Chương 12: Đêm Mạc Huyền Không Ngủ
Canh ba, Trần Mặc vẫn chưa ngủ.
Không phải bởi lo lắng điều gì. Chỉ là linh khí Thủy hệ vẫn đang lưu chuyển nhẹ trong kinh mạch, chưa lắng hẳn sau buổi tập đêm, như một dòng nước nhỏ còn gợn dài sau khi tảng đá đã rút lên. Hắn nằm ngửa, nhìn trần nhà đá tối đen. Đâu đó từ phía mái hiên, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vào chỗ đá thấp, nhịp không thay đổi. Căn phòng im lặng đến mức hắn nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.
Không có lý do để thức. Nhưng hắn không ngủ được.
Hắn nghĩ đến những gì Vũ Huyền Giang nói chiều qua, về gương nước dưới hồ phía Đông buổi sáng sớm khi chưa có ai. Câu nói đó không hẳn là chỉ dẫn. Không hẳn là lời khuyên. Giống hơn là một thứ được đặt xuống rồi bỏ đi, để người ta tự quyết định có nhặt lên hay không.
Hắn chưa nhặt lên.
Chưa.
Tiếng bước chân.
Hắn nhận ra ngay, không phải tiếng đệ tử trực đêm. Loại đó nặng và đều, giày cứng gõ xuống nền đá thành nhịp quen thuộc mà người ngủ đủ giấc cũng nhận được. Tiếng này khác: nhẹ hơn, cân bằng hơn, phân phối đều giữa gót và mũi theo cách của người đã luyện bộ pháp đủ lâu để nó trở thành bản năng. Và quan trọng hơn hết, hướng đi.
Canh ba, không ai đi theo hướng đó.
Trần Mặc ngồi dậy không thắp đèn. Hắn áp lưng vào tường cạnh cửa sổ nhỏ, lùi vào vùng tối, nhìn ra sân.
Mạc Huyền đi qua dưới ánh trăng mờ.
Tay phải ép nhẹ vào sườn, giữ thứ gì đó bọc trong vải thô, kích thước chừng bằng một bàn tay, không lớn hơn. Dáng đi bình thường. Không vội. Không ngó sang hai bên.
Chính điều đó khiến Trần Mặc dừng lại.
Người giấu chuyện thật sự không cần phải tỏ ra tự nhiên, vì họ đã làm điều này đủ lần để bản thân việc đi lại không còn là hành động đáng chú ý nữa. Mạc Huyền không nhìn quanh không phải vì hắn ta quên. Mà vì hắn ta đã quyết định không nhìn, và quyết định đó đã lâu đến mức không còn là quyết định, nó là tư thế.
Trần Mặc theo dõi hướng đi bằng mắt cho đến khi Mạc Huyền rẽ qua góc tường phía bên kia sân.
Không phải về phía khu long mạch luyện công phía Đông, nơi đệ tử ngoại môn được phép lui tới sau giờ tập. Hướng lệch về Tây Bắc. Hắn nhớ lại tấm bản đồ khu vực nhận được ngày đầu nhập môn, vùng đó không được đánh dấu. Không có tên. Không có ghi chú. Trong bản đồ trao cho đệ tử mới, vùng Tây Bắc đơn giản là không tồn tại, như thể kẻ vẽ bản đồ đã quyết định rằng không cần thiết phải đặt tên cho chỗ không ai cần đến.
Hoặc chỗ không ai được phép đến.
Hắn ngồi im, đếm mười nhịp thở.
Không theo. Không đủ thông tin, không biết chỗ đó có gì, không biết đường nào dẫn vào hay đường nào dẫn ra. Và nếu Mạc Huyền nhận ra có người theo dõi, hắn mất thứ duy nhất đang thực sự có: sự vô hình. Quyết định ở lại không phải vì sợ, mà vì đây chưa phải lúc.
Nhưng ba thứ không phải ngẫu nhiên: canh ba, hướng Tây Bắc, thứ bọc trong vải thô mà Mạc Huyền giữ sát người.
Ba thứ không mâu thuẫn nhau.
Hắn lấy tờ giấy gấp tư ra khỏi gấu áo, không phải cuốn Trích lục Ngoại Môn dùng để ghi bài học, mà mảnh giấy riêng hắn dùng để phác thảo quan sát hàng ngày. Không tên, không giải thích. Hắn viết ký hiệu ngắn: giờ, hướng, vật mang, không nhìn quanh.
Xong hắn đặt bút xuống, nhìn ra cửa sổ.
