Chương 216: Đục Nước Béo Cò, Mượn Loạn Thế Vơ Vét Hạch Tâm Khoáng Mạch
Luồng hắc tuyến mang theo kịch độc từ miệng con Hắc Tinh Nham Chu Vương xé toạc màn sương xám lục, lao đến với tốc độ của một vệt thiểm điện hắc ám. Không gian xung quanh vệt đen ấy vặn vẹo, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai khi không khí bị ăn mòn.
Trần An đang cuộn mình trong khe hẹp, đồng tử co rút lại thành một điểm sắc lẹm. Khoảng cách quá gần, sát cơ đã khóa chặt, hắn hiểu rõ bản thân không thể tiếp tục giả dạng thành một tảng đá vô tri được nữa. Thế nhưng, giữa chốn hầm mỏ đầy rẫy tai mắt, xung quanh lại có hàng vạn yêu thú khát máu, nếu hắn tế xuất pháp bảo phòng ngự hay thi triển thần thông đánh trả, luồng linh lực chói lóa ắt hẳn sẽ biến hắn thành ngọn hải đăng thu hút toàn bộ sự chú ý của bầy ác thú.
Sự sống và cái chết chỉ cách nhau một đường tơ kẽ tóc. Trong khoảnh khắc hắc tuyến ập xuống, Trần An cắn nát đầu lưỡi, không hề lùi lại mà hơi nhô người lên. Hắn âm thầm vận chuyển Hư Không Pháp Tắc, nén một luồng không gian cực mỏng manh ngay trên bả vai trái. Đồng thời, toàn bộ tinh hoa của Linh Tủy Chi Thể tầng thứ nhất vừa ngưng tụ đêm qua được đẩy lên mức tận cùng, khiến lớp da dưới lớp đạo bào rách rưới ánh lên một tầng lưu ly nhàn nhạt, cứng rắn như tinh thiết.
Xoẹt!
Luồng hắc tuyến không mang theo tiếng nổ rung chuyển, mà chỉ trượt qua bả vai hắn tựa như một lưỡi dao gọt băng. Hư Không Pháp Tắc hơi vặn xoắn, làm chệch đi ba phần uy lực cốt lõi của đòn tấn công, bảy phần còn lại hung hăng cắn xé lớp nhục thân vừa được rèn luyện. Da thịt tướp ra, máu tươi đen ngòm bắn tung tóe. Cơn đau buốt óc lan tràn khắp nửa thân trên, nhưng Trần An tuyệt đối không rên rỉ. Hắn mượn chính lực xung kích bá đạo của luồng hắc tuyến ấy, buông lỏng toàn bộ cơ bắp, để mặc cho thân thể mập mạp của mình văng ngược về phía sau như một con diều đứt dây.
Hắn đập lưng vào một vách đá nhô ra, lăn vòng mấy vòng trên mặt đất nhão nhoét bùn lầy rồi rơi tõm vào giữa một đống xác chết của đám nô lệ vừa bị yêu thú xé xác. Trần An há miệng, hộc ra một ngụm máu đen đặc, hai mắt trợn trắng, hơi thở thoi thóp rồi nhanh chóng lịm đi, hoàn toàn dung nhập vào cái không khí tanh tưởi, tĩnh mịch của cõi chết.
Từ xa, con Hắc Tinh Nham Chu Vương khẽ lay động cặp càng khổng lồ. Tám con mắt đỏ ngòm của nó lướt qua cái xác già nua, yếu ớt vừa bị thổi bay kia. Cảm nhận được sinh cơ của con mồi đã lụi tàn tựa như cỏ rác, nó lập tức mất đi hứng thú. Tiếng thét gào của một đám tu sĩ Tụ Thọ Cảnh đang điên cuồng vung vũ khí cùi bắp bỏ chạy phía bên kia hầm mỏ hấp dẫn nó hơn. Yêu Vương rít lên một tiếng trầm đục, tám cái chân sắc lẹm cắm ngập vào nền đá, quay ngoắt thân hình to như lầu các lao về phía đám đông, tiếp tục cuộc đồ sát đẫm máu.
