Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 53: Cẩu thả thuê phòng: Trận pháp phòng ngự giăng kín nhà trọ cấp thấp

Đăng: 15/05/2026 15:55 1,941 từ 6 lượt đọc

Bóng chiều tà ảm đạm dần buông xuống Phường thị Thanh Ngưu, kéo theo từng đợt sương mù đặc quánh mang vị mặn chát của mồ hôi và ẩm mốc len lỏi vào từng ngóc ngách.

Trần Bình Cẩu (Trần An) kết thúc buổi dạo quanh chợ trời, lếch thếch quay trở về khu nhà chữ "Đinh" – nơi được mệnh danh là ổ chuột bốc mùi nhất của Phường thị. Vừa bước chân vào dãy hành lang tranh tối tranh sáng, đập vào màng nhĩ hắn là một mớ âm thanh hỗn tạp: Tiếng ngáy rung xà nhà, tiếng chửi thề tục tĩu vì thua bạc, và cả tiếng rên rỉ mờ ám phát ra từ sau những bức vách ván ép mỏng dính.

Hắn khúm núm lách qua vài gã Tán tu đang say xỉn nằm vật vờ, dùng chiếc chìa khóa rỉ sét mở ổ khóa kêu "két" một tiếng nhức răng, bước vào căn phòng Đinh số 44 của mình.

Căn phòng này thực sự chỉ rộng bằng cái lỗ mũi bò. Một chiếc giường ván gỗ mục nát, một cái bàn gãy mất một chân phải kê bằng gạch, và một ô cửa sổ nhỏ xíu nhìn thẳng ra bãi rác của khu trọ. Không khí nặc mùi ẩm mốc, thỉnh thoảng còn có vài con gián to bằng ngón tay cái bò lổm ngổm qua chân tường.

Thế nhưng, Trần Bình Cẩu lại đứng giữa phòng, hít một hơi thật sâu cái thứ không khí pha trộn giữa mùi rác và nấm mốc ấy, vẻ mặt vô cùng ưng ý, gật gù đánh giá:

"Tốt! Phong thủy cực kỳ tốt! Chỗ ở càng rác rưởi, càng tồi tàn thì càng ít kẻ dòm ngó. Một gã đạo tặc dẫu có mù lòa hay điên rồ đến mấy, nhìn thấy cái phòng này chắc chắn cũng phải vừa bịt mũi vừa quay lưng đi, thậm chí nếu có lương tâm khéo còn để lại cho ta hai đồng linh thạch vì thương hại!"

"Cạch."

Ngay khi chốt cửa phòng vừa được sập lại, nụ cười phàm nhân hèn mọn trên môi Trần Bình Cẩu vụt tắt như bị thổi tắt nến. Tấm lưng gù gù nháy mắt thẳng tắp, đôi mắt ti hí lờ đờ trở nên sắc lạnh và rực sáng như chim ưng trong đêm tối.

Chế độ "Hoang tưởng sinh tồn" của Cẩu Đạo Vương chính thức được kích hoạt!

"Tuy nhiên..." Trần Bình Cẩu khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua từng kẽ hở của căn phòng, lầm bầm tự phản biện. "Đạo tặc thì không thèm vào, nhưng lỡ như có tên say rượu nào đi nhầm phòng, ngứa tay đẩy cửa thì sao? Lỡ như có gã nào phòng bên cạnh đâm lén kẻ thù, đao kiếm xuyên thủng cái vách gỗ mỏng dính này đâm trúng mông ta lúc ta đang ngủ thì sao? Lại còn... lỡ như bọn Ma tu đánh hơi được mùi linh thạch của ta dưới đũng quần?"

Càng nghĩ, những kịch bản rùng rợn càng hiện ra rõ mồn một trong não bộ. Trần Bình Cẩu rùng mình một cái, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn dứt khoát đưa tay vào sâu trong cạp quần, lôi ra một đống đồ nghề lấp lánh linh quang.

Đó là hàng chục lá cờ trận làm từ kỳ trân dị bảo, và những khối trận bàn cấp cao được chạm trổ trận văn tinh xảo – tất cả đều là chiến lợi phẩm hắn lột được từ xương cốt của các bậc đại năng Khai Mạch Cảnh, Tụ Thọ Cảnh ở phế tích Thanh Vân Tông.

"Nhà là nơi để về, tuyệt đối không thể cẩu thả!" Trần Bình Cẩu xắn tay áo, bắt đầu công cuộc cải tạo pháo đài.

Bước đầu tiên: Ngụy trang thị giác.

