Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 120: Cổ Yêu phá phong, Lưu Vân Tiên Thành sụp đổ và hành trình tới vùng đất mới

Đăng: 18/05/2026 09:48 2,212 từ 1 lượt đọc

Khoang chứa hàng của Cửu Tiêu Linh Thuyền rung lắc kịch liệt tựa như một chiếc lá khô trôi dạt giữa biển cuồng phong. Gỗ thiết mộc nứt toác, âm thanh vỡ vụn hòa cùng tiếng còi báo động xé rách màng nhĩ.

Giữa không gian chật hẹp và hỗn loạn ấy, tên Trưởng lão Hám Thiên Tông lơ lửng trên cao, ánh mắt nhìn Trần An (Vương Phú Quý) tựa như nhìn một con kiến hôi. Lão cười gằn một tiếng tàn độc, vung tay áo lên.

Một tấm lưới được đan dệt bằng linh lực tinh thuần mang theo uy áp tuyệt đối của Tụ Thọ Cảnh Trung Kỳ tức thì thành hình, mang theo sát cơ rợp trời chụp thẳng xuống đầu Trần An.

Khoảng cách cảnh giới giữa Khai Mạch Cảnh và Tụ Thọ Cảnh tựa như rãnh trời không thể vượt qua. Tấm lưới chưa kịp chạm đến người, Trần An đã cảm thấy hô hấp hoàn toàn đình trệ, lồng ngực như bị một khối vẫn thạch ngàn cân đè ép, toàn thân xương cốt kêu lên "răng rắc" chực chờ vỡ vụn.

"Chết đi, tên chuột nhắt!" Vị Trưởng lão quát lạnh.

Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi tử thần đã kề sát yết hầu, trí tuệ sinh tồn của đệ nhất Cẩu Đạo Vương bùng nổ. Hắn biết rõ ngạnh kháng với Tụ Thọ Cảnh chỉ có con đường chết, mảy may hi vọng đều không có!

Không một chút do dự, Trần An dốc ngược cái túi nải dắt bên hông. Toàn bộ số "Huyễn Độc Tán", bột hóa cốt, cùng với hàng chục tấm "Cẩu Đạo Bạo Phá Phù" cuối cùng còn sót lại trên người được hắn điên cuồng ném vung vãi lên không trung, hướng thẳng về phía vị Trưởng lão.

"BÙM BÙM BÙM!!!"

Những tiếng nổ chát chúa vang lên liên hồi. Khác với hỏa lực thông thường, đây là một màn sương mù rực lửa mang theo chướng khí ngũ sắc kịch độc và huyễn cảnh điên loạn. Đám khói độc đặc quánh như tương hồ bùng lên, che khuất tầm nhìn, đồng thời phát ra thứ uế khí khiến cương khí hộ thể của tên Trưởng lão cũng phải xèo xèo bốc khói.

Lão quái vật nhíu mày, khẽ phất tay áo tạo ra một trận cuồng phong để xua tan sương độc. Dù đám tà vật này không thể đả thương lão, nhưng nó thành công làm chậm nhịp độ tấn công của lão trong đúng một cái chớp mắt!

Và ngay trong cái chớp mắt định mệnh ấy, quả báo từ dưới đáy vực sâu đã thay đổi toàn bộ cục diện!

Bên ngoài Linh Thuyền, con Thượng Cổ Đại Yêu đang điên cuồng vươn cái thân thể khổng lồ như một dải thiên thạch trồi lên từ lòng đất. Sự trồi lên đầy bạo lực này đã làm nứt toác toàn bộ các tầng địa chất của Lưu Vân Tiên Thành, và kinh hoàng nhất, nó đã đánh gãy hoàn toàn mạch nước ngầm của dòng "Cửu U Hàn Tuyền".

Ngay tại vị trí Động phủ hai ngàn trượng từng là sào huyệt của Trần An, Hàn Tuyền Cực Âm ồ ạt đổ xuống, đập thẳng vào dòng dung nham Cực Dương đang cuộn trào do địa hỏa trồi lên.

Thủy Hỏa bất dung, Âm Dương tương khắc!

"OÀNH OÀNH OÀNH!!!!!!!!!"

Cái bẫy "Âm Dương sát cục" với mồi lửa là ba ngàn tấm Hạ phẩm Bạo Phá Phù mà Trần An cẩn thận cài cắm trước khi rời đi, nay triệt để bị kích hoạt!

Sức công phá do năng lượng Cực Âm và Cực Dương cắn nuốt lẫn nhau tạo ra một vụ nổ vĩ đại, mang tính hủy diệt vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân. Cột năng lượng trắng đen cuộn trào, hung hãn bùng nổ ngay dưới lớp vảy phần bụng mềm yếu nhất của con Cổ Yêu!

"GRÀOOOOOOO!!!"

Con Thượng Cổ quái vật bị vụ nổ Âm Dương đánh trúng điểm yếu, đau đớn đến mức rống lên một tiếng thê lương xé rách vòm trời. Cơ thể khổng lồ của nó co giật kịch liệt. Trong cơn cuồng nộ vô thức, nó buông thõng cái xúc tu đang chộp lấy mạn phải của Cửu Tiêu Linh Thuyền.