Lúc này, toàn bộ Tử Vong Hắc Tinh Cốc đã biến thành một lò mổ không lối thoát.
Tiếng kêu khóc, tiếng xương cốt vỡ vụn dưới những cái chân nhện rợn người hòa quyện thành một bản nhạc tế vong hồn. Hàng vạn nô lệ mất đi lý trí, giẫm đạp lên nhau, điên cuồng trèo lên những đống xác chết của đồng loại để lao về phía cánh cửa Huyền Thiết khổng lồ đang đóng chặt ở phía miệng hang. Bọn họ dùng cuốc chim, dùng tay không cào cấu vào mặt kim loại lạnh lẽo, để lại những vệt máu dài tuyệt vọng trong khi bầy Hắc Tinh Nham Chu từ phía sau không ngừng xông tới cắt xén từng mạng người.
Giữa biển người hoảng loạn và bầy yêu thú khát máu đó, Trần An từ từ hé mở mí mắt. Hắn nằm bẹp dưới một nửa cái xác không đầu, nhịp tim vẫn duy trì ở mức tối thiểu. Ánh mắt Lão Trần không hướng về phía cánh cửa Huyền Thiết đang bị vây kín, mà nhìn đăm đăm vào những khe nứt đen ngòm, sâu hoắm nơi bầy yêu thú vừa mới phá vỡ mặt đất chui lên.
Muốn sống sót trong loạn thế, tuyệt đối không được chạy theo đám đông. Đám đông đi về phía cửa, nơi đó chỉ có cái chết tụ tập. Nơi nguy hiểm nhất, lại chính là nơi an toàn nhất.
Lão Trần không đứng dậy. Hắn vươn bàn tay dính đầy bụi bẩn, quệt lấy những vũng bùn lầy trộn lẫn với nội tạng và dòng máu xanh lục chua loét của vài con nhện đá chết vương vãi gần đó, trát bôi khắp khuôn mặt và đạo bào. Mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc, hoàn toàn che lấp đi chút nhân khí ít ỏi còn sót lại của một tên tu sĩ loài người.
Hoàn tất lớp ngụy trang tởm lợm, Trần An áp sát bụng xuống nền đá lởm chởm, lầm lũi bò đi bằng khuỷu tay và đầu gối. Hắn lách qua những khúc chân tay đứt lìa, luồn cúi dưới những cái bóng khổng lồ của bầy yêu thú đang mải mê xâu xé con mồi. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Mỗi một nhịp nhích người lên phía trước, bả vai trái bị rách nát lại truyền đến từng cơn đau xé rách thần kinh. Hắn cắn chặt răng, duy trì hơi thở mong manh nhất, chậm rãi nhưng kiên định trườn ngược dòng sinh tử.
Mất trọn một nén nhang căng thẳng tột độ, Trần An rốt cuộc cũng lết tới bờ vực của khe nứt lớn nhất. Bên dưới là một màu đen đặc quánh, thăm thẳm không thấy đáy, chỉ có luồng chướng khí xám lục không ngừng trào ngược lên bề mặt. Không một chút do dự, hắn thả lỏng cơ thể, để mặc cho thân mình trượt dài xuống con dốc đá dựng đứng, chìm hẳn vào bên trong tổ nhện dưới lòng đất.
Càng tiến sâu xuống dưới, nhiệt độ càng giảm mạnh. Bóng tối nơi đây mang theo một sự lạnh lẽo cô đặc, tựa như đang đi dạo dưới đáy U Minh. Chướng khí xám lục ở đây không còn ở dạng sương mù mờ ảo nữa, mà đã đậm đặc đến mức ngưng tụ thành những giọt chất lỏng bám dính trên các vách đá. Từng giọt sương độc rơi xuống, chạm vào nền khoáng thạch liền phát ra tiếng xèo xèo, ăn mòn lớp đá cứng rắn thành những vũng nước đen ngòm.
