Kamen Rider Genesis

Chương 2: Sức Mạnh

Đăng: 09/06/2026 13:33 1,537 từ 4 lượt đọc

Đêm hôm đó, ngay sau khi người đàn ông mặc vest đen rời đi, hai người đàn ông khác xuất hiện. Họ không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đưa cho Lâm Huy một địa chỉ và một mật khẩu truy cập, yêu cầu anh đến đó trước bình minh.

"Đây là cơ sở chính của Genesis. Ở đó, anh sẽ hiểu rõ hơn về sức mạnh mình đã nhận," một trong hai người nói với giọng đều đều, không cảm xúc. "Đừng mang theo người khác. Và tuyệt đối không cho ai biết về chiếc thiết bị này."

Sau khi họ rời đi, Huy ngồi lại bên giường bệnh, tay vẫn siết chặt Genesis Driver. Bề mặt kim loại lạnh lẽo, nhưng khi anh đặt lòng bàn tay lên, nó lại tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp kỳ lạ, như thể đang "thở". Hoa văn tím trên thân máy nhấp nháy nhẹ theo nhịp tim của anh.

Anh nhìn em gái mình – Linh vẫn nằm im, gương mặt trẻ trung không còn chút sức sống nào. Nghĩ đến những gì người đàn ông Genesis nói, anh tự nhủ: Đây là cơ hội duy nhất. Dù có phải trả giá gì, tôi cũng sẽ cứu em ấy.

Địa chỉ dẫn anh đến một khu công nghiệp bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, nơi ít người qua lại. Đi sâu vào bên trong, qua một cánh cửa kim loại nặng nề được mở bằng mật khẩu, Huy bước vào một thế giới hoàn toàn khác.

Đó là một không gian rộng lớn, được chiếu sáng bằng ánh sáng trắng lạnh lẽo. Trên các bức tường xám xịt là những màn hình lớn hiển thị các số liệu, biểu đồ và hình ảnh của những sinh vật kỳ dị chính là Bóng Đêm mà anh đã gặp. Không khí trong phòng có mùi hơi ẩm hòa lẫn một mùi hóa chất khó chịu, hơi ngòn ngọt như máu khô.

"Chào mừng đến với trung tâm huấn luyện, anh Lâm Huy."

Một giọng nói vang lên. Từ phía cuối căn phòng, một người đàn ông khác bước ra – trẻ hơn người đã gặp ở bệnh viện, mặc bộ đồng phục trắng với logo hình vòng xoáy trên ngực. Ông ta là trợ lý kỹ thuật, tự giới thiệu tên là Kiên.

"Đây là nơi anh sẽ học cách sử dụng sức mạnh," Kiên nói, chỉ vào chiếc Genesis Driver trên eo Huy. "Nhưng trước hết, hãy hiểu rõ nó là gì."

Ông ta dẫn anh đến một bàn điều khiển, bật lên một loạt hình ảnh.

"Genesis Driver không phải là vũ khí thông thường," Kiên giải thích, giọng nói nghiêm túc. "Nó hoạt động dựa trên năng lượng cảm xúc của chính người sử dụng. Đặc biệt là những cảm xúc mạnh mẽ: lòng trắc ẩn, giận dữ, nỗi buồn, khát vọng... Chính những thứ đó sẽ tạo ra sức mạnh cho anh chiến đấu với Bóng Đêm."

Huy chăm chú lắng nghe. "Vậy... nó có nguy hiểm không?"

Kiên im lặng một lát, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo. "Mọi sức mạnh đều có nguy hiểm. Nhưng nếu anh tuân thủ quy tắc, kiểm soát cảm xúc của mình, nó sẽ là công cụ hoàn hảo. Bây giờ, hãy thử kích hoạt nó."

Ông ta đưa cho anh một thẻ điều khiển, cũng có hoa văn tím giống như trên Driver.

"Đặt thẻ vào khe, hô khẩu lệnh: 'Hợp nhất Genesis!' và giữ vững ý chí của mình."

Huy hít một hơi thật sâu. Anh nghĩ đến Linh, nghĩ đến nỗi bất lực của mình trong con hẻm hôm đó. Tay anh hơi run, nhưng vẫn đặt thẻ vào vị trí.

"Hợp nhất Genesis...!"

KÍCH HOẠT – NĂNG LƯỢNG ĐỒNG BỘ – ABYSS... ABYSS... ABYSS

Một giọng nói máy móc vang lên, tiếp theo là âm thanh cơ khí xoay chuyển, khóa chặt. Ánh sáng tím đột nhiên bùng ra, bao trùm toàn bộ cơ thể anh. Huy cảm thấy như có hàng nghìn sợi dây kim loại mềm mại quấn chặt lấy anh, sau đó cứng lại nhanh chóng.

Cảm giác ban đầu là đau nhói nhẹ, sau đó chuyển thành sức mạnh tràn đầy, như thể máu trong người đang nóng lên và chảy nhanh hơn bao giờ hết. Khi ánh sáng tan đi, anh đã thay đổi hoàn toàn.

Một bộ giáp đen tuyền với các đường nét hoa văn tím chạy dọc theo cơ thể, chắc chắn nhưng không hề cồng kềnh. Đầu được bao phủ bởi một chiếc mặt nạ, chỉ để lộ hai khe mắt phát sáng màu tím đậm trông giống như hai hố đen không đáy. Đó là Kamen Rider Abyss.

