Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 219: Thiên Hạ Đại Loạn, Huyết Sát Lệnh Ban Bố

Đăng: 27/05/2026 19:22 2,181 từ 3 lượt đọc

Cánh cửa gỗ mục nát khép lại, đẩy lùi những âm thanh hỗn tạp của con hẻm lầy lội ra bên ngoài, nhưng không thể xua đi thứ mùi hôi thối đặc trưng của khu ổ chuột. Đó là sự pha trộn giữa mùi rêu mốc, mùi nước tiểu đọng lại vũng, mùi bùn đất thối rữa và cả mùi của những sinh mệnh đang thoi thóp thối rữa từ bên trong.

Đứng giữa không gian chật hẹp chỉ vừa đủ một người nằm, Trần An không hề có ý định chợp mắt, cũng chẳng màng đến việc đả tọa khôi phục thể lực. Cảm giác bất an tột độ, một loại cẩn trọng đến mức cực đoan đã ăn sâu vào tủy cốt, biến thành bản năng sinh tồn khắc nghiệt nhất, buộc đại não hắn phải vận hành liên tục.

Hắn chậm rãi bước đi, mũi chân lướt trên nền đất gồ ghề không phát ra nửa điểm âm thanh. Việc đầu tiên hắn làm không phải là bố trí những trận pháp cảnh báo hay cấm chế phòng ngự. Ở một nơi mà linh khí mỏng manh, hỗn tạp như khu ổ chuột, bất kỳ một tia dao động linh lực nào phát ra từ trận pháp cũng sẽ lập tức biến thành ngọn đuốc sáng rực trong đêm tối, thu hút sự chú ý của những kẻ có tâm. Trần An chọn cách nguyên thủy nhất, phàm tục nhất.

Hắn nhổ một sợi tóc trên đầu, cẩn thận vắt ngang qua khe hở bản lề của cánh cửa gỗ, dán lại bằng một giọt nhựa cây dính nhớp nháp hái vội dọc đường. Chỉ cần cánh cửa hé mở bằng chiều dày của một chiếc móng tay, sợi tóc sẽ đứt. Tiếp đó, từ trong vạt áo, hắn moi ra một sợi tơ tằm cực kỳ mảnh, nhuộm màu bùn đất, kéo căng ngang qua vách tường cách mặt đất chừng ba tấc. Đầu sợi tơ cột chặt vào một chiếc chuông đồng nhỏ bằng hạt đậu đã rỉ sét xanh lè, nhét sâu vào trong một khe nứt của vách đất để hãm bớt âm thanh. Cuối cùng, Lão Trần rắc một lớp bột phấn màu tro, không màu, không mùi – một loại bột độc của phàm trần chuyên làm lòa mắt và ngứa ngáy da thịt – dọc theo bệ cửa sổ được che bằng lớp giấy dầu rách nát.

Làm xong tất cả, Trần An mới lùi lại, thu mình ngồi bó gối vào trong cái góc tối tăm nhất của căn nhà tranh, nơi ánh sáng nhạt nhòa từ những khe hở không thể rọi tới. Hắn ép nhịp thở xuống mức thấp nhất, lồng ngực gần như không hề nhấp nhô, nhịp tim gõ từng nhịp chậm chạp, nặng nề. Hai mắt hắn nhắm hờ, nhưng Thần thức lại được phóng thích ra ngoài một cách vô cùng cẩn trọng. Hắn không dám rà soát quá rộng, chỉ giới hạn phạm vi Thần thức trong vòng đúng mười trượng quanh nhà, đủ để biến thành một lớp màng gác cổng vô hình.

Bên ngoài, khu ổ chuột vẫn tiếp diễn nhịp sống bi thảm của nó. Từ một căn chòi gần đó vọng lại tiếng ho lao sòng sọc, như thể muốn ho ra cả lục phủ ngũ tạng. Chếch về phía đông, tiếng chửi rủa ầm ĩ vang lên, kèm theo âm thanh da thịt va đập binh bốp. Đó là một đám tán tu cấp thấp đang đánh nhau vỡ đầu chảy máu, chỉ để tranh giành nửa cái bánh bao ôi thiu đã lên men chua loét do một tên tu sĩ nhà giàu nào đó đi ngang qua tiện tay vứt xuống. Trần An tĩnh lặng lắng nghe mọi thứ, bất động như một bức tượng bùn.

Thời gian trôi qua chừng hai canh giờ, khi sự ngột ngạt của khu ổ chuột dần trở thành thói quen, một biến cố kinh hoàng đột ngột giáng xuống.