Trần An đi bộ men theo lối mòn gồ ghề. Không gian xung quanh im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng bước chân nhè nhẹ của hắn và tiếng chất lỏng nhỏ giọt. Lớp da bên ngoài của Lão Trần không ngừng bị những luồng khí độc cọ xát. Linh Tủy Chi Thể tầng một vận hành đến mức cực hạn, những đường vân đen dưới da cuộn trào chống lại sự xâm thực tàn bạo của môi trường. Cơ bắp hắn nhức mỏi, lục phủ ngũ tạng như bị nướng trên lửa than, nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại. Hắn hiểu rất rõ, thời gian của hắn không nhiều. Khi bầy Hắc Tinh Nham Chu bên trên no bụng, chúng sẽ quay trở về tổ, nếu lúc đó hắn vẫn còn ở đây, vạn kiếp cũng không có cửa thoát.
Đi thêm chừng vài dặm đường hầm uốn lượn, không gian phía trước đột nhiên mở rộng ra thành một hang động ngầm khổng lồ.
Bước chân Trần An khựng lại. Đập vào mắt hắn là những trụ ngọc đỏ thẫm bị bẻ gãy gập, những mảnh vỡ của cờ trận vương vãi khắp nơi, tản ra những tia linh quang ảm đạm. Đây rõ ràng là tàn tích của một tòa đại trận phong tỏa cực kỳ cao cấp do những cường giả tiền bối của Huyết Sát Tông thiết lập, nhằm che giấu và bảo vệ một thứ gì đó. Nhưng trải qua thời gian dài, cộng thêm sự bùng nổ của bầy yêu thú từ bên dưới, đại trận đã bị phá nát hoàn toàn.
Vượt qua đống tàn tích pháp trận, ánh mắt Trần An lập tức bị thu hút bởi một thứ nằm ngay tại trung tâm hang động.
Giữa nền đá đen nhánh, có một đầm lầy nhỏ chừng bằng cái chiếu. Nó không chứa bùn đất hay nước đọng, mà chứa đầy một thứ chất lỏng sền sệt, tỏa ra thứ ánh sáng đen thăm thẳm, tĩnh lặng và huyền bí. Xung quanh đầm lầy, không có lấy một hạt sương độc nào dám lởn vởn. Mọi chướng khí xám lục khi tới gần đầm lầy đều bị tinh lọc, chuyển hóa thành một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần, trong vắt và nguyên thủy.
Hơi thở của Trần An trở nên nặng nề. Hắn đứng bất động, tròng mắt xám đục co rụt lại. Trực giác của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao hạ giới mách bảo hắn: Thứ nằm trong đầm lầy kia chính là Hạch tâm Linh tủy!
Đó là tinh hoa thai nghén vạn năm của toàn bộ khoáng mạch Hắc Tinh Thạch, là lõi năng lượng chống đỡ cả một hệ sinh thái tăm tối này, và chắc chắn cũng là thứ chí bảo mà đám trưởng lão Huyết Sát Tông luôn thèm khát, phong ấn lại để chờ ngày thu hoạch. Bầy Hắc Tinh Nham Chu có lẽ đã mượn nhờ sự rò rỉ khí tức của đầm lầy này để tiến hóa và sinh sôi.
Đứng trước cỗ tài nguyên to lớn đủ để khiến một phương Thượng Giới chém giết lẫn nhau, nhịp tim Trần An đập thình thịch liên hồi. Mồ hôi rịn ra trên trán, hắn liên tục nuốt nước bọt. Hắn biết, lấy đi thứ này đồng nghĩa với việc chọc thủng bầu trời, kết tử thù không thể hóa giải với Huyết Sát Tông.
