Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 56: Bị cuốn vào tranh chấp, thuật dịch dung 'Thiên Biến Vạn Hóa' xuất xưởng

Đăng: 15/05/2026 15:55 2,307 từ 5 lượt đọc

Trong màn đêm đen kịt của đường cống ngầm nặc mùi xú uế, Trần Bình Cẩu (Trần An) đang nép mình sau một tảng rêu trơn trượt. Qua khe nứt nhỏ xíu, hắn nhìn chằm chằm vào ba kẻ thủ ác trong mật thất. Khí tức Tẩy Tủy Cảnh đã tụ lại trên năm đầu ngón tay, một nắm phi tiêu tẩm "Phế Toan Dịch" kịch độc đã sẵn sàng rời tay để xuyên thủng yết hầu mục tiêu.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cơ bắp sắp sửa bạo phát, bàn tay đang nắm phi tiêu của hắn chợt khựng lại giữa không trung.

"Không ổn! Khoan đã!" Căn bệnh hoang tưởng sợ chết kinh niên lại một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo ầm ĩ trong não bộ đệ nhất Cẩu Đạo Vương.

"Lão chủ trọ và tên bảo kê thì không nói, nhưng cái gã hắc y nhân kia rõ ràng là người của một Tà tông nào đó. Nhỡ đâu trên người hắn có giấu lá bùa 'Lưu Ảnh' (ghi hình), hoặc Tà tông của hắn có bí thuật trước khi chết ghi lại được khuôn mặt của hung thủ truyền về tông môn thì sao? Lúc đó, khuôn mặt vàng vọt của 'Trần Bình Cẩu' này sẽ bị treo thưởng khắp Cửu U Đại Lục! Ta sẽ bị hắc bang Phường thị cùng đám Ma tu truy sát tới tận cùng trời cuối đất!"

Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán hắn. Cẩu Đạo đệ nhất quy tắc: Đã làm chuyện xấu, tuyệt đối không được dùng mặt thật! Khuôn mặt "Trần Bình Cẩu" là vỏ bọc để hắn sống yên ổn ở Phường thị, không thể để nó dính dáng đến bất kỳ vụ án mạng nào.

"Phải dùng một thân phận khác. Một thân phận hung tợn, điên cuồng, không ai dám dây vào, và đặc biệt là không có thật!"

Trần An lập tức lùi lại vài bước, chui sâu vào một góc tối tăm nhất của đường cống. Hắn hít một hơi thật sâu, bắt đầu vận hành một môn bí thuật thượng thừa mà hắn từng vơ vét được từ Tàng Kinh Các cốt lõi của Thanh Vân Tông: Thuật dịch dung "Thiên Biến Vạn Hóa".

Khác với cái trò nắn bóp cơ mặt, nhăn trán lặt vặt ban ngày để ra vẻ nghèo khổ, "Thiên Biến Vạn Hóa" là một môn bí thuật tác động trực tiếp đến cấu trúc xương cốt và tế bào, vô cùng tàn bạo nhưng mang lại lớp ngụy trang hoàn mỹ không có kẽ hở.

"Răng rắc... Rắc rắc!"

Tiếng xương cốt vỡ ra rồi tự nối lại vang lên rùng rợn. Trần An cắn răng chịu đựng cơn đau thấu tủy. Thân hình gầy gò, khòm khòm của lão Tán tu Trần Bình Cẩu bắt đầu kéo dài ra. Xương sống thẳng tắp, các khớp xương bành trướng. Từng thớ cơ bắp vốn bị ép xẹp xuống nay cuồn cuộn nổi lên như những tảng đá tảng dưới lớp da.

Chỉ trong mười nhịp thở, từ một lão già cao thước sáu, hắn đã biến thành một tên đại hán khổng lồ cao hơn hai thước (gần 2 mét rưỡi), thân hình vạm vỡ như gấu ngựa. Làn da vàng vọt cũng bị khí huyết ép chuyển sang màu ngăm đen sạm màu phong sương.