Nhưng đồng thời, luồng ác khí Hồng hoang từ trong miệng nó mất kiểm soát, bắn phá loạn xạ lên không trung như những trận mưa sao băng hủy diệt.

"Xoẹt... RẦM!"

Một đạo ác khí to bằng cột nhà đâm xuyên thủng lớp vỏ phòng ngự của Linh Thuyền, đánh vỡ tan tành sàn gỗ, càn quét thẳng vào khoang chứa hàng tăm tối!

Luồng ác khí cuồng bạo này vô tình quét qua, đánh bật tấm lưới linh lực của tên Trưởng lão Hám Thiên Tông, ép lão phải lùi lại hơn mười trượng, hoảng hốt vận chuyển toàn bộ tu vi để ngưng tụ khiên chắn bảo mệnh.

"Trời giúp ta rồi!!!"

Chớp lấy tia sinh cơ duy nhất lóe lên giữa khe cửa tử, Trần An không màng đến việc phiến ngọc thạch Cổ Dịch Chuyển Trận đang nứt nẻ và chưa được thiết lập tọa độ ổn định.

Hắn há miệng, hung hăng cắn nát đầu lưỡi.

"Phốc!"

Một ngụm tâm huyết khổng lồ, đỏ thẫm, chứa đựng toàn bộ cội nguồn sinh cơ Bất tử mạnh mẽ nhất của bản thể được hắn phun thẳng lên bề mặt phiến đá.

Hấp thụ luồng tinh huyết mang sức sống vô tận, các đường trận vân thượng cổ vốn đang lay lắt bỗng dưng bùng cháy rực rỡ như một mặt trời thu nhỏ. Cổ Dịch Chuyển Trận bị ép kích hoạt quá tải. Phiến ngọc thạch nổ tung thành một đống bột mịn, nhưng trước khi tan biến, nó đã kịp thời xé rách một lỗ hổng không gian đen ngòm, điên cuồng xoáy tròn ngay sát lưng Trần An.

Gió lốc từ không gian hư vô hút vạn vật vào trong.

Tên Trưởng lão Hám Thiên Tông vừa đẩy lùi được đạo ác khí, ngẩng đầu lên thì thấy kẻ thù sắp chuồn mất. Lão điên cuồng lao tới, giơ tay định tóm lấy cổ Trần An: "Súc sinh, đứng lại!!!"

Trần An đứng bên mép khe nứt không gian, lớp da người giả trên mặt đã bong tróc một nửa, lộ ra nụ cười giảo hoạt quen thuộc của Vương mập mạp. Giữa không gian đang sụp đổ, hắn dứt khoát giơ cao cánh tay, dựng thẳng ngón tay giữa về phía Lão quái vật Tụ Thọ Cảnh, để lại một câu chửi mang theo sự trào phúng tột độ của kẻ hạ lưu:

"Lão cẩu, cứ ở lại mà bồi táng cùng quái vật đi! Lão tử đi trước một bước!"

Nói xong, Trần An thả lỏng cơ thể, ngả người rơi tự do vào trong khe nứt không gian tối tăm.

"Vút!"

Lỗ hổng không gian nháy mắt khép lại, cắt đứt hoàn toàn một trảo mang theo nộ hỏa của tên Trưởng lão.

Ngay khoảnh khắc khe nứt đóng kín, một tiếng nổ rung chuyển càn khôn dội tới. Con Cổ Yêu đã hoàn toàn đội đất chui lên, lớp phong ấn vỡ vụn kéo theo sự kích nổ của phần linh mạch cuối cùng. Lửa đỏ dung nham nuốt chửng đất trời, Hộ Thành Đại Trận co rút lại ép nát mọi sinh linh. Lưu Vân Tiên Thành hoa lệ một thời, cái nôi tu tiên ẩn chứa bao âm mưu, nay triệt để hóa thành một biển lửa tàn tro, sụp đổ vĩnh viễn vào dĩ vãng.

Trong dòng chảy loạn lưu hư không.

Bóng tối bao trùm, vạn vật mất đi khái niệm thời gian và phương hướng. Việc cưỡng chế sử dụng một Cổ Dịch Chuyển Trận vỡ nát, không có Định Không Châu bảo hộ đã mang đến một cái giá cực kỳ thảm khốc.

Không gian phong bạo tựa như ngàn vạn thanh lợi kiếm vô hình, không ngừng cắt thịt cứa xương Trần An. Đạo bào rách bươm, da thịt hắn bị xé rách tơi tả, lộ ra cả những phần xương trắng hếu. Kinh mạch đứt đoạn, tu vi Khai Mạch Cảnh Hậu Kỳ bị chấn động đến mức rối loạn, hư hỏa bốc lên thiêu đốt ngũ tạng.

Nhưng, bản lĩnh trường sinh lúc này mới thực sự tỏa sáng!