Huy giơ tay lên, ngạc nhiên khi cảm nhận được sức mạnh khổng lồ trong lòng bàn tay. Anh có thể cảm nhận được mọi chuyển động nhỏ xung quanh, nghe rõ hơn, nhìn xa hơn nhiều. Nhưng kèm theo đó, anh cũng cảm thấy một điều kỳ lạ: một cảm giác nặng nề, trống trải nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí, như thể một phần ký ức nhỏ bé vừa bị che mờ đi.

"Đó là cảm giác đồng bộ hóa," giọng nói của Kiên vang lên từ bên ngoài. "Đừng lo lắng, nó hoàn toàn bình thường."

Nhưng Huy không thể giải thích được lý do tại sao, trong khoảnh khắc đó, hình ảnh nụ cười của Linh khi còn nhỏ đột nhiên trở nên hơi mờ nhạt hơn trong đầu anh.

"Được rồi, hãy thử chiến đấu với mục tiêu huấn luyện," Kiên nói, bấm một nút trên bảng điều khiển.

Từ một cánh cửa bên cạnh, một hình khối đen nhỏ hơn xuất hiện là mô phỏng của Bóng Đêm, chỉ có kích thước bằng nửa người, di chuyển chậm hơn nhưng vẫn phát ra tiếng rít rợn người.

"Tiến lên. Dùng sức mạnh của mình tiêu diệt nó."

Huy bước tới. Anh cảm thấy luồng năng lượng trong cơ thể như chờ đợi được giải phóng. Anh giơ tay, tập trung ý chí – nghĩ về việc bảo vệ, nghĩ về Linh – và một luồng ánh sáng tím từ lòng bàn tay bắn ra, xuyên thẳng qua cơ thể mô phỏng.

Nó vỡ tan thành những hạt sáng nhỏ, biến mất hoàn toàn.

"Xuất sắc," Kiên gật đầu. "Năng lượng đồng bộ tốt. Nhưng hãy tiếp tục."

Hơn mười mô phỏng khác liên tiếp xuất hiện. Mỗi lần chiến đấu, sức mạnh của anh càng tăng lên, các đòn đánh càng mạnh, chính xác hơn. Nhưng đồng thời, cảm giác nặng nề trong đầu cũng ngày càng rõ rệt. Anh bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt, khó tập trung suy nghĩ lâu dài. Những ký ức không liên quan trực tiếp đến mục tiêu cứu em gái dường như lùi xa dần: tên của người bạn cũ, vị món ăn yêu thích, những buổi chiều chơi đùa với Linh... tất cả đều trở nên nhạt nhòa.

Khi mô phỏng cuối cùng tan biến, Huy thở hổn hển, ngã quỵ một chút. Bộ giáp tự động thu lại, để anh trở về hình dạng bình thường. Anh đưa tay ôm đầu, cảm thấy như có một cơn đau nhẹ đang lan tỏa.

"Đau đầu là phản ứng bình thường," Kiên nói như đã dự kiến. "Cơ thể anh chưa quen với luồng năng lượng mới. Theo thời gian, nó sẽ ổn định hơn."

Huy ngẩng đầu lên, mắt hơi đỏ. "Điều này... cảm giác như có thứ gì đó đang kéo ra khỏi đầu tôi..."

"Đó là sự thích ứng," Kiên cắt ngang, giọng nói trở nên nghiêm nghị hơn một chút. "Anh chỉ cần nhớ mục tiêu của mình: tiêu diệt Bóng Đêm, thu thập năng lượng và cứu em gái. Đừng để những suy nghĩ không cần thiết làm phân tâm. Bây giờ, nghỉ ngơi một chút. Đêm mai, anh sẽ có nhiệm vụ thực tế đầu tiên."

Kiên quay lưng bước đi, để lại Huy một mình trong căn phòng rộng lớn. Anh ngồi xuống sàn, tay chạm nhẹ vào chiếc Genesis Driver vẫn đeo trên eo. Nó vẫn tỏa ra hơi ấm, nhưng lần này, anh cảm thấy nó không còn thân thiện như lúc đầu nữa mà giống như một con thú nhỏ đang ngủ, chờ thời điểm để thức dậy và cắn xé.

Khi anh nhắm mắt lại để nghỉ ngơi, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu, rất nhỏ và nhanh chóng: Nếu sức mạnh này phải đánh đổi bằng chính những gì tôi yêu quý nhất... liệu tôi có còn nhận ra chính mình khi Linh tỉnh lại không?

Nhưng anh nhanh chóng xua đuổi suy nghĩ đó đi. Đó chỉ là ảo giác do mệt mỏi, anh tự nhủ. Không có lựa chọn nào khác.

Bên ngoài tường kính của cơ sở, trong bóng tối không ai để ý, một hình bóng đen nhỏ đang lơ lửng, quan sát mọi chuyển động bên trong. Đôi mắt đỏ rực của nó chiếu thẳng vào chiếc Genesis Driver trên eo Huy, như thể đang ngắm nhìn một món ăn ngon đang chờ đợi.


Hết Chương 2

0