Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 218: Điên Cuồng Đào Tẩu Ba Ngàn Dặm, Tiến Nhập Vân Tiêu Tiên Thành

Đăng: 27/05/2026 19:15 2,151 từ 1 lượt đọc

Sau khi lảo đảo đứng lên từ vũng bùn lầy lội giữa bãi lau sậy hoang vu, Trần An không cho phép bản thân nghỉ ngơi dù chỉ là nửa nhịp thở. Gió lạnh từ vùng hoang dã thổi qua, mang theo hơi nước buốt giá cắt vào da thịt, nhưng cái lạnh ấy không thể sánh bằng sự ớn lạnh đang cuộn trào trong Thức hải của hắn. Hắn hiểu rất rõ, tai mắt của một đại tông môn ngự trị Thượng Giới như Huyết Sát Tông trải rộng đến mức nào. Một khi sự việc khoáng mạch Hắc Tinh Thạch bị điều tra kỹ lưỡng, vạn dặm quanh đây sẽ trở thành một tấm lưới truy quét không có kẽ hở.

Không chần chừ, Trần An lập tức vung tay điểm liên tiếp vào ba mươi sáu đại huyệt trên cơ thể. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên đầy nhức nhối. Hắn đang sử dụng một loại bí thuật cấm kỵ để ép buộc khung xương co rút lại, cơ bắp teo tóp đi. Làn da vốn dĩ đang khôi phục lại vẻ lưu ly nhờ Linh Tủy Chi Thể nay bị hắn dùng linh lực ép cho khí huyết ứ đọng, tạo thành những nếp nhăn nheo, đồi mồi sạm đen như vỏ cây khô. Chỉ trong một nén nhang, từ một tu sĩ Niết Bàn Cảnh nội liễm, hắn đã tự biến bản thân thành một lão nông phu nghèo khổ, gầy gò, mang trên mình luồng tu vi Khai Mạch Cảnh rách nát, khí huyết suy bại trầm trọng. Hắn bốc thêm một nắm bùn nhão, trộn với nhựa của loài cỏ dại ven đầm lầy, xát đều lên mái tóc và kẽ móng tay.

Hành trình điên cuồng đào tẩu ba ngàn dặm chính thức bắt đầu.

Trần An tuyệt đối không bước chân lên bất kỳ con đường mòn nào, càng không dám nghĩ đến việc tế xuất pháp khí để bay lượn trên không trung. Bầu trời Thượng Giới là nơi dành cho kẻ mạnh, một tu sĩ Khai Mạch Cảnh yếu ớt ngự kiếm bay lên chẳng khác nào một tấm bia ngắm sống kêu gọi sự chú ý. Hắn chỉ dựa vào đôi chân trần rướm máu, cuốc bộ xuyên qua những vùng đầm lầy sủi bọt khí độc, lội qua những con suối nước đen ngòm và lẩn khuất dưới những tán cây cổ thụ mục nát của khu rừng nguyên sinh hoang vu.

Băng rừng lội suối suốt mười mấy ngày đêm, đôi chân Lão Trần sưng vù, vết thương cũ trên bả vai rỉ máu mưng mủ do ngấm nước độc, nhưng bước chân của hắn không hề chậm lại. Sự cẩn trọng của hắn đạt đến mức cực đoan. Thần thức Niết Bàn Cảnh luôn được kéo căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt, rà soát từng gốc cây, từng kẽ lá trong phạm vi vài chục trượng xung quanh. Chỉ cần bắt được một gợn chấn động linh khí lạ, dù kẻ đi ngang qua chỉ là một tán tu cấp thấp yếu ớt nhất, Trần An cũng lập tức nín thở, vùi mình xuống lớp lá mục, cắn răng bò đường vòng thêm vài chục dặm để né tránh. Sự mệt mỏi về thể xác kết hợp với áp lực tinh thần đè nặng khiến hốc mắt hắn trũng sâu, nhưng ánh nhìn vẫn lạnh lẽo và kiên định hướng về phía trước.

Sau những chuỗi ngày đằng đẵng làm bạn với bóng tối và sự im lặng của rừng thiêng nước độc, rốt cuộc, những bóng cây thưa thớt dần. Ở phía cuối đường chân trời xám xịt, một khối kiến trúc khổng lồ bắt đầu hiện ra, đập vào nhãn quan của Trần An.

Đó là Vân Tiêu Tiên Thành.

Đứng từ xa nhìn lại, tòa siêu đô thị tu chân này mang một vẻ đẹp hoành tráng nhưng lại đượm màu lãnh khốc đến nghẹt thở. Những bức tường thành được xây đúc từ hắc thạch nguyên khối, đen bóng và lạnh lẽo, cao vút lên tận chín tầng không, lẩn khuất vào trong những đám mây sương mù dày đặc. Trên mặt tường thành, vô số những đạo phù văn to bằng cái nong phát ra ánh sáng bàng bạc, lưu chuyển liên tục tạo thành một mạng lưới phòng ngự kiên cố. Trận pháp hộ thành vận hành ngày đêm, phát ra những tiếng ù ù trầm thấp, tạo thành một cỗ áp bách vô hình đè nặng lên lồng ngực của tất cả những sinh linh đang tiến lại gần.

