Sơn hải vấn đạo

Chương 213: Đêm Không Có Dấu Chân

Đăng: 21/08/2026 20:37 1,822 từ 3 lượt đọc

Trần Mặc không đi về phía thành nội.

Lời dặn của Phạm Hải Dực trước khi rời quán trà vẫn còn vướng trong tai hắn. Đêm nay đừng vào khu thành nội. Hắn nghe rõ, cũng hiểu rõ. Nhưng muốn đối chiếu mốc nước mất dòng với bản chép trong tay, hắn chỉ có thể men theo chỗ rìa tối nhất của thành.

Hắn vòng qua hai dãy nhà thấp phía tây, đi sát chân tường đã ngấm nước mưa đến ẩm đen. Cuối con ngõ có một kho hàng bỏ trống. Cửa gỗ xiêu lệch, then sắt phủ một lớp bụi dày. Sau kho, vệt nước đen từ khe đá chảy ra, lặng lẽ nhập vào rãnh thoát nước sát tường.

Trần Mặc dừng chân.

Hắn nhìn lớp gạch quanh rãnh, rồi nhìn hai đầu ngõ. Một phía là phố chợ vừa lên đèn, tiếng rao hàng đã thưa dần. Phía còn lại chìm trong bóng tường, chỉ nghe tiếng xe lăn xa khỏi mặt đá.

Một hạt linh sa xanh nhạt nổi lên giữa dòng nước. Nó xoay một vòng, tan vào bùn.

Tín hiệu của Hải Vọng Đường.

Hải Thất đã đưa lịch tuần tra giả ra ngoài thành. Hai đội kiểm soát đều cho rằng tuyến cống cũ đã bị đội kia niêm phong kiểm tra. Trên sổ trực, nơi này đang trống.

Chỉ có trên sổ trực.

Trần Mặc lấy Hải Dực Ẩn Linh Bài, áp lên cổ tay. Hơi lạnh thấm vào da. Khí tức quanh người hắn chìm xuống, mỏng đi như lửa đèn bị chụp kín. Với người thường, vậy là đủ để lẫn vào bóng đêm. Nhưng thần thức của tu sĩ Kết Đan không phải thứ một tấm linh bài có thể hoàn toàn che giấu.

Hắn không đứng lâu.

Nắp đá của miệng cống phụ bị rêu phủ kín. Trần Mặc gạt bùn sang một bên, nhấc nắp lên vừa đủ một người lách qua, rồi nghiêng vai chui xuống.

Mùi nước cống cũ xộc thẳng vào mũi. Bùn lạnh ngập đến mắt cá chân.

Một giọt nước từ vòm đá rơi trúng gáy hắn. Trần Mặc khẽ rùng mình, lau đi. Đầu ngón tay dính một sợi rêu nhớp nháp. Hắn nhíu mày, cọ tay vào vạt áo rồi tiếp tục bước.

Phạm Hải Dực không theo sau.

Hai người đã chia đường từ trước. Phạm Hải Dực men theo dòng nước chính, cố ý để lại vài dấu vết dẫn xuống hạ lưu. Trần Mặc đi vào nhánh khô hơn, nơi chỉ còn một lớp nước mỏng lấp loáng giữa đá vụn.

Vòm cống thấp đến mức hắn phải khom lưng. Mỗi bước chân kéo khỏi bùn đều phát ra tiếng động rất khẽ. Trần Mặc lấy thẻ gỗ địa mạch khỏi túi trữ vật, nắm trong lòng bàn tay.

Qua ba khúc ngoặt, thẻ gỗ rung lên.

Hắn dừng lại.

Nước dưới chân đang chảy về phía tây. Song trong bức tường gạch bên phải, một sợi linh lực mảnh như tơ lại luồn theo hướng ngược lại, lặng lẽ đi sâu về lòng thành.

Trong trí nhớ Trần Mặc hiện lên những nét đánh dấu từng thấy trên Địa Đồ Long Mạch Quốc Gia ở Tản Sơn Các. Các nhánh mạch bị ép chuyển hướng thường giấu dưới giếng nước, nền kho, trụ giám mạch, hoặc những công trình không ai để ý. Dòng linh lực trước mắt không có dáng chảy tự nhiên. Nó bị người dẫn đi.

Hắn bước đến gần hơn.

