Chương 221: Thi Tuyển Tạp Dịch, Kinh Biến Trước Trắc Linh Thạch
Dưới chân dãy núi Thái Nhất quanh năm sương mù bao phủ, hàng vạn tán tu đang chen chúc nhau tạo thành một biển người đen kịt. Nơi đây chính là lối vào ngoại vi của Thái Nhất Tiên Môn, một trong những siêu cấp tông môn ngự trị vùng giới diện rộng lớn này.
Ngước mắt nhìn lên, xuyên qua những tầng mây trắng xóa, người ta có thể lờ mờ thấy được sự nguy nga tráng lệ đến mức nghẹt thở của sơn môn. Những bậc thang bằng bạch ngọc trải dài từ chân núi lên tận cửu tiêu, hai bên là những hàng linh mộc vạn năm tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Những cung điện lơ lửng trên không trung, thác nước từ trên trời đổ xuống tạo thành những dải lụa bạc lấp lánh linh khí. Sự tĩnh mịch, cao ngạo và thánh khiết của tông môn hoàn toàn đối lập với quang cảnh khốn khổ, hèn mọn, nhớp nháp mồ hôi của đám người đang đứng chầu chực bên dưới.
Trần An lúc này mang vỏ bọc của một hán tử trung niên trạc bốn mươi tuổi, làn da ngăm đen, sần sùi những vết chai sạn, khoác trên mình bộ y phục vải thô nhem nhuốc. Hắn lầm lũi đứng lọt thỏm giữa hàng vạn kẻ đang cố giành giật lấy một suất tạp dịch.
Việc tuyển chọn tạp dịch ở một đại tông môn hoàn toàn không có những bài khảo nghiệm tâm tính cao siêu hay kiểm tra ngộ tính phức tạp. Ở đây chỉ tồn tại một sự sàng lọc vật lý vô cùng tàn nhẫn và thực dụng. Những đệ tử ngoại môn của Thái Nhất Tiên Môn mặc đạo bào trắng muốt, tay cầm trường kiếm, đứng gác dọc theo lối đi với khuôn mặt lạnh băng không chút cảm xúc. Bọn chúng giống như những bức tượng băng, không hề mở miệng chê bai hay nhục mạ đám tán tu nghèo khổ. Bất kỳ kẻ nào bước lên mà trên người mang theo bệnh tật, già cỗi, hoặc cơ thể có khiếm khuyết liền bị hai tên đệ tử tiến tới, không nói một lời, vung tay ném thẳng ra khỏi hàng ngũ.
Vừa rồi, có một tên tán tu trung niên vì quá tuyệt vọng khi bị loại đã lớn tiếng gào khóc xin xỏ, làm ồn ào chốn sơn môn thanh tịnh. Ngay lập tức, một đạo kiếm quang lạnh lẽo xẹt qua. Tên tán tu không kịp phản ứng, lồng ngực đã bị một luồng kiếm khí chẻ nát, phun ra một búng máu tươi, thân hình văng xa mấy chục trượng, rơi xuống sườn núi sống chết không rõ. Đám đệ tử áo trắng thu kiếm vào vỏ, ánh mắt vẫn phẳng lặng như giếng cạn. Toàn bộ vạn người đang xếp hàng lập tức câm như hến, không một ai dám ho he nửa lời, ngoan ngoãn thu liễm lại mọi sự bức bối.
Lão Trần chậm chạp nhích từng bước theo hàng người. Bước chân hắn nặng nề, đôi mắt đục mờ cụp xuống, nhưng mồ hôi lạnh đã bắt đầu rịn ra trên thái dương, ướt đẫm lớp áo vải thô dán chặt vào lưng.
Nỗi sợ hãi của hắn không đến từ những tên đệ tử ngoại môn mang kiếm kia, mà đến từ cánh cổng kiểm tra cuối cùng nằm ở phía trước. Tại đó, một tảng đá khổng lồ màu xám tro, cao chừng ba trượng, bề mặt khắc chằng chịt những đạo phù văn cổ xưa đang được dựng sừng sững.
Đó là Trắc Linh Thạch.
Một pháp khí chuyên dụng để đo lường cốt độ và cảnh giới thực sự của từng người. Cốt độ chính là tuổi thọ khắc trên xương tủy, một thứ mà mắt thường không thể nhìn thấu. Thái Nhất Tiên Môn dùng thứ này nhằm loại bỏ triệt để những tên gian tế, thám tử từ các tông môn đối địch, đặc biệt là Huyết Sát Tông, muốn trà trộn vào làm tạp dịch.
