Chương 212: Rớt xuống hầm mỏ Hắc Tinh, kiếp nô lệ bắt đầu
Phiến đá truyền tống cổ xưa nằm lọt thỏm giữa khu rừng nguyên sinh tĩnh mịch, rêu phong bám đầy trên những khe nứt tản ra mùi ngai ngái của tháng năm. Trần An nằm cuộn tròn trong một góc khuất tăm tối nhất, thân hình mập mạp co rúm lại như một con giun đất đang thoi thóp.
Linh Giới. Đây chính là nơi mà vạn vạn tu sĩ ở Hạ giới ngày đêm khao khát phi thăng, coi như chốn bồng lai tiên cảnh. Nhưng lúc này, thứ đón nhận Trần An không phải là hào quang rực rỡ hay tiên âm diệu nhạc, mà là một cỗ áp lực kinh người dội thẳng xuống huyết nhục.
Trọng lực ở nơi này nặng nề một cách dị thường. Nó không giống như trận pháp ép buộc, mà là quy luật tự nhiên của thiên địa. Trần An cảm thấy ngực mình như đang bị một ngọn núi đá đè thốc lên. Ở Phàm Nhân Giới, với thân thể cường hãn của một tu sĩ Niết Bàn Cảnh, hắn có thể tay không xé rách không gian, đạp mây cưỡi gió nhẹ tựa lông hồng. Nhưng hiện tại, chỉ việc nhấc một ngón tay lên cũng khiến cơ bắp hắn căng cứng, xương cốt phát ra những tiếng kêu kèn kẹt nhọc nhằn.
Không khí xung quanh nồng đậm linh khí gấp trăm lần Hạ giới, nhưng thứ linh khí ấy lại cuồn cuộn, hoang dã và bạo ngược đến đáng sợ. Mỗi một luồng gió thổi qua đều mang theo những đạo sát khí vô hình, lướt trên làn da tựa như những lưỡi dao cạo bằng băng lạnh buốt. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Lão Trần, hòa lẫn với bùn đất và vết máu giả mà hắn tự tạo ra lúc trước, chảy dọc xuống cằm rơi từng giọt tong tỏng xuống phiến đá. Nhịp tim hắn đập liên hồi trong lồng ngực. Đó không phải là giả vờ, mà là sự run rẩy thực sự của bản năng sinh tồn khi một sinh vật nhỏ bé đột ngột bị ném vào giữa quần thể dã thú.
Hắn cắn chặt răng, dồn toàn bộ tâm trí vận hành Quy Tức Công. Từng luồng chân nguyên bị hắn ép sâu vào tận cùng đan điền, khóa chặt không cho lọt ra dù chỉ là một tia dao động nhỏ nhất. Hơi thở của hắn trở nên đứt quãng, yếu ớt, lồng ngực phập phồng chậm chạp hệt như một ngọn đèn cạn dầu đang leo lét trước gió, sẵn sàng vụt tắt bất cứ lúc nào.
Thời gian trôi qua từng nhịp nặng trĩu. Bỗng nhiên, tầng mây xám xịt trên bầu trời khu rừng bị xé toạc.
Một bóng đen khổng lồ từ trên cao ầm ầm hạ xuống, che khuất chút ánh sáng le lói nhạt nhòa. Đó là một chiếc linh chu to lớn, thân tàu bọc bằng thứ kim loại màu đỏ sẫm, loang lổ những vết xước xát của đao kiếm. Ngay khi linh chu vừa hạ thấp độ cao, một mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn mùi gỉ sét rợn người đã xộc thẳng vào mũi Trần An. Trên cột buồm cao nhất, lá cờ thêu ba chữ "Huyết Sát Tông" bay phần phật trong gió lạnh.
Tấm ván thuyền nặng nề hạ xuống, đập vào nền đá kêu một tiếng vang trầm đục. Một toán tu sĩ tuần tra mặc y phục đỏ thẫm lặng lẽ bước xuống.
Bọn chúng di chuyển không phát ra tiếng động dư thừa, bước chân đồng đều, chuẩn xác. Khuôn mặt kẻ nào kẻ nấy đều bị che khuất một nửa dưới lớp khăn che mặt màu đen, chỉ lộ ra đôi mắt. Những đôi mắt ấy vô hồn, lạnh lẽo, nhìn vạn vật xung quanh như nhìn những cái xác không hồn. Không có những tiếng cười khẩy tự mãn, không có những lời nhục mạ bỡn cợt kẻ hạ giới, bọn chúng hành động giống hệt những cỗ máy giết người đã được lập trình sẵn.