"Bất tử thân thể" điên cuồng vận hành. Máu thịt vừa bị không gian phong bạo cắt đứt, luồng sinh cơ màu lục nhạt lại lập tức tứa ra, cưỡng chế tái tạo và chữa lành. Bị cắt nát rồi lại lành lặn, lành lặn rồi lại bị xé rách. Quá trình tuần hoàn vô tận này mang đến một nỗi đau đớn thống khổ vượt xa ngục hình lăng trì.

Cắn chặt răng chịu đựng đến mức hai hàm ứa máu, cuối cùng, giới hạn chịu đựng của linh hồn bị phá vỡ, Trần An hai mắt trợn trắng, triệt để ngất lịm đi giữa dòng xoáy hư không.

Tích tắc... Tích tắc...

Tiếng nước chảy róc rách, trong trẻo đánh thức Thần thức đang chìm trong bóng tối.

Trần An khẽ động đậy ngón tay. Cảm giác ẩm ướt của sương sớm và sự mềm mại của thảm cỏ xanh truyền tới da thịt. Hắn khó nhọc mở đôi mắt nặng trĩu.

Đập vào mắt hắn không phải là vòm trời đỏ ối màu máu hay những vách đá Huyền Thiết lạnh lẽo, mà là một bầu trời cao vợi, xanh thẳm không gợn bóng mây. Những tia nắng ấm áp xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên mặt một con suối nhỏ trong vắt nhìn thấy cả đá cuội dưới đáy. Xung quanh, tiếng chim hót líu lo, một cỗ linh khí thiên nhiên cực kỳ ôn hòa, thuần khiết và thanh tân len lỏi vào từng lỗ chân lông.

Không có sát khí, không có áp bách, không có tiếng gào thét của tử thần. Nơi đây yên bình tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.

Trần An lóp ngóp bò dậy. Hắn cúi đầu nhìn xuống dòng suối. Bóng người phản chiếu dưới mặt nước trông thảm hại không nỡ nhìn: Quần áo tơi tả rách mướp như một tên ăn mày, tóc tai bù xù dính đầy cỏ dại, trên người chằng chịt những vết sẹo mới kéo da non.

Hắn thử vận chuyển linh lực. Do bị chấn thương quá nặng trong không gian phong bạo, tu vi Khai Mạch Cảnh Hậu Kỳ kiêu ngạo ngày nào giờ đã rơi rớt thảm hại, linh lực đan điền hỗn loạn, tản mác như một tu sĩ Tụ Huyết Cảnh Sơ Kỳ yếu ớt.

Nhưng...

Hắn áp tay lên ngực trái. Trái tim vẫn đang đập những nhịp đập mạnh mẽ. Hơi thở hít vào tràn ngập sinh khí.

Hắn... vẫn còn sống! Còn sống sờ sờ!

Đại kiếp phá phong của Thượng Cổ Đại Yêu, sự truy sát của siêu cấp tông môn, sự vỡ vụn của không gian... tất cả đều không thể lấy mạng đệ nhất Cẩu Đạo Vương!

Sự sống sót kỳ diệu như một ngọn lửa thổi bùng lên cảm xúc bị đè nén suốt bao nhiêu năm tháng. Trần An đứng thẳng người dậy, hai tay vươn lên bầu trời xanh biếc, lồng ngực phập phồng.

Hắn ngửa cổ lên trời, bật cười sằng sặc. Tiếng cười ban đầu còn khàn khàn, sau đó lớn dần, vang vọng khắp một góc rừng núi thanh bình. Tiếng cười chứa đựng sự điên cuồng, sự giải thoát vĩ đại, và cả sự trào phúng tột độ dành cho thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé.

"Ha ha ha! Lão tử còn sống! Lão tử trốn thoát rồi!"

Hắn giậm chân bành bạch xuống đất, cười đến chảy cả nước mắt: "Cái gì mà siêu cấp tông môn, cái gì mà đại năng Tụ Thọ Cảnh? Tính toán mưu đồ cả trăm năm, cuối cùng cũng chỉ thành tro bụi bồi táng cùng quái vật! Tu tiên giới đánh đấm tranh giành rác rưởi, chỉ có kẻ sống dai nhất mới có quyền cười đến cuối cùng! Cẩu Đạo... Cẩu Đạo mới là vương đạo chân chính nhất thế gian này!!!"

Giữa vùng đất mới hoàn toàn xa lạ, không một đồng xu dính túi, tu vi suy giảm bần cùng, nhưng Trần An lại thấy mình tự do và giàu có hơn bất kỳ lúc nào. Không Động phủ, không bùa nổ, cũng chẳng sao. Kẻ Bất tử có thừa thời gian để làm lại từ đầu.

Một kỷ nguyên đen tối đã bị chôn vùi trong biển lửa. Map 1 Lưu Vân Tiên Thành chính thức khép lại. Trần An gạt đi giọt nước mắt sung sướng, vỗ vỗ lớp bụi bẩn trên quần áo rách, đôi mắt ti hí lại chớp chớp lóe lên sự giảo hoạt vô sỉ. Hắn vươn vai một cái, bước những bước chân đầu tiên trên châu lục mới, hăm hở bắt đầu hành trình xây dựng lại sự nghiệp "nhặt rác" vĩ đại và bất diệt của mình!

0