Chương 64: Giang Ám Hoa — Cánh Tay Bóng Tối
Xung động dưới chân chưa dứt hẳn khi Trần Mặc tiếp tục bước.
Hắn đi nhanh hơn trước một chút, không phải vì vội, mà vì đứng yên giữa thứ linh khí dao động bất thường mà không hiểu nguyên nhân làm hắn bứt rứt theo cách khó đặt tên. Bút ký vẫn cầm trong tay, chưa nhét vào vạt áo trong. Số liệu từ sáng vẫn còn tươi trong đầu, ba điểm, ba kiểu phân bố, và cái gì đó hắn cảm nhận mà chưa kịp ghi thành chữ.
Khoảng trống Mộc khí trong đan điền dao động thêm một lần nữa. Nhẹ thôi. Không phải do hắn vận khí.
Hắn dừng lại.
Không phải vì hắn chủ động chọn dừng. Khoảng trống giữa hai hàng cây già bỗng mở ra trước mặt hắn, rộng hơn hắn tưởng, gió không có mặt ở đây. Linh khí quanh vùng này nặng hơn mọi điểm khác hắn đã đi qua sáng nay, và nó chếch về phía Mộc theo cách mà Thủy Mộc Biên Mạch Ký không mô tả. Hắn đứng yên, để Minh Đồng Thuật tự chạy, nghe ngóng.
Khoảng trống trong đan điền rung lên lần thứ hai. Như thứ đang đáp lại thứ gì đó từ bên ngoài cơ thể hắn.
Hắn không hiểu.
Người ngồi trên cành cây thấp bên trái khoảng trống không giấu mình. Cũng không để lộ mình theo kiểu người muốn được nhìn thấy. Người đó chỉ ở đó, cứ như đã ngồi đó từ trước khi hắn tới, cứ như cành cây đó là nơi ngồi tự nhiên nhất trên đời.
Trần Mặc không rút tay ra khỏi bên trong tay áo.
Áo tối màu, không mang tông huy nào hắn nhận ra. Tóc buộc lỏng, vài sợi rủ theo gió không có. Một tay cầm cành nhỏ, vặn qua vặn lại theo thói quen của người đang nghĩ chuyện khác. Nữ. Còn trẻ, hoặc trông còn trẻ.
Hắn dùng Minh Đồng Thuật.
Kết quả khiến hắn im lặng thêm nửa nhịp thở.
Không phải không đọc được vì có thuật che giấu. Hắn đã gặp người che giấu cảnh giới trước, lão nhân hang đá là ví dụ gần nhất. Che giấu có cảm giác của che giấu, có độ dày nhân tạo. Còn khí tức của người trên cành cây kia chỉ... không chịu định hình. Như sương đang chuyển thành nước nhưng chưa nhỏ giọt. Như thứ gì đó chưa quyết định mình là gì.
Minh Đồng Thuật trả về trống.
Hắn không động đậy.
Người trên cây nhìn hắn với vẻ tò mò không ác ý. Nhưng cũng không ấm áp. Kiểu nhìn của người đang kiểm chứng thứ đã tự phán đoán từ trước, không cần thêm thông tin, chỉ cần xác nhận.
Trần Mặc hỏi thẳng.
"Ngươi là ai. Đến đây làm gì."
Không phải hai câu hỏi. Là hai điều hắn cần biết trước khi quyết định bất cứ điều gì tiếp theo.
Người kia không trả lời câu hỏi đó.
"Ta nghe nói ngươi đang đo những thứ mà người khác không thấy đáng đo."
Giọng bình thản. Không lạnh, không thân thiện. Giọng của người phát biểu sự thật, không đưa ra gợi ý. Không kèm thêm câu nào sau đó.
Trần Mặc im lặng.
Không phủ nhận, không xác nhận. Câu đó không cần phản ứng trực tiếp, và người kia trông như biết vậy. Hai bên nhìn nhau trong thứ yên lặng không thù địch, không dễ chịu. Tiếng côn trùng đâu đó trong rừng xa. Linh khí vùng này vẫn chếch Mộc.
Khoảng trống trong đan điền của hắn không dao động thêm lần nào nữa. Chỉ giữ nguyên trạng thái bất an nhẹ như trước.
Người kia nhảy xuống đất.
Động tác không phát ra âm thanh. Không khuấy lá dưới chân theo cách thông thường. Hắn không phân tích ngay tại sao, chỉ ghi nhận.