Nhưng, kẻ tu Cẩu Đạo sợ chết, chứ tuyệt đối không bao giờ chê tài nguyên! Nguy cơ càng lớn, lợi ích càng nhiều. Ở một nơi mạnh được yếu thua như Linh Giới, không có tài nguyên trong tay, sớm muộn gì cũng chết rũ xương.
"Đã lỡ xuống đến đây, không vét máng thì đúng là kẻ có tội với trời đất!"
Lão Trần nghiến răng, hạ quyết tâm. Hắn nhanh chóng bước tới bên rìa đầm lầy. Thời gian cấp bách, hắn hoàn toàn không có khả năng ngồi xếp bằng từ từ luyện hóa hay hấp thụ cỗ năng lượng khổng lồ này.
Trần An hạ thấp trọng tâm, vươn cánh tay phải ra. Bàn tay thô ráp của hắn xoay nhẹ, vẽ nên một đường cung kỳ dị trong không khí. Nơi lòng bàn tay đi qua, không gian xuất hiện một vết nứt nhỏ hẹp, vô hình. Hắn lướt mạnh bàn tay qua bề mặt đầm lầy.
Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ thứ chất lỏng mang ánh sáng đen thăm thẳm, chứa đựng phần lõi tinh túy nhất của Hạch tâm Linh tủy bị một lực hút vô hình kéo tuột đi. Chúng hóa thành một dòng suối đen tuyền, ngoan ngoãn chui tọt vào bên trong ống tay áo xám tro rách rưới của hắn, rồi biến mất không để lại một tia dao động hay dấu vết nào, tựa như một ảo ảnh vừa tan biến. Đầm lầy cạn trơ đáy, chỉ còn lại lớp đá cuội xỉn màu.
Sự trót lọt của phi vụ vơ vét không mang lại cho Trần An một nụ cười đắc ý nào. Ngược lại, sắc mặt hắn tái nhợt đi vì kinh hãi.
Ngay khoảnh khắc Hạch tâm bị rút cạn, toàn bộ hang động dưới lòng đất như đánh mất đi chiếc cột chống trời duy nhất.
RĂNG RẮC!!! OÀNH!!!
Những âm thanh nứt gãy trầm đục, kinh hoàng vang lên liên hồi từ khắp bốn phương tám hướng. Vách hang rung chuyển dữ dội, những tảng đá khổng lồ trên đỉnh đầu bắt đầu nứt toác, rụng lả tả xuống mặt đất. Không còn Hạch tâm duy trì, cấu trúc địa tầng vạn năm của Tử Vong Hắc Tinh Cốc chính thức sụp đổ dây chuyền. Sự diệt vong ập đến với tốc độ kinh hồn.
Bụi mù bốc lên, che khuất tầm nhìn. Mảnh vỡ của đất đá rơi xuống rào rào như mưa bão. Trần An không màng đến cơn đau trên bả vai, dốc toàn lực xoay người bỏ chạy.
Đôi mắt hắn quét nhanh qua địa hình đang đổ nát, khóa chặt vào một góc khuất tít sâu dưới đáy hang. Nơi đó, mặt đất đã nứt toác ra một rãnh lớn, lộ ra một mạch nước ngầm đen ngòm, đang sủi bọt cuồn cuộn, hung hãn chảy xiết về một vùng không gian chưa thể xác định.
Hòn đá tảng nặng hàng vạn cân từ trên trần hang ầm ầm đổ sập xuống ngay vị trí hắn vừa đứng. Lão Trần gồng mình, đạp mạnh chân xuống đất, mượn lực phóng người lên không trung. Giữa hàng ngàn mảnh vỡ sắc lẹm đang rơi rụng, thân ảnh tàn tạ của hắn hóa thành một đường cong mờ nhạt, dứt khoát lao mình cắm chúi xuống dòng nước ngầm đen ngòm, điên cuồng trôi dạt vào tận cùng bóng tối trước khi toàn bộ tổ nhện bị chôn vùi vĩnh viễn dưới hàng vạn tấn đất đá.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.