Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 142: Ghé ngang phế tích Tông môn, nhặt rác tĩnh lặng và bí mật 'Thịt Hai Chân'

Đăng: 22/05/2026 06:59 2,044 từ 3 lượt đọc

Băng qua ba ngàn dặm hoang mạc dưới bầu trời xám ngoét, Trần An (Vương Phú Quý) vẫn duy trì lớp vỏ bọc "Thi Tẩu" (xác khô) một cách hoàn mỹ. Gió cát cuồng bạo quất vào thân hình gầy guộc, cứng đờ của hắn, tấu lên những khúc nhạc thê lương của thời kỳ Mạt Pháp. Mùi tử khí nồng nặc hòa cùng chất độc Hóa Thi Thủy trên da thịt hắn đã trở thành tấm bùa hộ mệnh tuyệt đối, giúp hắn lướt qua vô số ánh mắt thèm khát của những bầy yêu thú đói khát và đám Tán tu điên loạn mà không rước lấy nửa điểm phiền toái.

Đang lầm lũi cất bước, bước chân lạo xạo trên cát của Trần An bỗng dừng lại. Xuyên qua màn bão bụi mịt mù, một quần thể phế tích khổng lồ hiện ra, bị cát vàng chôn vùi mất quá nửa.

Những cây cột đá ngọc bích từng vươn cao chọc trời nay gãy nát, nằm lăn lóc vỡ vụn. Trên một tấm biển ngạch bằng gỗ linh mộc mục nát, cắm rễ vào đống cát nham nhở, Trần An nhận ra ba chữ cổ mờ nhạt: "Lạc Hà Tông". Đây từng là một Tông môn hạng trung có chút danh tiếng ở Thiên Diệp Châu, sở hữu hàng ngàn đệ tử, quanh năm mây tía lượn lờ. Giờ đây, Lạc Hà Tông chỉ còn là một bãi tha ma khổng lồ, minh chứng tàn khốc cho sự tàn lụi của linh khí thiên địa.

Đứng trước đống hoang tàn, bản tính "Vua Ve Chai" ăn sâu vào tủy cốt của Trần An lập tức trỗi dậy. Đôi mắt đục ngầu vô hồn của hắn khẽ lóe lên một tia sáng tính toán.

"Chỗ nào càng nát, càng bị người ta vơ vét, bỏ đi, thì lại càng dễ ẩn chứa những thứ vụn vặt mà đám quỷ đói ngoài kia không thèm để ý." Trần An lẩm bẩm trong bụng. Bọn tu sĩ thời nay phát điên vì linh thạch, vì đan dược bổ sung thọ nguyên, còn những tài nguyên ngụy trang hay vật liệu luyện khí thô kệch thì bị chúng coi như rác rưởi. Nhưng với Cẩu Đạo Vương, rác rưởi của thế nhân lại là trân bảo để xây hầm.

Hắn lết đôi chân cứng nhắc tiến vào sâu bên trong phế tích. Trần An không thèm liếc mắt đến khu vực Tàng Kinh Các hay Bảo Khố, bởi những nơi đó chắc chắn đã bị san phẳng từ những ngày đầu nổ ra đại loạn. Hắn lầm lũi hướng thẳng về phía Luyện Đan Các đã sụp đổ thành một đống gạch ngói ngổn ngang.

Đứng giữa đống xà bần, Trần An thả ra một tia Thần thức cực kỳ mỏng manh, tựa như một tấm lưới nhện vô hình lách qua từng khe hở của gạch đá, quét sâu xuống tận mười trượng dưới lòng đất. Quả nhiên, công phu không phụ kẻ có lòng. Dưới một lớp nham thạch nứt nẻ, Thần thức của hắn chạm phải một luồng dao động cực kỳ u ám, ngăn cách mọi sự dòm ngó.

Hắn dùng tay không xới tung đống gạch vụn. Từ dưới lớp bùn cát, Trần An moi ra được ba khối "Trầm Ngân Sa" to bằng nắm tay. Đây là một loại kim loại tuyệt hảo chuyên dùng để bố trí các loại trận pháp chống Thần thức dò xét, cực kỳ nặng và khó tinh luyện nên đám tu sĩ cướp bóc mới lười biếng vứt bỏ. Trần An cười thầm, tiếp tục bới móc và lôi thêm được một cái lò đan bằng đồng thau đã nứt nẻ. Lò đan tuy không còn dùng để luyện linh đan thượng phẩm được nữa, nhưng chất liệu Đồng Tinh ngàn năm của nó lại là vật liệu đúc tường hầm ngầm không thể chê vào đâu được.