Bầu trời Vân Tiêu Tiên Thành vốn đang rực rỡ bởi hàng vạn đạo hào quang tỏa ra từ những cung điện lơ lửng trên không trung, bỗng nhiên tối sầm lại. Ánh sáng bị nuốt chửng không phải bởi mây đen báo bão, mà bởi một đám mây máu đỏ rực, cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời xa xăm. Huyết vân dày đặc, mang theo mùi máu tươi nồng nặc và tà khí ngút ngàn, nhanh chóng che phủ toàn bộ vòm trời của siêu đô thị.

Cùng với sự xuất hiện của đám mây máu, một cỗ uy áp khủng khiếp, vượt qua ranh giới của sinh linh phàm tục từ trên cửu tiêu ầm ầm giáng xuống.

Phá Hư Cảnh!

Sự chênh lệch về cảnh giới bộc lộ sức mạnh áp bức vật lý vô cùng tàn nhẫn. Dưới sức ép của uy lực này, những tán tu cấp thấp đang đi lại ngoài đường phố đồng loạt khuỵu gối. Trong khu ổ chuột, những kẻ già yếu, tàn tật vốn đã cạn kiệt khí huyết trực tiếp hộc máu tươi, ngã vật ra mặt đất co giật. Căn nhà tranh của Lão Trần cũng rung lên bần bật, những mảng đất khô trên vách tường lả tả rơi rụng, kèo cột kêu răng rắc chực chờ sụp đổ. Hắn phải nghiến răng, gồng cứng cơ bắp, vận dụng toàn bộ sức chịu đựng của nhục thân để không bị cỗ uy áp ấy ép cho tạng phủ nứt nẻ.

Giữa tầng mây cuồn cuộn đỏ rực, một bóng người mặc huyết bào rộng lùng thùng hiện ra. Kẻ đó đứng chắp tay trên cao, khuôn mặt bị che khuất bởi sương máu. Không có tiếng gầm thét thị uy, không có những lời chửi rủa ồn ào đòi mạng. Sự tĩnh lặng của cường giả mang theo sự phẫn nộ lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Tin tức về sự diệt vong của Tử Vong Hắc Tinh Cốc và sự biến mất không để lại dấu vết của Hạch tâm Linh tủy đã truyền về tổng bộ Huyết Sát Tông. Một đòn giáng quá mạnh vào tài nguyên và thể diện của một tông môn bá chủ.

Bóng người mặc huyết bào chậm rãi nâng một bàn tay lên, trong tay nắm chặt một tấm ngọc giản khổng lồ đang tỏa ra huyết quang chói lóa. Hắn lạnh lùng bóp mạnh.

Rắc!

Ngọc giản vỡ nát. Bầu trời Vân Tiêu Tiên Thành lập tức đổ xuống một cơn mưa.

Không phải mưa nước, mà là những giọt mưa máu lấm tấm, đỏ sẫm. Mưa rơi xuống không hề mang theo sự mát mẻ, mà chứa đựng sát khí sắc lạnh tựa như những lưỡi dao lam vô hình. Những giọt huyết vũ xẹt qua không khí, chạm vào da thịt của những tu sĩ đang phơi mình trên đường phố liền tạo ra những vệt bỏng rát, ép buộc linh lực trong cơ thể họ phải rối loạn. Vô số tiếng kêu rên thảm thiết vang lên từ khắp các ngõ ngách, xen lẫn tiếng ngã gục của những kẻ yếu đuối không chịu nổi sát niệm dung nhập trong từng giọt nước.

Những giọt mưa máu không ngấm xuống đất. Khi chạm vào các bề mặt kiến trúc, chúng bắt đầu ngưng tụ lại, trôi nổi lơ lửng trong không trung và hóa hình thành hàng vạn tấm lệnh bài bằng máu đỏ tươi.

Huyết Sát Lệnh!

Bề mặt của những tấm lệnh bài lơ lửng khắc rõ ràng những dòng chữ đẫm máu. Nội dung không phải là những lời lẽ đe dọa sáo rỗng, mà là một con số treo thưởng tài nguyên khổng lồ, đủ để khiến những thế lực hạng trung ở Vân Tiêu Tiên Thành phải đỏ mắt phát điên, đủ để mua mạng bất kỳ cường giả nào. Bất cứ kẻ nào cung cấp manh mối dù là nhỏ nhất về những nhân vật khả nghi xuất hiện trong khoảng thời gian khoáng mạch sụp đổ, hoặc giao nộp kẻ tình nghi, đều sẽ nhận được sự ban thưởng từ Huyết Sát Tông. Kẻ nào bao che, diệt cửu tộc!

Dưới sự xúi giục của lòng tham vô đáy và áp lực kinh hoàng từ cường giả Phá Hư Cảnh, toàn bộ trật tự của Vân Tiêu Tiên Thành lập tức bị xé toạc.