Hắn lấy ra một bộ "Huyễn Ảnh Trận" (Trận pháp ảo ảnh) loại thượng phẩm, dùng linh lực ép mỏng như tờ giấy rồi dán thẳng lên vách tường đối diện cửa ra vào. Hắn tỉ mỉ thiết lập thông số: Kẻ nào vô tình nhìn qua khe hở của cửa sổ hay vách ván, sẽ chỉ thấy một hình ảnh ảo ảnh 3D cực kỳ sống động – một gã Tán tu gầy nhom đang ôm cái chăn rách ngáy pho pho, trên bàn có để nửa cái bánh bao thiu mốc meo.

Bước thứ hai: Phòng thủ địa đạo.

"Vách gỗ mỏng, nhưng sàn nhà còn nguy hiểm hơn. Lỡ có kẻ nào độn thổ từ dưới cống lên thì sao?" Trần Bình Cẩu cạy lớp ván sàn mục nát dưới gầm giường lên. Hắn thả xuống đó bộ "Thiên La Địa Võng Trận" – một loại sát trận chuyên dùng để trói buộc và cắt nát linh hồn kẻ địch. Xong xuôi, hắn đậy ván sàn lại, nhảy lên giậm giậm vài cái cho bụi bay mù mịt để che lấp dấu vết.

Bước thứ ba: Chống xâm nhập đường không.

Hắn đi tới cái cửa sổ nhỏ đang nhìn ra bãi rác. Nơi này là hướng gió lùa. Trần Bình Cẩu không dán bùa, mà lấy ra thứ độc dược "cây nhà lá vườn" quen thuộc: "Phế Toan Dịch" (axit rác). Hắn dùng một cây cọ nhỏ, tỉ mỉ phết axit lên những mạng nhện tự nhiên đang giăng kín góc cửa sổ.

"Mạng nhện kịch độc! Tên đạo chích nào thích chơi trò đu bám, chỉ cần ngón tay chạm nhẹ vào bệ cửa sổ, một giọt axit này thôi cũng đủ ăn mòn từ da thịt tới tận xương tủy, phế luôn cả bàn tay!"

Trần Bình Cẩu xoa xoa tay, ánh mắt đầy vẻ dâm đãng của kẻ vừa giăng xong một cái bẫy hoàn hảo.

Thế nhưng, mọi thứ trên mới chỉ là món khai vị. Đỉnh cao của sự hoang tưởng và vô sỉ nằm ở chốt chặn cuối cùng: Cánh cửa ra vào.

Trần Bình Cẩu nhìn cái chốt cửa bằng gỗ thông mục nát, bị mọt ăn rỗng ruột, chỉ cần gió thổi mạnh cũng kêu "cót két". Hắn chậc lưỡi khinh bỉ. Từ trong đống pháp bảo, hắn dùng hai tay thành kính nâng ra một khối trận bàn màu tím đen, bên trên khắc những tia sét chằng chịt, tản ra một cỗ uy áp khủng khiếp đến ngạt thở.

"Thất Sát Lôi Đình Trận!"

Đây là trận pháp phòng ngự hạch tâm mà Tân Tông chủ Thanh Vân Tông dùng để bảo vệ Tàng Kinh Các Nội môn. Nó hấp thu linh khí thiên địa, một khi kích hoạt có thể phóng ra bảy đạo sấm sét cuồng bạo, dư sức giật chết tươi một cường giả Khai Mạch Cảnh thành tro bụi trong chớp mắt!

Trần Bình Cẩu cẩn thận áp khối trận bàn này sát vào cái chốt cửa gỗ mục. Hắn thiết lập cơ chế: Chỉ cần có lực tác động ngoại lai từ bên ngoài đẩy cánh cửa (không do chính tay hắn mở), "Thất Sát Lôi Đình" sẽ lập tức giáng xuống đầu kẻ xấu số.

Đến đây, một vấn đề nảy sinh: Những trận pháp cấp cao này tỏa ra linh khí quá mạnh, ánh sáng màu xanh, màu tím cứ lấp lánh nhấp nháy liên hồi. Nếu để nguyên như vậy, cái phòng ổ chuột này sẽ sáng rực lên như một ngọn hải đăng trong đêm, chẳng khác nào hét lên với thiên hạ rằng "Trong này có siêu cấp bảo vật!".

"Giấu linh khí mới là nghệ thuật đỉnh cao."

