dữ dội. Tiếng nước chảy xiết.
Tiếng gỗ va vào nhau ken két. Và một mùi nồng nặc của bùn đất, của máu tanh và
của khói lửa.
Hình ảnh một dòng sông đen ngòm, với những chiếc cọc gỗ nhọn
hoắt nhô lên như răng của một quái vật, lóe lên trong đầu anh chỉ trong một phần
ngàn giây.
Sơn hốt hoảng buông tay. Mảnh gốm rơi xuống mặt bàn gỗ, phát
ra tiếng "cộp" khô khốc.
Anh thở dốc, mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Căn phòng trở lại
yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp ngoài ban công.
"Ảo giác do căng thẳng," Sơn lẩm bẩm, cố
dùng lý trí của một kỹ sư để trấn an bản thân. "Hoặc do thiếu ngủ."
Nhưng anh biết đó không phải sự thật. Cơ thể anh đang phản ứng
với thứ gì đó vượt ra ngoài quy luật vật lý mà anh từng biết.
Anh nhìn xuống vật thứ hai trong hộp. Đó là một tờ giấy dó
vàng ố, được gấp làm tư.
Sơn mở tờ giấy ra. Nét chữ mực tàu, cứng cáp và dứt khoát,
khác hẳn với nét chữ mềm mại trong cuốn sổ của ông Hoàng.
"Gửi Đỗ Hoàng Sơn,
Ký ức của cậu không phải là lỗi. Nó là la bàn. Mảnh
gốm trong hộp là một mảnh vỡ của 'Mỏ neo'. Nó sẽ phản ứng khi cậu đến gần một Vết
Nứt. Đừng để ai khác chạm vào nó. Và quan trọng hơn, đừng cố gắng chống lại những
gì nó cho cậu thấy.
Hãy đọc cuốn sổ của ông Hoàng. Đối chiếu nó với những gì
cậu sắp thấy. Và chuẩn bị tinh thần, vì ngày mai, cậu sẽ không còn là khán giả
nữa.
Trần Văn Thực."
Sơn đọc đi đọc lại tờ giấy ba lần. "Mỏ neo"?
"Khán giả"?
Anh nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Ở cuối con ngõ, dưới gốc
cây sấu, một đốm sáng đỏ của tàn thuốc lá chợt lóe lên rồi vụt tắt trong bóng tối.
Chiếc xe đen vẫn ở đó. Nó chưa từng rời đi.
Sơn từ từ nắm chặt mảnh gốm trong lòng bàn tay. Lần này, anh
không buông tay. Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng bên dưới nó, một ngọn lửa nhỏ đang
bắt đầu cháy lên. Ngọn lửa của sự tò mò, và của một bản năng mà chính anh cũng
không hiểu nổi.
Anh đã nhận ra sự méo mó. Và giờ, anh đã cầm trong tay mảnh
ghép đầu tiên để sửa chữa nó.
---
HẾT CHƯƠNG 4
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.