Cô đi một vòng quanh điểm hắn đứng, không tiến lại gần, không rời xa. Bước chân chậm và đều, tay vẫn cầm cành nhỏ. Hắn đứng yên và để Minh Đồng Thuật theo dõi.
Lần này hắn đọc được một phần.
Bên ngoài là Mộc hệ. Thuần và quen, dễ nhận ra. Nhưng bên dưới lớp đó là thứ gì đó tối hơn, không cùng màu, không phân loại được trong bất kỳ hệ nào hắn từng học. Không phải Thủy, không phải Thổ. Không phải hỗn tạp theo nghĩa đa hệ lẫn nhau. Là thứ gì đó khác hơn.
Cô không che giấu điều này.
Hắn hiểu điều đó từ cách cô bước. Cô biết hắn đang đọc. Cô cho phép hắn thấy đúng mức đó. Không hơn. Như người mở cửa một buồng rồi để cửa buồng kế tiếp khép.
Ngón tay hắn gõ nhẹ một lần xuống bìa bút ký.
Hắn dừng lại khi nhận ra mình vừa làm vậy.
Cô dừng lại ở phía sau lưng hắn. Hắn không quay người.
"Ngươi cảm nhận được tầng dưới."
Câu nói không lên giọng hỏi ở cuối. Không phải câu hỏi. Là xác nhận của người đã biết trước khi nói.
Một nhịp dừng.
"Đặng Huyết Lang cũng vậy. Vì lý do khác."
Rồi tiếng bước chân đi vào bóng cây. Không có tiếng nào thêm. Rừng nuốt bóng cô như nuốt bóng tối vốn đã ở đó từ trước.
Trần Mặc đứng yên.
Không phải vì cô có thể còn trong tầm mắt. Hắn biết cô đã thực sự đi. Hắn đứng yên vì đó là thứ cơ thể hắn tự làm trong khi đầu óc bận ở chỗ khác, kiểm tra lại xem chuyển động tiếp theo có an toàn không trước khi thực hiện. Thói quen cũ, từ trước khi hắn đặt chân vào Minh Uyên Môn.
Trong đan điền, khoảng trống Mộc khí vẫn còn dao động rất nhẹ. Như dư âm của tiếng đàn sau khi ngón tay đã rời dây.
Không phải hắn chủ động. Thứ đó tự đáp, và bây giờ nó tự giữ rung động.
Hắn không biết cách tắt cảm giác đó.
Hắn mở bút ký ra.
Tờ ghi chép từ sáng. Những con số hắn đã ngồi đo từng điểm một, khoảng cách gián đoạn, mật độ tầng sâu, hướng co lại của linh mạch. Mắt hắn đi qua từng hàng, không vội. Tay kia đặt xuống cạnh bút ký, ngón trỏ gõ nhẹ theo nhịp không đều.
Rồi hắn dừng lại.
Không phải ở chỗ hắn dừng sáng nay.
Ở chỗ hắn chưa nhìn đủ kỹ.
Những xung động hắn đo được từ sáng sớm, thứ hắn cảm nhận dưới chân khi đi qua vùng biên, thứ Minh Đồng Thuật không đọc được nguồn gốc, thứ hắn ghi lại vì không biết bỏ qua thứ gì khi chưa hiểu. Hắn đã ghi chúng xuống như một chuỗi ngẫu nhiên.
Hắn nhìn lại một lần nữa.
Khoảng cách giữa các xung động. Không phải khoảng thời gian, mà khoảng không gian, ước tính từ vị trí hắn đứng và hướng hắn đi. Hắn đọc qua con số đầu tiên. Đọc lại. Nhìn sang con số thứ hai.
Mắt hắn dừng.
Dịch chuyển sang trang trước, nơi hắn vẽ tuyến đường đoàn khảo sát đã đi từ sáng đến trưa.
Bút ký không được thiết kế để so sánh hai trang cùng lúc. Hắn dùng ngón tay giữ trang này, lật sang trang kia, nhìn qua lại.
Khoảng cách giữa các xung động tương ứng với tuyến đường.
Không phải gần đúng. Khớp.
Hắn không phân tích thêm ngay. Hắn lật trở về trang số liệu, cầm bút lên. Ngón tay dừng trước khi chấm hết câu đầu tiên, kiểm tra lại một lần nữa, rồi hắn viết chậm và thẳng:
*Không phải long mạch. Dấu chân.*
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.