Trần Bình Cẩu lấy từ góc phòng ra một nắm tro bếp, nhào với bùn nhão và... một ít phân chuột, tạo thành một hỗn hợp đen ngòm, bẩn thỉu. Hắn trát đều thứ hỗn hợp này lên các trận bàn, cờ trận, lấp kín những khe hở phát sáng. Ngay lập tức, mọi dao động linh lực bị ô uế che lấp, triệt để biến mất vô tung vô ảnh.

Nhìn lại căn phòng, Trần Bình Cẩu mỉm cười thỏa mãn.

Sự tương phản lúc này quả thực lố bịch đến mức khiến người ta phải khóc thét! Giá thuê của căn phòng chữ Đinh số 44 này là hai mảnh linh thạch vụn một tháng. Thế nhưng, chi phí để mua sắm và thiết lập hệ thống trận pháp phòng ngự giăng kín bên trong nó lúc này... ước tính lên tới hàng vạn khối Trung phẩm linh thạch! Dư sức để mua đứt cả mười cái Phường thị Thanh Ngưu!

Nếu có vị Thái Thượng Trưởng lão nào dưới suối vàng biết được tuyệt học trấn phái của mình đang được dùng để bảo vệ... một cái giường gỗ mục và một bãi rác, chắc chắn sẽ hộc máu ba thước mà hồn bay phách tán lần nữa.

"Giờ thì... cho dù có là cao thủ Niết Bàn Cảnh đến gõ cửa, ta cũng có thời gian đào hầm chạy trốn. Con muỗi bay vào cũng phải bị chém thành tám khúc!"

Trần Bình Cẩu thở phào nhẹ nhõm, bấy giờ mới an tâm ngả lưng xuống chiếc giường ván gỗ cứng ngắc, trải rơm rạ hôi rình. Đệm rơm tuy ngứa, nhưng trong lòng Tẩy Tủy Cảnh đại năng lại thấy êm ái, thanh bình lạ thường.

Hắn gối đầu lên hai tay, nhìn trần nhà mạng nhện, bắt đầu tính toán bước tiếp theo.

Mỏ vàng đã thấy (đan rác thượng phẩm), nhà an toàn đã xây. Việc bây giờ là phải tìm kiếm một "con rối", một kẻ đại diện để tuồn hàng ra ngoài kiếm tiền thay hắn.

"Kẻ này phải có cửa hàng hoặc sạp hàng ổn định. Phải đủ nghèo để mờ mắt vì tiền, phải đủ tham lam để dám bán hàng không rõ nguồn gốc, nhưng lại phải đủ mạt vận, khốn cùng để ta dễ dàng thao túng, nắm thóp." Trần Bình Cẩu nhẩm tính các tiêu chí tuyển dụng "găng tay trắng" cho tập đoàn ve chai của mình.

Đang lúc miên man suy nghĩ, Trần Bình Cẩu bỗng dỏng tai lên.

Tu vi Tẩy Tủy Cảnh khiến ngũ quan của hắn nhạy bén hơn người thường hàng trăm lần. Vách ván ép mỏng dính của khu nhà chữ Đinh đối với thính giác của hắn chẳng khác nào tờ giấy lộn. Hắn dễ dàng lọc đi tiếng ngáy, tiếng rên rỉ của các phòng ở xa, tập trung thẳng vào căn phòng ngay sát vách bên trái – phòng Đinh 43.

Từ bên kia vách tường, một giọng nói nam tử thô lỗ, khàn đặc đang rống lên, xen lẫn những tràng ho sù sụ vì nội thương:

"Mẹ kiếp! Cái bọn Hắc Hổ Bang khốn kiếp! Chèn ép ta đến đường cùng! Ngày mai... khụ khụ... ngày mai nếu không giao đủ mười khối Hạ phẩm linh thạch tiền bảo kê bến bãi, sạp hàng của ta sẽ bị chúng đập nát, hai cái chân này của ta cũng bị chúng chặt ném cho chó ăn!"

Kèm theo đó là tiếng đập bàn loảng xoảng, tiếng bình rượu vỡ nát đầy tuyệt vọng và phẫn uất.

Trong bóng tối của căn phòng Đinh 44, đôi mắt của Trần Bình Cẩu bỗng sáng rực lên. Một nụ cười xảo quyệt, đậm chất gian thương từ từ nở rộ trên môi hắn. Hắn nhẹ nhàng xoay người, áp sát tai vào vách gỗ mục nát, trong lòng reo lên:

"Nghèo khổ, tham lam, mạt vận và đang bị dồn vào bước đường cùng? Ha ha, tìm thấy ngươi rồi, đối tác kinh doanh thân mến của ta!"

0