Vượt qua ranh giới của những bức tường đen ấy, Trần An có thể lờ mờ nhìn thấy những tòa cung điện điêu khắc bằng ngọc thạch lơ lửng trên tầng không. Những hòn đảo ngầm nhân tạo trôi nổi giữa biển mây, tản ra hào quang rực rỡ, chiếu rọi sự xa hoa tột bậc của những đại năng ngự trị bên trên. Thế nhưng, trái ngược với bầu không gian bồng lai tiên cảnh ở tầng không, khu vực mặt đất bên ngoài cổng thành lại hiện rõ sự phân hóa tàn khốc của giới tu chân.

Nơi đây là trung tâm giao thương của cả một vùng giới diện rộng lớn. Tu sĩ ra vào đông đúc tựa như những bầy kiến cỏ di chuyển quanh tổ. Đủ các loại phi xa kéo bởi dị thú, đủ các loại linh chu hoa lệ lướt qua trên đỉnh đầu, tiến thẳng vào những lối đi riêng biệt rộng thênh thang. Trong khi đó, ở dưới mặt đất lầy lội, hàng vạn tu sĩ cấp thấp, những kẻ tán tu mặc áo vải thô kệch đang chen chúc nhau nhích từng bước một. Giữa hàng vạn con người ấy không hề có tiếng trò chuyện ồn ào. Mọi người đều giữ một khoảng cách nhất định, ánh mắt nhìn nhau chứa đầy sự thờ ơ, cảnh giác và lạnh nhạt. Mạnh ai nấy sống, kẻ yếu tự động cúi đầu nhường bước cho kẻ mạnh mà không cần bất kỳ một lời răn đe nào. Bầu không khí thực dụng và vô tình thấm đẫm trong từng hạt bụi.

Lão Trần kéo lê bước chân nặng nề, lầm lũi hòa vào dòng người xếp hàng ở lối vào chật hẹp, bẩn thỉu nhất dành riêng cho tán tu nghèo khổ.

Phía trước cổng thành bằng đồng xanh rỉ sét, một đội vệ binh mặc giáp trụ màu bạc sẫm đang đứng gác. Bọn chúng đều mang tu vi Ngự Không Cảnh, khuôn mặt góc cạnh không chút cảm xúc, ánh mắt sắc bén lướt qua từng bóng người. Treo lơ lửng ngay phía trên vòm cổng là một mặt gương đồng khổng lồ – một loại trận pháp kính chuyên dụng để soi rọi căn cơ và dò xét những luồng khí tức dị thường. Có vẻ như dư chấn từ vụ sụp đổ khoáng mạch của Huyết Sát Tông đã khiến an ninh của các thành trì lân cận được thắt chặt.

Nhìn luồng ánh sáng màu vàng nhạt từ mặt kính quét qua từng người, lồng ngực Trần An bất giác thắt lại. Nhịp tim hắn tăng lên nửa nhịp, một tầng mồ hôi lạnh toát ra, nhanh chóng thấm đẫm lớp áo vải thô sần sùi dán chặt vào lưng. Khoảng cách với đài kiểm tra càng rút ngắn, áp lực sinh tử càng đè nặng lên vai. Nếu lớp ngụy trang bị nhìn thấu, hoặc nếu khí tức Niết Bàn Cảnh lọt ra ngoài dù chỉ bằng một sợi tóc, kết cục của hắn sẽ là vạn kiếp bất phục.

Hắn cắn nát phần thịt bên trong khoang miệng, dồn toàn bộ tâm trí, vận hành Quy Tức Công đến một cảnh giới hoàn mỹ nhất từ trước đến nay. Hắn ép cho huyết dịch chảy chậm lại tựa như bùn lầy, thu nhỏ đan điền lại thành một chấm đen tĩnh mịch.

Đến lượt Lão Trần bước lên. Luồng ánh sáng vàng nhạt từ trận pháp kính lạnh lẽo phủ xuống đỉnh đầu, lướt dọc qua cơ thể hắn.

Mặt kính khẽ rung lên một tiếng vo vo nhỏ. Hình ảnh phản chiếu trên bề mặt đồng xanh chỉ hiển thị những luồng sáng mờ mịt, đứt đoạn, tượng trưng cho một lão nông phu khí huyết khô héo, kinh mạch tổn hại nặng nề, căn cơ nát bươm chỉ dừng lại ở Khai Mạch Cảnh tầng dưới chót.