Thong dong nhét tất cả vào Nhẫn trữ vật, cảm giác tĩnh lặng nhặt được của rơi trong thời Mạt Pháp loạn lạc khiến trong lòng Trần An dâng lên một cỗ sảng khoái khó tả.

Thế nhưng, khi hắn tiếp tục lê bước tiến sâu vào khu vực hầm ngầm của Tông môn hòng tìm kiếm thêm chút vớt vát, một thứ mùi vị kinh tởm đột ngột xộc thẳng vào xoang mũi hắn.

Đó là mùi máu tanh hôi nồng nặc, oán khí ngút trời, nồng đậm đến mức lấn át cả cái mùi Hóa Thi Thủy thối rữa đang tỏa ra từ chính cơ thể Trần An.

Bản năng nguy hiểm báo động. Trần An lập tức thu liễm Thần thức, vận chuyển Quy Tức Công đến mức cực hạn, ép chặt khí tức Bất Tử vào tận cùng tủy cốt. Hắn lách thân hình gầy guộc vào một góc khuất tối tăm sau cây cột đá đổ gãy, tĩnh lặng như một cái bóng, chầm chậm đưa mắt nhìn xuống một mật thất rộng lớn bên dưới tầng hầm.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến một kẻ lạnh lùng, sống qua hai kiếp người như Trần An cũng phải rợn tóc gáy, hàn khí chạy dọc sống lưng.

Bên trong mật thất đá tởm lợm máu me, hàng chục phàm nhân và vài tên tu sĩ Tụ Huyết Cảnh đang bị trói gô lại bằng xích sắt Huyền Thiết, quẳng lăn lóc trên mặt đất nhớp nháp hệt như những con lợn chờ lên thớt. Trong mắt họ ngập tràn sự kinh hoàng, tuyệt vọng tột cùng, miệng bị nhét giẻ rách chỉ có thể phát ra những tiếng ứ ứ thảm thiết.

Đứng giữa mật thất là năm tên tu sĩ Khai Mạch Cảnh. Khí tức của bọn chúng hỗn loạn, đan điền cạn kiệt linh lực, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu như dã thú, rực lên sự điên dại tột độ. Bọn chúng cởi trần, trên tay lăm lăm những thanh phi kiếm đã cùn mẻ bị đem ra làm dao mổ thịt.

Trung tâm mật thất được đặt một cái vạc khổng lồ đang sôi sùng sục, bên dưới là ngọn lửa nung bằng chút đỉnh Đan hỏa cuối cùng của bọn chúng. Trong vạc không phải là linh thảo, mà là một thứ nước dùng đỏ sền sệt máu tươi và nổi lềnh bềnh những mảnh xương cốt người.

"Bụp!"

Một tên tu sĩ Khai Mạch Cảnh vung dao chém bay đầu một gã Tụ Huyết Cảnh xấu số. Máu phun xối xả, gã đồ tể hình người thuần thục xả thịt nạn nhân thành từng khúc lớn, thô bạo ném thẳng vào cái vạc máu đang sôi. Bọn chúng đang dùng phương pháp tà ác nhất để luyện chế "Huyết Nhục Đan" hòng chắt lọc sinh cơ, duy trì mạng sống!

"Mẹ kiếp, tên Tụ Huyết Cảnh này thịt chua quá, khí huyết cạn kiệt đến tận cùng rồi!" Một tên tu sĩ vừa quấy vạc máu, vừa chửi thề, vớt một mảng thịt lên cắn thử rồi nhổ toẹt xuống đất. "Nhưng thôi, sinh cơ của hắn vớt vát lại cũng luyện ra được vài ngày thọ nguyên! Nấu kỹ vào!"

Tên cầm đầu lau vết máu trên mặt, gầm gừ mắng: "Bớt kén chọn đi! 'Thịt Hai Chân' thời nay hiếm lắm rồi! Bọn phàm nhân trên đại lục này gần như bị ăn sạch sành sanh. Tranh thủ luyện hết mẻ Huyết Nhục Đan này rồi tìm đường chuồn, ở lại lâu đám đại năng Tụ Thọ Cảnh ngửi thấy mùi lại xông tới ăn thịt cả chúng ta bây giờ!".

"Thịt Hai Chân" — một danh từ lóng kinh tởm mà đám tu sĩ thời Mạt Pháp dùng để gọi thịt người. Dưới áp lực của cái chết vì cạn kiệt thọ mạng, ranh giới giữa người và quỷ, giữa Tiên và Ma đã hoàn toàn bị xóa bỏ. Đạo đức, luân thường đã hóa thành trò cười. Tu sĩ vốn dĩ hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, nay đã thoái hóa thành loài dã thú tàn bạo nhất, coi đồng loại như bầy gia súc để xẻ thịt nấu cao.

