Chương 77: Đêm Không Ngủ, Vết Thương Không Tên
Đèn linh thạch đã tắt từ lúc nào hắn không nhớ rõ.
Trần Mặc ngồi trên sàn phòng, không phải trên ghế, không phải trên giường. Lưng không tựa vào tường. Hai tay đặt trên đầu gối, ngón tay lỏng. Hắn không nhắm mắt. Chỉ nhìn vào bóng tối phía trước, chỗ mà ban ngày là bức tường quen thuộc, đêm nay là không có gì.
Phòng đúng như hắn để lại trước khi đi. Từng thứ đúng chỗ. Bút thắp ở góc bàn. Túi trữ vật treo bên cạnh giá sách. Mảnh vải che cửa sổ vẫn buộc đúng nút.
Hắn đã về nhà.
Nhưng cái tĩnh lặng đêm nay khác với tĩnh lặng của những đêm trước khi đi. Những đêm trước là thứ tĩnh lặng hắn tự chọn, ngồi xuống, tắt đèn, kiểm soát không gian quanh mình cho đến khi không còn gì cần phòng ngừa. Đêm nay không phải vậy. Đêm nay hắn không làm gì để có được sự im lặng này, và nó cũng không phải là vắng lặng. Nó có trọng lượng.
Hắn không gọi được tên thứ đó.
Hắn lấy tay vào túi trữ vật, tìm ba viên đan dược bằng ngón tay mà không cần nhìn.
Cảm Thương Linh Nhũ Đan. Ba viên còn nguyên trong vải bọc, nhỏ, nặng vừa đủ để cầm thấy có. Hắn đặt chúng ra lòng bàn tay. Không phải để uống. Chỉ để nhìn trong bóng tối, dù gần như không thấy gì.
Ba viên. Đúng số lượng khi rời đi.
Hắn đã tính toán đúng. Không có tình huống nào trên thực địa vùng biên mà ba viên Cảm Thương Linh Nhũ Đan thay đổi được kết quả. Bùi Thanh Phong không chết vì thiếu đan dược. Logic không có lỗ hổng. Hắn đã lật câu đó đủ chiều trong suốt hai ngày về.
Hắn đặt ba viên trở vào vải bọc.
Miệng túi đã thắt rồi, nhưng tay hắn siết thêm một nút nữa.
Không cần thiết. Nút cũ đã đủ chặt. Hắn nhận ra điều đó ngay lúc làm, nhưng tay vẫn siết xong trước khi buông ra.
Hắn ngồi yên với cảm giác của người vừa làm một việc không có lý do rõ ràng, không tìm được lý do sau khi đã làm xong.
Câu hỏi không phải *nếu hắn làm khác thì Bùi Thanh Phong có sống không*.
Hắn đã lật qua câu đó từ khi đoàn còn chưa về tới cổng môn. Không có đáp án khác. Bùi Thanh Phong biết rõ, chọn ở lại, ở lại. Đó là lựa chọn của người đó. Chuỗi nhân quả không có chỗ nào sai trong phần hắn tham dự.
Câu hỏi thực sự là cái khác.
Trong lúc đưa ra các quyết định trên thực địa, hắn đã đặt bao nhiêu phần tính toán cho khả năng người đó sống, so với bao nhiêu phần cho các khả năng liên quan đến bản thân.
Hắn ngồi với câu đó.
Không phải tội lỗi. Không hẳn là vậy. Nhưng cũng không phải vô can theo cái nghĩa hắn từng dùng chữ đó khi đánh giá các tình huống khác.
Có thứ gì đó ở giữa hai cái đó mà hắn không có từ để gọi. Không phải vì ngôn ngữ thiếu từ, hắn đã đọc đủ để biết các từ tồn tại. Mà vì lần đầu tiên cần dùng đến thì hắn không quen với địa hình.
Hắn nhìn vào bức tường trong bóng tối. Không thấy gì.
Tay hắn tìm đến Cảnh Giác Cứu Thân Ký mà không hẳn là cố ý.
Quyển này hắn tự lập từ sớm, chép tay, giấy đã ngả vàng ở góc. Danh sách từng mục từng điều đáng chú ý, xếp theo thứ tự ưu tiên xử lý. Từng mục ghi rõ căn cứ, không ghi cảm tính. Hắn lật vài trang không nhắm mục tiêu.
Mọi thứ đúng. Từng mục đều hợp lý. Từng quyết định đều có căn cứ.
Đó chính xác là điều hắn không biết phải làm gì với nó đêm nay.
Bởi vì cái đúng vẫn còn nguyên đó. Không ai lấy đi. Không cần sửa. Nhưng dưới mỗi dòng chữ có một thứ không được ghi vào, và thứ không được ghi vào không phải là sai sót, nó là cái giá mà đúng đã mang theo mà không báo trước.
Hắn ngồi với quyển sách mở trên tay, không đọc tiếp.
Hắn gấp Cảnh Giác Cứu Thân Ký lại. Đặt xuống cạnh người.
Bên ngoài phòng, trong hành lang xa, có tiếng bước chân của người đi trực canh. Đều đặn, nhịp nhàng, xa dần rồi mất hẳn.
Trần Mặc ngồi yên trong bóng tối.
Rồi hắn nhận ra rằng mình đã biết tên thứ đang ngồi cùng mình trong phòng này từ một lúc trước mà chưa nhận ra.
Không phải hối hận. Không phải thương tiếc. Không phải cô đơn theo nghĩa thông thường.
Mà là nhận thức rằng cẩn trọng tuyệt đối, thứ hắn đã mài giũa từng ngày từ rất lâu, thứ hắn đã ghi vào Cảnh Giác Cứu Thân Ký dưới những cái tên khác nhau, cũng là cách hắn đặt mình ra ngoài mọi thứ có thể bị mất.
Hắn không thay đổi quyết định. Không có quyết định nào cần thay đổi.
Nhưng hắn cũng không còn gọi thứ đó đơn giản là *cẩn thận* nữa.
Ngón tay hắn dừng lại trên gáy quyển sách.
Hắn nhận ra mình không biết từ bao giờ hai thứ đó đã là một.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.