Lớp rêu đen trên tường dày hơn chỗ khác. Bên dưới là một mảng gạch mới vá, nhưng màu nung đã bị làm cũ rất kỹ. Kẽ mạch được miết phẳng, vữa còn trộn lẫn cát bùn cống. Nhìn thoáng qua, nó chỉ giống một chỗ gia cố bình thường.

Trần Mặc đặt đầu ngón tay lên mặt gạch, chờ một nhịp rung rất nhẹ truyền qua da rồi rót vào đó một tia linh lực.

Lòng đá co lại.

Hắn lập tức rút tay, dùng đoản đao cạy vào mép gạch. Rêu bong thành từng mảng. Sau lớp vỏ gia cố là một hốc đá bịt kín, ở mép hốc có rãnh dẫn lực chìm trong bùn.

Nút Trận Dưới Cống.

Trần Mặc không phá lõi. Hắn chỉ cần để lại một dấu có thể đối chiếu.

Đầu đoản đao cạy được mảnh vụn nhỏ bằng móng tay út. Mặt ngoài đỏ sẫm, có dấu lò đã mờ đến gần như bị mài sạch.

Hồng Lô Tông.

Hắn xoay mảnh vụn dưới ánh linh quang yếu.

Bên trong lớp đỏ sẫm là cát xám vàng. Những hạt linh sa nhỏ như bùn đá, nhưng mỗi hạt đều mang một vân xoáy cực mảnh. Cổ Nguyên định mạch sa.

Các rãnh trên lõi không xếp theo ngũ hành tương sinh. Chúng gấp khúc, cắt nhau, sau đó cùng nghiêng về một phía.

Hai ký hiệu đứt đoạn hiện ra ở mép vỡ.

Trần Mặc nhìn thật lâu.

Hai khoảng trắng trong bản chép Phạm Hải Dực để lại trên bàn trà.

Cũng là những nét đánh dấu hắn từng thấy cạnh các tuyến nước bị ép đổi dòng trong địa đồ tại Tản Sơn Các. Một dòng ghi chép từ Sổ Giao Dịch Cổ Nguyên trở về trong đầu hắn: vật liệu thay thế được giao theo kỳ, lõi định mạch giữ nguyên.

Hồng Lô chỉ phủ lớp vỏ bên ngoài.

Người dựng cấu trúc ban đầu là kẻ khác.

Trần Mặc lấy ra một tấm phù mỏng, ép nó sát vào rãnh đá. Linh lực từ đầu ngón tay chảy vào phù văn, hóa thành một sợi sáng mảnh, lần theo đường dẫn lực chìm dưới bùn. Ánh sáng bò qua một rãnh gấp khúc, dừng lại tại dấu móc cổ ở cuối rãnh.

Dấu lưu ảnh vừa khép kín.

Phong nhận chém xuống.

Mảnh như sợi tóc, mỏng đến mức không mang theo tiếng gió.

Giá đỡ gỗ mục phía trên bị cắt đứt. Một thanh gỗ lớn rơi thẳng xuống chỗ Trần Mặc vừa đứng. Hắn lùi nửa bước, bùn bắn đầy vạt áo. Tấm phù lưu dấu trong tay cháy đen ở mép, nhưng phù văn trung tâm vẫn giữ được một vệt sáng ngắn.

Tiếng rạn nứt lan dọc vòm cống.

Linh áp từ khe tối phía trên ép xuống, bị nén cực mỏng, lạnh và sắc như lưỡi kim. Trong làn gió do phong nhận kéo qua, Trần Mặc thoáng thấy ba điểm sáng đen ghim trên vách đá. Cổ châm đồng đen, thân châm có những vòng văn xoắn cổ xưa.

Thủ pháp của Cổ Nguyên Hội.

Kẻ ẩn trong bóng tối không phải sát thủ Trúc Cơ đến dò đường. Chỉ một tia linh áp bị nén ấy đã khiến linh lực hộ thân nơi cổ tay Trần Mặc run lên. Kết Đan.

Phong nhận thứ hai không nhắm vào hắn, mà cắt ngang khe đá bên trái.

Nước bẩn từ nhánh cống lập tức tràn vào. Đá vụn đổ xuống, bị dòng nước cuốn thành những mũi nhọn đập loạn trong hầm.

Trần Mặc kích hoạt Hải Dực Ẩn Linh Bài.

Màn sáng mỏng vừa dựng lên đã bị một khối gạch lớn nện đến rung mạnh. Hắn giấu mảnh vật liệu cùng tấm phù cháy sém vào tay áo, xoay người tìm lối rút. Phía trước là nước đục cuộn đến ngang gối. Phía sau, vòm cống đang hạ thấp từng tấc.