Tên đội trưởng đi đầu cầm trong tay một bó xích sắt đen ngòm, tản ra hàn khí âm u. Gã rảo bước quanh Tế đàn truyền tống, ánh mắt lướt qua mấy cái xác chết khô của những kẻ phi thăng thất bại trước đó, rồi dừng lại ở góc tối nơi Trần An đang nằm.
Gã nhìn Trần An, ánh mắt phẳng lặng không gợn lấy một tia cảm xúc, hệt như một người tiều phu nhìn thấy một khúc gỗ mục bên đường.
Không một lời hỏi han, cũng chẳng buồn tra xét tu vi. Tên đội trưởng khẽ hất cổ tay.
"Vút!"
Sợi xích sắt đen ngòm xé rách không khí, mang theo tốc độ quỷ mị phóng thẳng về phía trước.
"Phập!"
Trần An chưa kịp phản ứng, mũi nhọn của sợi xích đã đâm xuyên qua lớp thịt, găm thẳng vào và xuyên thấu qua xương tì bà của hắn. Cơn đau buốt óc xộc thẳng lên tận Thức hải. Lưỡi xích sắc lạnh phá nát xương cốt, những đường vân cấm chế khắc trên mặt xích lập tức tỏa ra, giống như vô số những con đỉa hút máu chui rúc vào kinh mạch, khóa chặt hoàn toàn mọi khả năng ngưng tụ linh lực.
Dòng máu nóng hổi ứa ra, nhuộm đỏ mảng áo bào xám rách rưới. Cơn đau thấu tận linh hồn khiến đôi mắt Trần An hằn lên những tia vằn đỏ, cơ bắp toàn thân co rút lại, nhưng hắn cắn nát bờ môi, nuốt ngược tiếng la hét vào trong cuống họng.
Tên đội trưởng giật mạnh sợi xích. Trần An bị kéo lê trên nền đá lởm chởm, để lại một vệt máu dài ngoằn ngoèo. Hắn bị lôi xềnh xệch lên cầu ván, rồi bị nhấc bổng lên và ném mạnh vào khoang ngầm tăm tối ở đáy linh chu.
Khoang thuyền tối om, mùi xú uế và mùi hủ bại đặc quánh. Trần An ngã nhào, lưng đập vào vách kim loại lạnh lẽo. Xung quanh hắn, trong ánh sáng mờ ảo của những viên huỳnh thạch sắp tàn, là hàng chục bóng người khác cũng bị xích xương tì bà, quần áo rách rưới, ánh mắt đờ đẫn đầy tuyệt vọng. Bọn họ đều là những người phi thăng kém may mắn bị bắt giữ. Không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng thở dốc nhọc nhằn và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng mỗi khi linh chu rung lắc. Bóng tối và sự tĩnh mịch bao trùm lấy tất cả, báo hiệu cho một tương lai mù mịt phía trước.
Linh chu cất cánh, lao vút đi trong biển mây mù sương. Chẳng biết đã bay bao lâu, tốc độ của cỗ máy khổng lồ mới chậm lại rồi bắt đầu chúi mũi lao xuống.
Cửa khoang thuyền bị đá tung. Những luồng ánh sáng màu xám xịt ùa vào. Toán tu sĩ Huyết Sát Tông thô bạo lôi kéo đám tù nhân ném ra ngoài.
Trần An lảo đảo rơi xuống một vùng đất nhão nhoét. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, nhãn quang thu vào một bức tranh địa ngục trần gian.
Nơi đây là một cái hố đen khổng lồ, sâu không thấy đáy, bốn bề vách đá dựng đứng, bao bọc bởi những tầng sương mù màu xám lục lơ lửng. Thứ chướng khí này mang theo kịch độc, vừa hít vào đã thấy phổi nóng ran, linh lực trong cơ thể nếu không được bảo vệ sẽ bị ăn mòn từ từ. Tử Vong Hắc Tinh Cốc.
Dưới đáy thung lũng, hàng vạn cái bóng người gầy gò, gân guốc trơ xương đang khom lưng, mải miết vung những chiếc cuốc chim đập vào vách đá đen kịt. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng roi da quất xé rách không khí "vút... chát" tàn nhẫn. Không có tiếng than khóc, vì những kẻ ở đây dường như đã khóc cạn nước mắt, chỉ còn lại sự chai sạn của những cái xác biết đi.
Một gã tu sĩ đạp mạnh vào lưng Trần An, khiến mặt hắn chúi nhào xuống vũng bùn lầy lội, nước bẩn văng tung tóe. Một chiếc cuốc chim bằng sắt, lưỡi đã mẻ và cán gỗ rỉ máu khô, bị ném mạnh xuống bên cạnh tay hắn.
