Sơn hải vấn đạo

Chương 105: Mạc Huyền Rời Đi

Đăng: 03/07/2026 09:09 1,026 từ 1 lượt đọc

Sương còn đọng trên gờ cột đá khi Trần Mặc chọn vị trí đứng.

Không phải ngẫu nhiên. Hắn đã đi qua hành lang này ba lần trong năm ngày qua, một lần vì việc khác, hai lần để đo góc nhìn. Cột thứ tư từ trái, lùi vào trong hai bước: từ đây nhìn được toàn bộ lộ trình từ dãy phòng nội môn đến cổng ngoài, trong khi bất kỳ ai đi qua sân sẽ chỉ thấy một đệ tử đứng tựa cột như người đang nghỉ chân.

Tờ giấy gấp tư đã mở sẵn một góc nhỏ trong tay áo. Bút ký quan sát nằm vừa vặn giữa hai ngón.

Hắn đứng đó, không nhìn về hướng dãy phòng. Nhìn thẳng vào đó thì lộ. Hắn nhìn vào sân, để tầm mắt tự nhiên thu lấy cả không gian xung quanh.

Mặt trời còn thấp. Sân trước cổng Minh Uyên Môn vắng theo cách đặc biệt của buổi sớm, không phải trống, mà là khoảng lặng giữa hai đợt nhộn nhịp. Tiếng chổi từ phía sau dãy trai xá. Hơi thở trắng của một đệ tử ngoại môn tập thế kiếm cơ bản ở góc xa, tay chưa quen nên nhịp còn gấp.

Mạc Huyền xuất hiện từ hướng dãy phòng nội môn vào đúng lúc bóng mặt trời chạm ngưỡng mái hiên phía đông.

Hắn bước ra một mình.

Không có đệ tử đi theo. Không có gói hành lý lớn. Chỉ có túi trữ vật đeo bên trái vai, bên trái, không phải bên phải. Trần Mặc để ý điều đó ngay khi Mạc Huyền vừa rời khỏi bóng mái hiên. Từ những lần hắn từng quan sát trước, Mạc Huyền đeo túi bên phải. Thói quen nhỏ, loại thói quen người ta giữ mà không biết mình giữ.

Bên trái nghĩa là bên thuận tay, đổi sang đó khi muốn tiếp cận nhanh hơn, hoặc khi có thứ gì bên phải cần giải phóng.

Ngón tay Trần Mặc ghi ba ký hiệu ngắn lên góc tờ giấy mà không cần nhìn xuống.

Mạc Huyền đi qua sân không nhìn ai. Nhịp chân đều, bên phải hơi nhẹ hơn bên trái theo kiểu người đang duy trì tốc độ nhất định. Không vội, không chậm. Khuôn mặt phẳng lặng đến mức gần như vô nghĩa, không có vẻ người vừa thua, không có vẻ người vừa bị trục xuất. Cũng không có vẻ người đang nhẹ nhõm. Chỉ là một bộ máy đang vận hành sang chế độ tiếp theo.

Có người đứng sau hắn, Trần Mặc tự nhủ. Người đó không rời đi cùng hắn. Đức Hạnh Thư Phỉ ghi nhiều năm quan sát tỉ mỉ, không phải tài liệu của một người làm việc đơn độc.

Mạc Huyền đi qua hết chiều dài sân, bước lên bậc thềm dẫn ra cổng ngoài.

Rồi dừng lại.

Không hơn hai nhịp thở. Hắn quay đầu.

Không phải tìm kiếm. Không phải thách thức. Ánh mắt Mạc Huyền chạm thẳng vào vị trí Trần Mặc đứng với sự chính xác của người biết từ trước điểm đó ở đâu.

Trần Mặc không tránh. Không gật đầu.

Cái nhìn kéo dài đủ để xác nhận một thứ, rằng cả hai đều biết ván cờ này chưa kết thúc. Rằng việc một người bước ra khỏi cổng không phải thắng hay thua. Chỉ là một nước đi.

Mạc Huyền quay đi. Bóng hắn thu nhỏ dần, đổ vào trong khoảng tối của cánh cổng gỗ cũ, rồi biến mất.

Trần Mặc dán mắt theo hướng đó thêm vài nhịp. Tiếng bước chân sau cổng vẫn còn vọng lại, đều, không thay đổi tốc độ sau khi qua ngưỡng cửa. Hắn ghi tiếp: hướng bước, góc người quay trước đó, ước lượng tốc độ qua âm thanh.

Tờ giấy gập lại. Trần Mặc thu tay vào tay áo, ngón cái lướt nhẹ qua mặt giấy, không kiểm tra nội dung, chỉ là xác nhận vật vẫn còn đó.

Mạng lưới Mạc Huyền để lại bên trong Minh Uyên Môn vẫn đang chạy. Các điểm trung chuyển thông tin, những người hắn đã tiếp xúc, những kênh hắn đã mở qua nhiều năm, không thứ nào biến mất theo bước chân hắn ra cổng sáng nay. Đức Hạnh Thư Phỉ chứng minh điều đó: không phải tài liệu của người làm việc một mình, không phải thứ ghi được trong vài tháng. Và người đứng sau Mạc Huyền vẫn ở đâu đó trong những bức tường này, chưa bị lộ, chưa bị chạm đến.

Đây là điểm khởi đầu. Không phải kết thúc.

Hắn quay người.

Phạm Hải Dực đứng cách đó chừng bảy tám bước.

Cũng ở hành lang. Cũng ở vị trí không ai để ý nếu không chủ động tìm. Không biết hắn đứng đó từ bao giờ, nhưng nhìn cách hắn đứng, tư thế không có chút gì của người vừa bước tới, Trần Mặc biết: không phải vừa đến.

Phạm Hải Dực đã chứng kiến tất cả.

Mạc Huyền đi. Cái nhìn trước cổng. Và Trần Mặc ghi chép trong im lặng suốt từ đầu đến cuối.

Hai người đứng nhìn nhau.

Không có giải thích nào cần đưa ra. Không có gì cần xác nhận bằng lời.

Có điều gì đó đã thay đổi trong ánh mắt Phạm Hải Dực, không phải ngạc nhiên, không phải cảnh giác. Gần hơn với kiểu nhìn của người vừa lật lại một tờ bài đồ cũ và nhận ra mình đã đọc sai một ký hiệu từ đầu. Không có khinh thường trong đó. Lần đầu tiên không có khinh thường trong đó.

Phạm Hải Dực gật đầu.

Một cái. Ngắn, bình thường, không thêm không bớt.

Rồi hắn quay người bước đi theo hướng ngược lại. Nhịp chân đều và chủ động, như người đã quyết định xong rồi mới bước.

Trần Mặc đứng nhìn theo. Bóng Phạm Hải Dực đi đến góc hành lang, sắp khuất.

Khuất hẳn.

Từ phía sau góc đó, giọng vọng lại, không quay đầu, không dừng bước:

"Lần sau ngươi ghi xong, nhớ đốt tờ giấy."

0