Một tiếng nổ trầm vang lên từ vách bên.

Gạch đá vỡ tung.

Phạm Hải Dực phá ra từ nhánh cống kế cận. Nước quanh người Phạm Hải Dực cuộn thành một dải xanh sẫm. Vị tu sĩ khép hai tay, kéo dòng nước bẩn lệch sang bên, ép ra một khe hẹp vừa đủ cho một người lách qua.

Phong nhận lại giáng xuống.

Phạm Hải Dực ngẩng đầu, sắc mặt đổi hẳn khi thấy những cổ châm đồng đen ghim trên vách.

“Cổ Nguyên Hội. Kết Đan.”

“Bảy nhịp?” Trần Mặc hỏi.

“Bảy nhịp.”

“Đủ.”

Trần Mặc lao tới.

Phạm Hải Dực vung tay. Một bức nước dựng lên giữa hầm. Phong nhận xé toạc màn nước, song thế chém đã lệch đi, chỉ cắt qua vai áo Trần Mặc, để lại một đường rát buốt.

Đá phía trên sập xuống.

Hắn lách qua khe nước vừa mở, vai quệt vào gạch vỡ. Hộ thể linh bài nứt một đường nhỏ. Sau lưng, nước gầm lên trong lòng cống, rồi cả đoạn hầm chìm vào bùn đá.

Phạm Hải Dực đã biến mất về phía nhánh khác.

Trần Mặc không quay lại tìm.

Hai người đã định trước lối thoát riêng.

Hắn bò qua một đoạn cống hẹp, đẩy tung nắp đá ở cuối đường. Không khí đêm lạnh tràn vào ngực. Bên ngoài là một giếng cạn sát rìa thành nội, thành giếng nứt đầy cỏ dại.

Trần Mặc chống tay lên nền đất, ngồi yên một lát.

Bùn cống dính đầy ống tay áo. Một viên sỏi nhỏ lọt vào giày, cấn đúng gót chân. Hắn cúi xuống, đổ viên sỏi ra khỏi giày, rồi mới đứng dậy.

Một lát sau, phía bên kia giếng vang lên tiếng nước nhỏ xuống.

Phạm Hải Dực bước ra từ bóng tối. Áo người kia ướt sũng một bên vai, bùn vấy lên tận cổ tay. Phạm Hải Dực phủi tay áo chậm rãi, kiểm tra hơi thở trước rồi mới nhìn Trần Mặc.

“Ngươi lấy được gì?”

Trần Mặc không đáp ngay. Hắn rút mảnh vật liệu ra, cùng tấm phù lưu dấu đã cháy xém ở góc.

“Ngươi giữ được bao lâu?” Trần Mặc hỏi.

“Đủ để ngươi qua.” Phạm Hải Dực nhìn đường rách trên vai áo hắn. “Không đủ để quay lại tìm kẻ núp trên kia.”

“Không quay lại.”

Phạm Hải Dực nhếch môi. “Ta cũng không định phí sức đuổi theo một sát thủ Kết Đan đã thuộc từng khe đá dưới đó.”

Trần Mặc lấy một ngọn đèn nhỏ, che kín ba mặt bằng vải đen. Ánh lửa chỉ rọi xuống lòng bàn tay.

Mảnh vật liệu nằm dưới đèn.

Dấu lò Hồng Lô chỉ còn ở lớp vỏ. Phạm Hải Dực cúi sát nhìn lõi cát xám vàng, ánh mắt lướt qua những rãnh dẫn lực. Người kia không hỏi thêm, chỉ đưa đầu ngón tay dừng cách mặt vật liệu nửa tấc.

“Khoảng trắng thứ nhất,” Phạm Hải Dực nói.

“Ừ.”

Bùn trên tay áo Phạm Hải Dực nhỏ xuống mép giếng.

Trần Mặc xoay mảnh lõi thêm một góc. Dưới ánh đèn kín, ký hiệu cổ hiện rõ hơn: một nét cong ngắn, ba rãnh xiên, cuối cùng là một dấu móc hướng thẳng lên trên.

Ký hiệu ấy không chỉ một nút trận, mà chỉ một hướng dẫn lực đang đi lên phía khu trụ giám mạch trong thành.

0
Ủng hộ tác giả ia_m_ai Ủng hộ mình để có thêm đọc lực nhé các bạn. 500d cũng nhận ^^