Chương 4: Sinh Tử Đài trên đỉnh Ngoại môn (Phần 2)
Ánh mắt đỏ ngầu, điên cuồng và vặn vẹo của Trương Cuồng ghim chặt vào góc khuất tăm tối, nơi bãi máu đen bốc khói xèo xèo vừa rơi xuống. Sự im lặng lúc này đặc quánh đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng một giọt mồ hôi rơi chạm đất.
Nhưng Trần An không hề đổ mồ hôi. Hắn thậm chí còn không có nhịp tim.
Quy Tức Công tầng thứ ba – "Thiên Địa Đồng Thọ" đang phát huy sức mạnh vượt ngoài sức tưởng tượng. Thân thể Trần An lúc này hoàn toàn dung nhập vào bức tường đá mốc meo phía sau. Nhiệt độ cơ thể hắn hạ xuống bằng đúng nhiệt độ của phiến đá dưới chân, hơi thở đình trệ hoàn toàn, mọi dao động sinh cơ đều bị khóa chặt lại. Trong cảm nhận của Trương Cuồng, góc tối kia chỉ là một khoảng không vô tri, có một cây chổi tre rách nát vứt lăn lóc cạnh một tảng đá hình người. Tuyệt nhiên không có sự tồn tại của sự sống.
Trương Cuồng híp mắt lại, thần thức hỗn loạn lướt qua góc khuất thêm một lần nữa. Không có động tĩnh. Không có hơi thở.
"Mẹ kiếp... hoa mắt rồi," Trương Cuồng lầm bầm chửi thề một câu.
Hắn ôm lấy lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Dược lực của Huyết Ma Đan bắt đầu rút đi, thay vào đó là cảm giác đau đớn như bị hàng vạn con kiến lửa gặm nhấm kinh mạch. Sắc mặt hắn tái nhợt chuyển sang xám xịt, đôi chân run rẩy không đứng vững nổi nữa. Hắn biết, nếu không mau chóng tìm chỗ bế quan bức độc và áp chế ma khí, hắn chắc chắn sẽ bạo thể mà chết hoặc tẩu hỏa nhập ma biến thành quái vật.
Lảo đảo thu hồi thanh trường kiếm rách, Trương Cuồng hung hăng trừng mắt nhìn đám đệ tử ngoại môn đang sợ hãi lùi tít ra xa, hừ lạnh một tiếng rồi kéo lê thân hình tàn tạ, nhanh chóng biến mất khỏi quảng trường. Hắn vội vã đến mức chẳng thèm lấy đi túi trữ vật của kẻ vừa bị mình chém rơi đầu.
Đám đệ tử ngoại môn vây xem thấy sát tinh đã đi khỏi, lúc này mới dám thở phào, xôn xao bàn tán vài câu rồi cũng chim muông giải tán. Chẳng ai dại gì ở lại lâu cạnh một cái xác không đầu và một vũng máu lênh láng, nhỡ đâu quản sự tới lại bắt đi chôn cất, dọn dẹp thì phiền phức.
Chỉ trong chốc lát, Sinh Tử Đài vốn náo nhiệt nay trở nên vắng ngắt, tĩnh mịch đến rợn người.
Một khắc trôi qua. Hai khắc trôi qua. Rồi nửa canh giờ trôi qua.
Ngay cả khi quảng trường không còn một bóng người, tảng đá hình người ở góc khuất vẫn không hề nhúc nhích. Triết lý Cẩu đạo điều thứ nhất: Kẻ thù đi khuất chưa chắc đã an toàn, biết đâu hắn vòng lại kiểm tra? Tuyệt đối không được thả lỏng cảnh giác quá sớm.
Phải đến khi ánh mặt trời đứng bóng, xua tan đi chút hàn khí buổi sớm, Trần An mới từ từ mở mắt. Hắn nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi thật dài. Nhịp tim bắt đầu đập trở lại, chậm rãi rồi tăng dần nhịp độ. Khí huyết lưu thông khiến khuôn mặt hắn hồng hào lại đôi chút, nhưng lớp mồ hôi lạnh lúc này mới bắt đầu túa ra ướt đẫm cả mảng lưng áo tạp dịch.
"Mẹ nó, dọa chết lão tử rồi!" Trần An chửi thầm trong bụng, tay vịn vào cán chổi để đứng cho vững. "Cái Thanh Vân Tông rách nát này, đường đường là danh môn chính phái, thế mà ngay đến cả đệ tử ngoại môn tép riu cũng tàng trữ cấm dược Huyết Ma Đan! Ma môn trà trộn sâu đến mức này rồi sao? Quá nguy hiểm! Quá tàn khốc!"
Bình thường, những tu sĩ khác thấy cảnh này, nếu không sợ hãi bỏ chạy thì cũng sẽ tìm cách bẩm báo với Chấp sự đường để lĩnh công. Nhưng Trần An thì khác. Chạy trốn lúc này lỡ để lại dấu vết thì sao? Báo cáo lên trên để làm gì? Để bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu giữa Chính phái và Ma môn, rồi bị diệt khẩu à?
Hắn vươn vai một cái, vẻ mặt sợ hãi biến mất, thay vào đó là sự điềm tĩnh và lạnh lùng quen thuộc.
Bản năng của một người đam mê Độc thuật và Ám khí mách bảo hắn: Đây là cơ hội trời cho.
