Chương 39: Nghi Ngờ Chính Mình
Chân hắn tự đưa đến.
Không phải quyết định. Không phải tính toán. Hắn rời khỏi sân luyện, đi qua dãy nhà kho, rẽ vào lối mòn quen thuộc, và chỉ đến khi lưng chạm vào mặt phiến đá lạnh mát sau tảng đá mé tây hắn mới nhận ra mình đã đến đây rồi.
Hắn ngồi xuống như cũ.
Linh khí Thủy hệ rỉ lên từ phía dưới, nhẹ, quen, như hơi thở của thứ gì đó không có ký ức. Hắn không vận công thu nạp. Chỉ ngồi để nó chạm vào lòng bàn tay, theo kẽ ngón, lan dọc ống tay áo mà không đi về đâu.
Trời đã về chiều. Nắng mỏng nằm ngang trên mặt cỏ, không đủ ấm.
Hắn nhìn bàn tay mình.
Mu bàn tay trái vẫn còn một vệt hơi ửng từ đòn cuối của Ký Bất Hạnh, không đáng kể, loại xương chịu lực sai góc rồi tự phục hồi trong vài canh giờ. Hắn không tức giận về trận thua. Không thất vọng theo kiểu sục sôi. Chỉ có một thứ nặng hơn bình thường nằm đâu đó dưới xương ức, giống như đá ngậm nước sau mưa.
Điều hắn không thể bỏ qua không phải là đòn trúng, mà là khoảnh khắc ngay trước đó. Hắn đã chuẩn bị xong đòn phản, linh lực Thủy hệ gom đủ, hướng đã định, chỉ còn xuất ra. Nhưng đúng lúc đó, Mộc căn phía dưới bắt đầu kéo ngược, như thủy triều gặp phải một dòng chảy ngầm đổi chiều bất chợt. Linh lực không đứt hẳn, chỉ bị trì hoãn nửa nhịp thở, nhưng nửa nhịp đó là đủ để Ký Bất Hạnh đọc được hắn. Hắn không ngạc nhiên. Hắn chỉ ngồi với nó, nhận ra rằng đây không phải lần đầu, và rằng hắn đã biết mà chọn không đếm.
Bây giờ hắn đếm.
Bút ký quan sát nằm trong túi trữ vật. Hắn lấy ra, mở trang còn trống.
Bút không di chuyển.
Hắn để trang giấy mở trên đùi, nhìn vào khoảng trắng. Rồi, không hẳn vì quyết định mà vì đầu hắn đã bắt đầu chạy từ khi chân đưa hắn đến đây, hắn bắt đầu làm phép tính hắn đã tránh làm từ lâu.
Không phải tính toán chiến thuật. Tính toán thô hơn.
Trong những buổi luyện công chung ở sân phía Đông, hắn đã quan sát đủ. Những đệ tử thuần Thủy căn cùng tầng Luyện Khí với hắn tiến nhanh hơn, không phải vì họ cần mẫn hơn, không phải vì họ có phương pháp tốt hơn. Linh khí Thủy đi vào họ sạch, một chiều, không gặp trở lực nào. Còn ở hắn, linh khí Thủy phải cạnh tranh với Mộc căn còn đó, hai hệ không thù địch nhưng không hợp tác, như hai dòng chảy cùng đổ vào một kênh hẹp.
Hắn đã biết điều này từ trước. Nhưng biết theo kiểu biết, không phải theo kiểu đếm.
Mỗi tầng, hắn cần gấp đôi, đôi khi gấp rưỡi thời gian. Không phải vì lười. Hắn biết rõ hắn không lười. Mà vì căn cơ hấp thu kém thuần nhất theo cả hai chiều.
Hắn cúi xuống, viết vào trang giấy mấy chữ: "Căn cơ là tấm trần. Mình đang nhìn nó từ phía dưới."
Ngắn gọn đến mức không cần mã hiệu.
Hắn gập bút ký lại, nhưng không cất ngay. Tay vẫn giữ quyển sách, ngón cái lướt nhẹ qua cạnh giấy theo thói quen. Rồi hắn đặt nó sang một bên và bắt đầu vận công.
Không phải để đột phá. Không phải để bù đắp điều gì. Chỉ là bài cơ bản nhất của Thủy Long Tức Pháp, bài hắn đã luyện đến mức tay chạy trong khi đầu còn đang nghĩ chuyện khác.
Khi linh khí đi qua kinh mạch cánh tay phải, hắn nhận ra ngay. Một điểm nút nhỏ, chỗ Ký Bất Hạnh đã đánh trúng, không tan hẳn. Không đủ để gọi là thương tích, chỉ như một nút thắt trong sợi chỉ, vẫn kéo qua được nhưng không suôn. Hắn không dừng lại. Cứ để linh khí đi qua, đi qua, đi qua, mỗi vòng tuần hoàn tự mình làm mềm nút thắt đó thêm một chút.
Đây là thứ cơ thể song hệ hay để lại. Linh khí tích tụ nhanh hơn cơ thể xử lý được ở những điểm phân kỳ, gánh nặng không chia đều, vết mờ tích lại chỗ nào đó rồi ở lại. Tu sĩ thuần căn ít gặp hơn. Hắn gặp thường hơn hắn muốn thừa nhận.
Hắn dừng lại, nhắm mắt.
Không tìm câu trả lời. Câu hỏi về linh căn không có câu trả lời nào xứng đáng được hỏi lại, không phải vì câu hỏi vô nghĩa, mà vì câu trả lời đã ở đó từ trước khi hắn hỏi. Hắn chỉ ngồi với nó, như ngồi với thời tiết: mưa hay nắng không phụ thuộc vào việc hắn có chấp nhận hay không.
Một lúc sau, hắn mở mắt.
Dòng chữ trong bút ký vẫn còn đó. Hắn nhìn vào nó thêm một lần, không xóa, không thêm gì, rồi gấp lại đúng nếp cũ và cất vào túi trữ vật.
Hắn đứng dậy, phủi đất trên vạt áo.
Không có lời thề thầm. Không có gì cần thề.
Linh khí mạch ngầm rỉ lên dưới lòng bàn chân, quen thuộc như mặt đất buổi sáng. Hắn thu nạp, bước trở lại đúng chỗ vừa dừng, đúng nhịp thở vừa bị gián đoạn. Hắn hạ tấn, hai tay bắt ấn, và tiếp tục.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.