Tên vệ binh liếc mắt nhìn mặt kính, rồi dời ánh mắt thờ ơ nhìn xuống lão già còng lưng đang run lẩy bẩy trước mặt. Gã không thèm buông một lời nhục mạ, cũng chẳng buồn tra xét thêm. Với những kẻ canh cổng này, một phế vật sắp chết như vậy không đáng để gã phải lãng phí thời gian mở miệng.

Trần An cúi gầm mặt, vươn đôi bàn tay dính đầy cáu ghét, run rẩy dâng lên ba viên linh thạch hạ phẩm xỉn màu – mức phí cơ bản để tiến vào ngoại thành. Tên vệ binh hờ hững vung tay thu lấy mấy viên đá mẻ, rồi hất hàm về phía lối đi tối tăm, ra hiệu cho hắn cút qua thật nhanh. Hắn lảo đảo bước qua vòm cổng bằng đồng, lưng áo lạnh toát, bước chân có chút phù phiếm nhưng vẫn giữ vững tư thế của một lão già suy nhược. Bọn vệ binh phía sau không một ai thèm nhìn lại hắn lần thứ hai.

Bước qua khỏi bóng râm của bức tường thành vĩ đại, Trần An chính thức đặt chân vào bên trong Vân Tiêu Tiên Thành sầm uất. Linh khí nơi đây nồng đậm và thuần khiết hơn bên ngoài gấp chục lần, nhưng hắn không hề hướng mắt về phía những đại lộ rộng thênh thang lát ngọc thạch, cũng không tìm đến những khu vực có tửu lâu xa hoa hay động phủ tu luyện.

Không một chút chần chừ, Lão Trần rẽ quặt vào một con hẻm nhỏ hẹp, lầy lội nằm khuất sau những tòa kiến trúc đồ sộ. Hắn đi theo bản năng tìm kiếm sự an toàn của loài dã thú, tiến thẳng vào khu vực ổ chuột tồi tàn và dơ bẩn nhất nằm ở rìa ngoại vi thành.

Nơi đây là điểm tập kết của những mảnh đời bị bỏ đi trong giới tu chân. Hai bên lối đi nhỏ hẹp là những căn nhà tranh lụp xụp, những vách đất nứt nẻ bốc lên mùi ẩm mốc, xú uế và mùi của những loại đan dược rẻ tiền bị cháy khét. Những kẻ tán tu rách nát, già yếu, tàn tật nằm la liệt xó xỉnh, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, hoàn toàn tuyệt vọng trên con đường theo đuổi trường sinh. Không khí ngột ngạt, tăm tối, hoàn toàn đối lập với vẻ lộng lẫy, chói lòa của tầng mây phía trên.

Lão Trần đi sâu vào tận cùng của khu ổ chuột. Hắn tìm gặp một tên môi giới mang khuôn mặt rỗ chằng chịt, móc ra nốt những mảnh linh thạch vụn vặt cuối cùng trong túi vải để thuê lại một căn nhà tranh dột nát nhất dãy.

Căn nhà chỉ có bốn bức vách đất bong tróc, phần mái phủ bằng lớp rơm rạ mục nát. Cửa sổ duy nhất hướng ra con hẻm tối tăm được che chắn tạm bợ bằng một lớp giấy dầu cũ kỹ, rách tơi tả, gió lùa qua phát ra những tiếng phành phạch khô khốc.

Lão Trần bước qua bậc cửa gỗ mục, quay người lại. Hai tay hắn nắm lấy thanh chốt cửa bằng gỗ lim sứt sẹo, dùng sức đẩy mạnh.

Cạch.

Chốt cửa đóng lại, ngăn cách không gian chật hẹp với thế giới lạnh lẽo bên ngoài.

Đứng giữa căn phòng ngập ngụa mùi nấm mốc và bụi bặm, Trần An không hề lấy lại dáng vẻ oai phong, cũng không hề nở một nụ cười đắc ý vì đã trốn thoát thành công. Cơ bắp toàn thân hắn bỗng chốc rã rời. Hắn mệt mỏi lùi lại vài bước, trượt dài theo vách đất lạnh lẽo rồi ngồi bệt xuống nền nhà lồi lõm. Hắn ngửa đầu tựa vào tường, lồng ngực phập phồng, chậm rãi thở ra một hơi dài nghèn nghẹn. Đôi mắt xám đục của hắn mở trừng trừng, tĩnh lặng nhìn vào khoảng không tối tăm, đặc quánh trước mặt. Trong cái tĩnh mịch của khu ổ chuột, đại não của Lão Trần không hề nghỉ ngơi, nó đã bắt đầu guồng quay lạnh lẽo, toan tính cho những bước đi sinh tồn cẩn trọng tiếp theo giữa cõi Thượng Giới tàn nhẫn này.

0