Chứng kiến trọn vẹn tấn thảm kịch dưới mật thất, sống lưng Trần An lạnh toát. Sự băng hoại đạo đức, trần trụi và tàn nhẫn của thời Mạt Pháp vượt xa cả những gì hắn tưởng tượng.

Nhưng, nổi máu anh hùng xông ra cứu người? Trừng gian diệt ác?

Trong tự điển Cẩu Đạo Vương hoàn toàn không tồn tại những cụm từ đó. Hắn biết rõ, lao ra lúc này chỉ chuốc lấy phiền phức, lộ ra tu vi Tụ Thọ Cảnh Sơ Kỳ càng khiến bọn chúng điên cuồng lao vào đòi cắn xé để hút thọ nguyên.

Trần An không hề nhúc nhích. Hắn dứt khoát nằm vật ra nền đất ẩm ướt, thả lỏng toàn thân, gác cái chân cứng đờ của mình lên một đống xương xẩu hôi thối ở góc hầm. Lớp Hóa Thi Thủy trên người hắn hòa quyện hoàn hảo với mùi xác chết xung quanh. Hắn triệt để hóa thân thành một cái xác vô hại, tĩnh lặng nằm xem kịch vui, nhịp tim ép xuống mức thấp nhất, gần như ngừng đập.

Khoảng hai canh giờ sau, mẻ Huyết Nhục Đan đỏ au, tà ác cũng được luyện thành.

Ngay khi chục viên đan dược ngưng tụ, lòng tham vô đáy của bầy ác quỷ lập tức bùng nổ. Phân chia không đều, một tên tu sĩ lợi dụng lúc đồng bọn mất cảnh giác, vung dao đâm xuyên tim kẻ đứng cạnh. Mật thất nháy mắt biến thành bãi chiến trường đẫm máu. Bọn chúng gào thét, chửi rủa, dùng dao thịt chém giết lẫn nhau để giành lấy chiếc lọ ngọc chứa đan dược.

Trong cơn say máu, bầy quỷ đánh nhau từ mật thất lao ra ngoài phế tích, rồi vừa truy đuổi vừa chém giết nhau khuất dần vào trong cơn bão cát tăm tối của hoang mạc, bỏ lại một bãi chiến trường ngổn ngang thi thể.

Đợi đến khi khí tức của bọn chúng hoàn toàn biến mất, đống xương xẩu ở góc mật thất mới lạo xạo rung lên.

Trần An lảo đảo đứng dậy, phủi phủi những mảnh xương vụn bám trên vạt áo rách. Ánh mắt hắn lạnh lùng lướt qua cái vạc máu hãy còn bốc khói ngùn ngụt giữa phòng. Dù chứa đầy thứ ô uế tởm lợm, nhưng nhãn quang của Vua Ve Chai lập tức nhận ra cái vạc khổng lồ này được đúc hoàn toàn bằng Huyền Thiết ngàn năm cực kỳ nguyên chất — một món vật liệu tuyệt hảo để gia cố hầm ngầm trong tương lai.

"Thứ tốt, để lại đây thì lãng phí quá." Trần An lầm bầm.

Hắn vung tay, một luồng Đan hỏa hừng hực bốc lên, thiêu rụi toàn bộ máu thịt bẩn thỉu bên trong vạc thành tro bụi. Sau đó, hắn không chút kiêng dè, bọc linh lực thu luôn cái vạc khổng lồ vào Nhẫn trữ vật.

Nhặt xong món rác giá trị nhất, Trần An lẳng lặng quay gót, lết đôi chân cứng đờ bước ra khỏi khu vực ngầm của phế tích Lạc Hà Tông.

Đứng trước cổng Tông môn vỡ nát, hắn ngước đôi mắt xám đục nhìn lên bầu trời Mạt Pháp đang vần vũ mây chì. Cảnh tượng "Thịt Hai Chân" vừa rồi càng củng cố thêm niềm tin sắt đá của hắn vào con đường Cẩu Đạo.

"Thế đạo chó má, tu tiên rốt cuộc cũng thành yêu quái ăn thịt người hết cả rồi." Trần An thấp giọng lẩm bẩm, một cỗ quyết tâm bùng lên trong đáy mắt. "Phải nhanh chóng rời khỏi cái lồng giam rác rưởi này thôi, ở thêm một khắc cũng làm bẩn mắt lão tử."

Kéo lê thân xác khô khốc, bóng dáng con Thi Tẩu Vương Phú Quý lại một lần nữa hòa vào cơn bão cát mịt mù, lầm lũi nhưng kiên định hướng thẳng về Băng Nguyên Cực Bắc. Phía sau lưng hắn, Cửu U Đại Lục vẫn tiếp tục chìm vào cơn điên loạn giãy chết cuối cùng.

0