Bọn vệ binh thủ thành, các thế lực ngầm, những bang phái đâm thuê chém mướn và cả những tán tu hám lợi đều phát điên. Đôi mắt chúng vằn lên những tia đỏ ngầu. Bọn chúng không cần bằng chứng, không cần lý lẽ. Chỉ cần một cái bóng khả nghi, một nét mặt lạ lẫm, hay một kẻ không có ô dù chống lưng, đều có thể trở thành vật tế thần để đổi lấy linh thạch và công pháp.

Các đại lộ lớn nhanh chóng bị phong tỏa. Và dĩ nhiên, khu ổ chuột tồi tàn – nơi tập trung của những kẻ lai lịch bất minh, những tên tội phạm lẩn trốn và những mảnh đời không ai bảo vệ – trở thành mục tiêu càn quét đầu tiên và tàn bạo nhất.

Trong góc tối của căn nhà tranh, Trần An cảm nhận được bầu không khí bên ngoài đang biến đổi một cách điên cuồng. Hắn lập tức thu hồi toàn bộ Thần thức đang tản mạn bên ngoài, rụt hẳn vào trong Thức hải, tự phong bế ngũ quan, nín thở tuyệt đối. Cơ bắp toàn thân hắn cứng đờ lại, không một giọt mồ hôi nào dám nhỏ xuống nền đất.

Bên ngoài con hẻm nhỏ hẹp ngập bùn, những âm thanh của tử thần bắt đầu vang lên rõ mồn một.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng những cánh cửa gỗ mục nát bị đạp tung bằng bạo lực. Những tiếng quát tháo lạnh lẽo vang lên ngắn gọn, tiếp đó là tiếng đồ đạc đập phá và những tiếng kêu khóc thảm thiết, van xin rách cả cổ họng.

"Đại nhân! Tha mạng... Ta ở đây đã mười năm... không liên quan..."

Phập!

Không có lời giải thích, không có sự biện minh. Một tiếng lưỡi đao chém phập vào xương cốt, cắt đứt tiếng van xin. Một cái đầu lăn lông lốc xuống vũng bùn lầy lội.

Bọn đao phủ của các bang phái và vệ binh lùng sục từng tấc đất. Bất kỳ kẻ nào trông có vẻ khả nghi, hoặc đơn giản là không móc đủ linh thạch bôi trơn để mua mạng ngay tại chỗ, đều bị lôi xềnh xệch ra ngoài hẻm và chém giết dã man. Mùi máu tươi mới chảy ấm nóng, quyện với mùi hôi thối của khu ổ chuột tạo nên một thứ không khí tanh tưởi, lợm giọng.

Âm thanh của sự chết chóc đang nhích lại gần.

Bạch... Bạch... Bạch...

Tiếng những bước chân nặng nề, dẫm lên mặt bùn nhão nhoét. Tiếng mũi đao cọ xát vào vách đất. Những bước chân ấy đang tiến sát về phía căn nhà tranh dột nát của Trần An. Mỗi một nhịp bước đi như dẫm thẳng vào màng nhĩ, kéo căng sự chịu đựng của dây thần kinh đến mức sắp đứt phựt.

Trần An ngồi bất động, đôi mắt xám đục mở to, gắt gao nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước. Lồng ngực hắn đau nhói vì ngưng thở quá lâu, mồ hôi lạnh ướt đẫm bám dính lấy lớp áo nông phu rách rưới. Cảm giác nguy hiểm tột độ gặm nhấm từng tấc da thịt.

Tiếng bước chân đột ngột dừng lại.

Ngay bên ngoài cửa.

Thông qua lớp giấy dầu cũ kỹ, vàng ố và rách nát che trước khung cửa sổ nhỏ, một cái bóng đen to lớn, vạm vỡ in hằn lên, che khuất chút ánh sáng yếu ớt của con hẻm. Bóng đen đứng im lìm. Mùi máu tanh từ gã đao phủ xuyên qua những kẽ hở phả thẳng vào trong căn phòng chật hẹp.

Bên ngoài, gã đao phủ chậm rãi hít sâu một hơi, rồi lạnh lẽo hừ một tiếng phát ra từ khoang mũi, mang theo sự khinh bỉ và tàn nhẫn không che giấu.

XUẸT!

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên. Mũi đao sắc nhọn, vẫn còn đang rỏ những giọt máu tươi ấm nóng của nạn nhân trước đó, đâm xuyên thủng lớp giấy dầu rách nát. Lưỡi đao mang theo kình phong sắc bén xé toạc không khí, đâm thẳng vào bên trong không gian chật hẹp của căn phòng.

Mũi đao lạnh buốt, tỏa ra hàn khí tử vong, đâm xuyên qua khoảng không và đột ngột dừng lại.

Chóp nhọn của lưỡi đao dính máu chỉ còn cách nhãn cầu mở trừng trừng của Lão Trần chưa tới một tấc! Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền thẳng vào con ngươi, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi. Bức màn tử thần đã kéo xuống, ngay sát mí mắt.

0