Chưa dừng lại ở đó, Trần An vận linh lực ép vỡ một mạch máu nhỏ trên mặt, dùng móng tay tự cào một đường từ trán cắt ngang qua mắt trái, tạo thành một vết sẹo dài vắt ngang mặt đỏ hỏn, trông hung tợn như một ác quỷ tu la. Râu ria xồm xoàm mọc dài ra nhờ thúc đẩy sinh cơ.

Cuối cùng, để lớp ngụy trang đạt đến cảnh giới vô khuyết, hắn vận hành "Huyết Cốt Ma Công".

"Phừng!" Một luồng ma khí màu đỏ rực, tanh tưởi và cuồng bạo bùng nổ, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể khổng lồ của hắn. Bộ đạo bào vải đay thô kệch bị cơ bắp xé rách tả tơi, càng làm tăng thêm vẻ hoang dã.

Lúc này, đứng trong đường cống không còn là Trần Bình Cẩu ốm yếu, mà là một gã Ma tu khát máu, man rợ, dường như vừa từ một chiến trường viễn xứ nào đó bò tới Cửu U Đại Lục để tàn sát.

"Hoàn hảo! Dáng vẻ này đi giết người cướp của thì ngay cả mẹ ruột cũng không nhận ra, đừng nói là mấy cái thuật Lưu Ảnh vớ vẩn." Tên Ma tu râu xồm lầm bầm, giọng nói giờ đây ồm ồm, khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau.

Cùng lúc đó, bên trong mật thất ngầm.

Tiểu Lục đã bị tên bảo kê họ Trương xách cổ lôi xuống từ trên phòng. Gã thanh niên đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bị quẳng nằm bịch xuống chiếc bàn đá dính đầy máu khô.

Tên hắc y nhân đứng khoanh tay mỉm cười tàn độc, gật đầu ra hiệu. Gã bảo kê họ Trương liếm môi, rút ra một con dao mổ trâu sáng loáng.

"Kiếp sau nhớ đầu thai vào nhà giàu nhé thằng ranh!" Gã bảo kê nhe răng cười, vung con dao mổ lên cao, chuẩn bị giáng xuống rạch bụng Tiểu Lục.

Đúng lúc lưỡi dao sắp chạm vào da thịt...

"BÙM!!!"

Bức tường đá kiên cố ngăn cách giữa mật thất và đường cống ngầm đột nhiên nổ tung! Mảnh vụn văng tung tóe như đạn pháo. Kẻ địch chưa kịp phản ứng, một màn che đậy hoàn mỹ của Cẩu Đạo Vương đã phát huy tác dụng: Âm thanh của vụ nổ long trời lở đất này hoàn toàn bị câm lặng! Nó không lọt ra ngoài dù chỉ một tiếng vang nhỏ, bởi Trần An đã cẩn thận dán một tấm "Cách Âm Trận" thượng phẩm lên tường trước khi húc đổ nó.

Từ trong đám khói bụi mù mịt và mùi hôi thối của cống rãnh, một "gã Ma tu" khổng lồ, toàn thân rực cháy ma khí đỏ tươi lao ra như một cỗ xe tăng mất phanh.

Phản diện chết vì nói nhiều, còn sát thủ chuyên nghiệp thì không bao giờ mở miệng trước khi mục tiêu tắt thở!

Không một câu dông dài chào hỏi, không một lời gầm rú ra oai. Ngay khi lao ra, bàn tay to như cái quạt mo của Trần An vung lên.

"Vút! Vút! Vút!"

Ba bóng đen xé rách không khí với tốc độ kinh hồn. Tên hắc y nhân (kẻ có tu vi cao nhất - Tụ Huyết Cảnh Hậu Kỳ) chỉ kịp trợn tròn mắt. "Phập!" — Ba thanh phi tiêu tẩm "Phế Toan Dịch" găm ngập cán thẳng vào yết hầu gã. Kịch độc axit bộc phát ngay lập tức, nung chảy thanh quản và cuống phổi khiến gã không thể phát ra dù chỉ một tiếng hét, ngã vật ra sàn co giật liên hồi, máu đen trào ra sủi bọt.