Trần An cẩn thận quan sát xung quanh thêm một lần nữa. Hắn khom người, đi những bước chân nhẹ như mèo về phía phiến đá xanh đang bị bãi máu đen ăn mòn. Bãi máu đặc sệt chứa cặn Huyết Ma Đan vẫn đang bốc lên những tia khói xám nhạt, tỏa ra mùi tanh hôi buồn nôn.
Từ trong tay áo, Trần An lôi ra một chiếc bình ngọc nhỏ xíu, vốn dĩ là cái bình rỗng hắn lượm được ở bãi rác mấy hôm trước. Lại lấy thêm một mảnh vỏ tre vỡ, hắn vô cùng kiên nhẫn, tỉ mỉ gạt từng giọt máu đen nhầy nhụa, cạo luôn cả lớp bột đá đã bị máu ăn mòn, cẩn thận cho hết vào trong bình ngọc.
"Đồ tốt, đồ tốt a!" Trần An vừa làm vừa lẩm bẩm, mắt sáng rực. "Độc tính mạnh thế này, pha loãng ra bôi lên ám khí thì ngay cả Tẩy Tủy Cảnh xước da cũng mất nửa cái mạng. Hơn nữa, trên này còn vương lại khí tức tà ác của Huyết Ma Đan. Nếu sau này Trương Cuồng dám tìm ta gây sự, ta chỉ việc lén hắt cái bình này vào phòng hắn rồi la làng lên. Đến lúc đó, chẳng cần ta ra tay, mấy lão quái vật của Chấp Sự Đường cũng lột da hắn để trừ ma vệ đạo."
Làm việc xấu thì phải chừa đường lui, mà muốn người ta chết thì mượn dao giết người là thượng sách.
Gom sạch sẽ không còn một giọt, Trần An đóng chặt nút bần của bình ngọc, lại cẩn thận xé một miếng vải rách bọc thêm ba lớp bên ngoài rồi mới nhét sâu vào túi trong. Xong xuôi, hắn dùng chổi quét một lớp bụi đất dày phủ lên cái hố nhỏ trên mặt đá, che đậy hoàn hảo mọi dấu vết. Toàn bộ quá trình thu dọn hiện trường diễn ra nước chảy mây trôi, sành sỏi đến mức nếu có đạo chích chuyên nghiệp ở đây cũng phải gọi hắn bằng cụ.
Lúc này, Trần An mới vác chổi lên vai, nghêu ngao huýt sáo một giai điệu lạ lẫm, thong thả quay trở về khu vực dành cho tạp dịch.
Túp lều của Trần An nằm tít ở rìa hậu sơn, rách nát và lung lay trong gió. Vừa về đến nơi, hắn lập tức chốt chặt cửa, thuận tay gài thêm mấy sợi chỉ tơ cực mảnh ngang tầm mắt và cổ chân ở cửa sổ – những cái bẫy nhỏ đơn giản nhưng đủ để cảnh báo nếu có kẻ đột nhập.
An tọa trên chiếc giường gỗ cứng ngắc, Trần An hít sâu một hơi, thò tay vào ngực áo lấy ra cuốn "Sổ Thù Vặt".
Lật đến trang có ghi tên Trương Cuồng, Trần An vuốt ve cây bút lông, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng. Hắn chậm rãi viết thêm một dòng chữ nhỏ ngay bên dưới mục hình phạt:
Cập nhật tình hình: Đã sử dụng cấm dược Huyết Ma Đan của Ma môn. Tác dụng phụ: Cắn nuốt sinh cơ, phá hủy kinh mạch. Dự kiến: Không bạo thể mà chết thì cũng thân tàn ma dại, tu vi tụt dốc không phanh trong vòng ba năm tới. Chiến lược: Không cần tự tay chém giết cho bẩn tay. Chỉ cần ẩn nấp kỹ hơn, thấy mặt thì né, để thời gian và độc tố tự đưa tiễn hắn đi bán muối.
Viết xong nét cuối cùng, Trần An thổi phù một cái cho mực khô, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện.
"Thấy chưa? Tu tiên giả đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cắn thuốc lắc liều mạng làm gì? Tuổi thọ ngắn ngủi lại đi xài thứ đồ tự hủy này, đúng là đầu óc có vấn đề." Trần An lắc đầu ngán ngẩm, cất cuốn sổ bảo bối vào chỗ cũ. "Chỉ có cẩu thả mà sống, trường sinh bất lão mới là chân lý."
Hắn ngáp dài một cái, cảm thấy sự căng thẳng ban nãy tiêu hao kha khá tinh thần của mình. Nhìn bóng nắng bên ngoài chỉ mới xế trưa, Trần An thản nhiên ngả lưng xuống chiếc giường gỗ, kéo tấm chăn mỏng đắp kín đầu.
Hôm nay dọa dẫm như vậy đủ rồi. Độc cũng thu được, thù cũng đã ghi, kẻ thù cũng tự đào hố chôn mình. Việc của hắn bây giờ là ngủ một giấc thật ngon, nạp lại năng lượng để ngày mai tiếp tục công cuộc làm một tên tạp dịch quét rác vô hại nhất, tàng hình nhất cái Thanh Vân Tông này.
Trời có sập xuống, thì cứ để mấy tên cao kều trên đỉnh núi chống đỡ. Hắn bận ngủ rồi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.