Trên một đài cao được đắp bằng đá tảng, một tên giám công mặc áo bào đen khoanh tay đứng nhìn xuống. Không cần loa truyền âm, giọng nói lạnh lẽo, âm trầm của gã vẫn vang vọng rõ mồn một bên tai từng tên nô lệ:
"Nhớ kỹ. Mỗi ngày mười cân Hắc Tinh Thạch. Thiếu một lạng, chặt một ngón tay. Đủ số mới được nhận thuốc giải sương độc. Bắt đầu làm việc."
Giọng nói dứt khoát, không mang theo nửa điểm dọa dẫm hay khoe khoang, chỉ là một bản thông báo về quy tắc sinh tồn đẫm máu.
Bùn lầy dính chặt lấy khuôn mặt và đạo bào, Trần An lầm lũi chống tay xuống mặt đất nhão nhoét. Vết thương ở xương tì bà vẫn không ngừng rỉ máu, mỗi cử động nhỏ đều kéo theo cơn đau buốt óc. Hắn chậm chạp nhặt chiếc cuốc chim lên, chống nó xuống đất để làm điểm tựa, run rẩy đứng thẳng người.
Khuôn mặt lấm lem bùn đất của hắn cúi gầm. Không hề có một nụ cười giễu cợt giấu giếm nơi khóe môi, cũng không có những lời thề thốt báo thù vang lên trong cõi lòng. Đáy mắt xám đục của Lão Trần lúc này chỉ tồn tại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, sự tĩnh lặng của một con sói già chấp nhận cuộn mình trong vũng bùn dơ bẩn, nhai nuốt sự nhục nhã để đổi lấy cơ hội hít thở.
Hắn lết từng bước chân nặng nề, kéo lê sợi xích sắt kêu loảng xoảng, lách qua những thân người gầy gò đang hì hục đào bới. Lão Trần chọn đi sâu vào một hẻm nhỏ nằm ở góc khuất tăm tối, ẩm thấp và chật hẹp nhất của hầm mỏ, nơi chướng khí xám lục hội tụ dày đặc nhất mà những nô lệ khác đều cố gắng né tránh.
Đứng trước vách đá đen kịt, thô ráp, Trần An nắm chặt cán cuốc. Cơ bắp trên hai cánh tay gồng lên, chống lại trọng lực khủng khiếp của Linh Giới. Hắn vung tay, bổ nhát cuốc đầu tiên xuống.
"Keng!"
Lực phản chấn từ vách đá cứng như kim loại truyền ngược lại cán cuốc, làm rách toạc da lòng bàn tay hắn. Máu tươi ứa ra, thấm vào lớp gỗ mục nát. Trần An cắn chặt răng, không phát ra tiếng động, tiếp tục vung cuốc.
Mười nhát, hai mươi nhát, năm mươi nhát.
Mồ hôi túa ra như tắm, hòa cùng máu và bùn làm cay xè đôi mắt. Lưng áo hắn đã ướt sũng. Bỗng nhiên, lớp đá cứng nứt ra, một khối đá nhỏ chừng bằng nắm tay rơi xuống. Đó là một viên Hắc Tinh Thạch, bề mặt gồ ghề, tản ra một lớp sương mờ màu xám nhạt mang độc tính kịch liệt.
Ngay khoảnh khắc viên đá rời khỏi vách hang, lơ lửng rơi xuống, chuẩn bị chạm vào mặt bùn lầy lội, bàn tay dính đầy máu và đất của Trần An khẽ vươn ra, lướt ngang qua khoảng không một cách vô cùng tự nhiên, tựa như đang lau đi những giọt mồ hôi.
Bàn tay lướt qua, viên Hắc Tinh Thạch đột nhiên biến mất không còn tăm tích.
Trong không gian chật hẹp và tối tăm, không hề có bất kỳ một ánh sáng lóe lên, không có một gợn sóng không gian nào lan tỏa, cũng chẳng có lấy một tia dao động linh khí hay cấm chế nào bị kích hoạt. Viên đá cứ thế bốc hơi khỏi thế gian, lặng lẽ và hoàn mỹ.
Bàn tay Trần An lại nắm lấy cán cuốc. Đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng, gắt gao nhìn chằm chằm vào vách đá trước mặt. Mồ hôi vẫn tuôn rơi lả tả trên gò má, thân hình vẫn hơi còng xuống vì mệt nhọc, nhưng nhịp thở của hắn, đằng sau lớp vỏ bọc thoi thóp ấy, lại đều đặn và bình ổn một cách tuyệt đối, không mảy may xao động trước thứ chướng khí xám lục đang vẩn vơ xung quanh. Tiếng cuốc đập vào đá lại vang lên đều đặn, chìm lấp giữa hàng vạn âm thanh tương tự trong đáy vực sâu tử vong.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.