Đầu ngón trỏ còn dính mực, hắn nhận ra hắn vừa làm gì đó khác với tất cả những lần trước.
Những tháng đầu ở đây, hắn ghi chép để đọc môi trường: ai hay đi theo lối nào, giờ nào ở đâu vắng người, tiếng nước ở mái hiên dội to hơn khi gió đổi hướng từ phía hồ. Thông tin về không gian, về địa hình, về nhịp sinh hoạt tập thể. Không nhắm vào ai cụ thể.
Lần này khác.
Lần này hắn ghi chép về một con người, một người cụ thể, với hành vi cụ thể, lặp hay không lặp thì chưa biết, nhưng đã đủ để hắn cầm bút.
Đây là lần đầu hắn chủ động nhắm vào ai đó.
Hắn ngồi với nhận thức đó một lúc, không vội gấp tờ giấy lại. Bên ngoài, tiếng nước trên mái hiên vẫn nhỏ giọt đều. Hắn nghĩ bụng: nên biết thêm về vùng Tây Bắc đó trước khi làm gì tiếp theo. Không phải từ bản đồ, bản đồ đã bỏ qua nó. Mà từ chỗ khác. Từ ai đó hỏi vô tình về địa hình khu ngoại môn. Từ một câu chuyện bên lề không ai để ý.
Hắn gấp tờ giấy lại, không cất vội. Chỉ đặt nằm trên đầu gối, nhìn ra khoảng tối phía ngoài.
Mạc Huyền trở về khi trăng đã ngả về phía Tây, nghiêng thêm một phần ba so với lúc ra đi, Trần Mặc ước chừng hơn một canh giờ.
Tay không. Vải bọc không còn.
Bước chân vẫn đều như trước, không nhanh hơn, không chậm hơn, như người vừa đi dạo buổi tối chứ không phải người vừa đặt thứ gì đó vào chỗ không được đánh dấu trên bản đồ. Mạc Huyền đi thẳng vào phòng không quay đầu.
Trần Mặc nhìn từ góc tối.
Không có làn hơi mờ nhạt tản ra sau vận công cường độ cao, cái làn hơi lờ mờ mà đệ tử hay toát ra sau buổi tập đêm, đặc biệt trong khí lạnh. Hắn nhớ mình từng nhận ra dấu hiệu đó ở sân Đông sau những đêm luyện khí, mỏng như sương nhưng có thể nhìn thấy nếu biết nhìn vào đâu.
Người quanh Mạc Huyền không có dấu hiệu đó.
Mạc Huyền không đi luyện công.
Mạc Huyền đi giao thứ gì đó. Hoặc đặt thứ gì đó. Hai khả năng đó không giống nhau, một là có người nhận, một là thứ đó nằm ở đó chờ người khác lấy sau. Sự phân biệt đó quan trọng hơn bất kỳ câu hỏi nào hắn chưa có câu trả lời.
Hắn cất tờ giấy vào tay áo, áp lòng bàn tay lên lớp vải một lần kiểm tra thói quen. Rồi nằm xuống, mắt mở, nhìn trần đá.
Canh ba đã qua rồi.
Sáng hôm sau, điểm danh như mọi ngày.
Không khí buổi sáng còn lạnh, hơi thở ra thành từng làn trắng mỏng. Trần Mặc đứng trong hàng, nghe tên được gọi theo thứ tự, đáp gọn từng tiếng. Người điểm danh gọi, người đứng hàng đáp, tiếng đáp đều đặn nối tiếp nhau như nước nhỏ từ mái hiên.
Mạc Huyền đứng cách ba người.
Áo chỉnh tề, thần sắc bình thường, mắt nhìn thẳng phía trước theo đúng tư thế điểm danh. Khi tên Mạc Huyền được gọi, hắn ta đáp một tiếng, giọng gọn và phẳng, không một chút mệt mỏi trong đó, như người ngủ đủ giấc và dậy đúng giờ.
Trần Mặc nhìn xuống bàn tay mình.
Ngón trỏ còn vết mực từ đêm qua, chưa rửa hết, nằm dọc theo đường khớp đầu ngón.
Hắn gập tờ giấy lại thêm một lần nữa, cất sâu hơn vào tay áo. Lần trước là một đêm, đêm hắn vừa chứng kiến. Nhưng để biết đây là lần đầu hay một đêm trong chuỗi dài hơn, hắn cần biết đã có bao nhiêu đêm như vậy trước khi hắn đặt chân vào Minh Uyên Môn.
Và câu trả lời đó nằm ở chỗ hắn chưa biết cách tìm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.