Gã bảo kê họ Trương và lão chủ trọ gầy nhom kinh hãi đến mức hồn vía lên mây. Bọn chúng không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Tại sao một đại cao thủ Ma môn lại chui ra từ cái hầm cầu dưới nhà chúng để giết người?!

"Ngươi... ngươi là ai..." Lão chủ trọ lắp bắp, lùi lại phía sau.

Đáp lại lão chỉ là một cái bóng khổng lồ ập tới che khuất cả ánh nến.

"Toái Thạch Quyền!"

Hai nắm đấm mang theo uy lực kinh hoàng của Tẩy Tủy Cảnh, hòa quyện cùng sát khí đỏ rực của Huyết Cốt Ma Công giáng thẳng xuống.

"BỐP! BỐP!"

Không có bất kỳ sự chống cự nào có thể xảy ra. Đầu của lão chủ trọ bị đập lún xuống lồng ngực như một củ khoai tây bị búa tạ nện trúng. Còn gã bảo kê họ Trương thì hứng trọn một đấm vào giữa bụng. Lực lượng bá đạo xuyên thấu qua da thịt, trực tiếp đánh nát toàn bộ lục phủ ngũ tạng của gã thành một mớ bùi nhùi.

Cả hai cái xác văng đập vào tường rồi trượt xuống sàn. Cặp mắt của chúng trợn trừng trắng dã, mang theo sự hoang mang, uất ức và sự khó hiểu tột độ cho đến lúc chết: Tại sao mình lại chết? Tên này là ai? Thù oán gì?

Đại khai sát giới, vô thanh vô tức. Mọi chuyện diễn ra và kết thúc chỉ trong cái chớp mắt.

Trên chiếc bàn đá, Tiểu Lục bị tiếng động làm cho tỉnh hẳn. Gã thanh niên chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đồ tể vĩ đại vừa rồi. Nhìn cái xác không đầu của lão chủ, nhìn tên bảo kê ác ôn chết thảm, và đặc biệt là nhìn gã Ma tu khổng lồ, mặt thẹo vắt ngang, râu ria xồm xoàm đang đứng lù lù giữa phòng, tỏa ra sát khí ngút trời...

Căng thẳng thần kinh và sự sợ hãi tột đỉnh khiến cơ vòng của Tiểu Lục mất kiểm soát. "Tè rào..." Một dòng nước ấm nóng chảy róc rách làm ướt đẫm đũng quần gã thanh niên. Tiểu Lục lăn khỏi bàn đá, nằm bẹp xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy, không dám thở mạnh, chỉ biết nhắm tịt mắt chờ cái chết giáng xuống.

Trần An trong hình hài đại hán Ma tu từ từ quay lại, bước những bước nặng nề tiến về phía Tiểu Lục. Bóng hắn che khuất cả ánh sáng, phủ lên người gã thanh niên một sự tuyệt vọng khôn cùng.

Thế nhưng, hắn không vung đấm đánh chết con rối của mình.

"Bộp."

Một vật thể cứng ngắc rơi xuống ngay trước mũi Tiểu Lục. Đó là một chiếc bình ngọc nhỏ rẻ tiền, bên trong chứa một viên đan rác (đã được Trần An pha loãng và gột rửa bớt độc tính, nhưng vẫn đủ làm thuốc chữa thương hạng nặng cho loại tôm tép này).

Trần An cúi xuống, ánh mắt sắc như dao găm ghim chặt vào kẻ đang run rẩy dưới đất. Hắn vận dụng linh lực, gằn từng chữ bằng chất giọng khàn đục, ầm ĩ ma khí:

"Nuốt nó vào! Cầm máu lại cho ta!"

Tiểu Lục giật bắn mình, vội vàng chộp lấy bình ngọc, run rẩy gật đầu liên tục mà không dám nói nửa lời.

"Nghe cho rõ đây ranh con!" Lời uy hiếp rùng rợn của "Đại Ma Đầu" vang lên. "Từ nay trở đi, cái mạng chó của ngươi không còn thuộc về ngươi nữa! Nó là của bổn tọa! Rửa sạch cái cổ, ngoan ngoãn giữ kín cái miệng và chờ lệnh! Khi nào cần, bổn tọa tự khắc sẽ tìm ngươi!"

Nói xong câu thoại chuẩn phong cách ác nhân tà đạo, Trần An không buồn nhìn vẻ mặt hàm ơn pha lẫn hoảng loạn của Tiểu Lục. Hắn quay ngoắt sang ba cái xác trên sàn.

Hành động tiếp theo khiến sự "ngầu lòi" của đại ma đầu hơi bị sứt mẻ một chút. Với tốc độ nhanh như chớp và sự thuần thục đáng kinh ngạc, đôi bàn tay to lớn của hắn thoăn thoắt lột sạch sành sanh nhẫn trữ vật, túi tiền, và cả vài món ngọc bội đáng giá trên ba cái xác. Thu hoạch cực kỳ gọn gàng.

Tiếp đó, hắn nắm lấy cổ chân của cả ba thi thể, ném mạnh từng cái một xuyên qua lỗ hổng trên tường, quăng thẳng xuống hố phân cống ngầm. Hắn tiện tay ném theo một bình "Phế Toan Dịch", để axit và vi khuẩn phân hủy chúng không còn một mảnh xương.

Xong việc, gã Ma tu khổng lồ trừng mắt lườm Tiểu Lục một cái cuối cùng thay cho lời cảnh cáo, rồi lùi lại, lặn mất tăm vào cái lỗ hổng đen ngòm của đường cống. Từ bên trong, một luồng bùn đất được linh lực đẩy tới, lấp kín cái lỗ vỡ trên tường một cách hoàn hảo. Mật thất trở lại vẻ u ám, chỉ còn lại vũng máu và một Tiểu Lục ướt sũng quần đang ngơ ngác như vừa trải qua một cơn ác mộng.

...

Hai mươi nhịp thở sau.

Trong căn phòng Đinh số 44, cách mật thất chỉ một bức vách sàn nhà.

Từ dưới gầm giường, một bóng người gầy nhom lồm cồm bò lên. Luồng ma khí cuồng bạo đã bị thu hồi sạch sẽ. Những thớ cơ bắp cuồn cuộn rút lại, khung xương khổng lồ khép nhỏ, vết sẹo trên mặt lặn mất tăm. Thuật "Thiên Biến Vạn Hóa" giải trừ, Trần An trở lại đúng hình dáng của lão Tán tu Trần Bình Cẩu ốm yếu, vàng vọt và hèn mọn.

Hắn vội vã lấp tấm ván sàn lại, dùng nước sạch lau mặt và rửa tay dính chút bụi bẩn. Hắn cất đống chiến lợi phẩm vừa cướp được vào cái đai lưng bí mật, xoa xoa tay hài lòng.

"Xong! Môi trường sống đã được dọn sạch, đại lý phân phối cũng đã ký hợp đồng sinh tử. Kế hoạch hoàn hảo mười phân vẹn mười."

Lão già Trần Bình Cẩu tủm tỉm cười, ngáp một cái rõ to, thong thả trèo lên chiếc giường gỗ mục nát cứng quèo. Hắn kéo cái chăn rách lên đắp ngang ngực, nhắm mắt lại. Chỉ vài giây sau, tiếng ngáy "khò khò" đều đặn và vô cùng thanh bình của một lão Tán tu vô hại đã vang lên trong góc ổ chuột, đối lập hoàn toàn với hình ảnh gã đồ tể Ma tu vừa nhuộm máu dưới hầm ngầm.

0