Đứng cách đó không xa, Trần An tận mắt chứng kiến sự lạnh lùng tàn khốc của khối đá xám này. Một kẻ thoạt nhìn là thanh niên vạm vỡ, tu vi Tụ Huyết Cảnh bước lên đặt tay vào tảng đá. Ngay lập tức, Trắc Linh Thạch không tỏa ra ánh sáng nhạt như bình thường mà bùng lên một luồng huyết quang đỏ rực. Tên thanh niên biến sắc, còn chưa kịp mở miệng giảo biện hay van xin, một vị hộ pháp của Thái Nhất Tiên Môn mặc áo bào xám tro ngồi cạnh đó đã khẽ nhấc ngón tay. Một tia sáng lướt qua, đầu của kẻ ngụy trang rơi lăn lóc xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ một khoảng sân ngọc thạch. Vị hộ pháp không nói một lời, chỉ khẽ phẩy tay áo cho cái xác văng ra chỗ khác, rồi nhắm mắt lại tiếp tục tĩnh tọa.
Nhìn vết máu chưa kịp khô trên mặt đất, lồng ngực Lão Trần co thắt dữ dội.
Xương cốt của hắn, dù đã được ngụy trang bằng bí thuật để thay đổi hình dáng, nhưng bản chất vẫn là bộ xương đã tồn tại hơn một vạn năm ròng rã trải dài từ kỷ nguyên này sang kỷ nguyên khác. Hơn thế nữa, sâu thẳm bên trong cái đan điền đang giả vờ suy nhược kia, là một cỗ tu vi Niết Bàn Cảnh đỉnh phong viên mãn, cường hãn đến mức có thể xé rách không gian hạ giới.
Nếu để hòn đá kia chiếu rọi ra sự thật, hiển thị cốt độ vạn năm và cảnh giới Niết Bàn ngay giữa chốn tạp dịch thấp hèn này, kết cục của hắn tuyệt đối sẽ thê thảm hơn cái chết hàng vạn lần. Những vị Lão quái vật ngự trị trên đỉnh Thái Nhất chắc chắn sẽ xé nát không gian xuất hiện, gông cổ hắn lại, mổ xẻ từng khúc xương, rút cạn từng giọt máu để nghiên cứu bí mật trường sinh của một kẻ dị hợm.
Khoảng cách từ chỗ hắn đứng đến Trắc Linh Thạch chỉ còn chưa tới mười trượng. Mười trượng ngắn ngủi nhưng giống như con đường dẫn thẳng đến cõi U Minh.
Trần An cắn chặt khớp hàm, nỗ lực khống chế nhịp tim đang muốn đập loạn nhịp. Hắn không có đường lui. Quay lưng bỏ chạy lúc này đồng nghĩa với việc tự nhận mình là gian tế, lập tức sẽ bị vạn kiếm xuyên tâm. Chỉ có thể tiến lên, đánh cược toàn bộ sinh mạng vào sự che đậy của bản thân.
Bên trong đan điền, một trận chiến tĩnh lặng nhưng cuồng bạo chưa từng có đang diễn ra.
Hư Không Pháp Tắc và Quy Tức Công được Trần An vận chuyển đến mức độ cực hạn, vượt qua mọi giới hạn mà hắn từng thi triển ở Phàm Nhân Giới. Hắn điên cuồng nén ép toàn bộ tu vi Niết Bàn Cảnh thành một điểm nhỏ bé như hạt cát, giấu sâu vào tận cùng của Thức hải. Những đạo Hư Không Pháp Tắc hóa thành những dải băng vô hình, quấn chặt lấy từng đốt xương, từng giọt tủy, hoàn toàn cách ly cốt độ vạn năm khỏi thế giới bên ngoài. Hắn tạo ra một tầng phong ấn chết chóc, dày đặc và kiên cố bao bọc lấy linh hải, tự đày đọa chính cơ thể mình vào trạng thái gần như khô héo.
Trên bề mặt, hắn chỉ chừa lại đúng một tia khí tức Tụ Huyết Cảnh nghèo nàn, xơ xác, phối hợp hoàn hảo với nhịp thở khó nhọc, mệt mỏi của một hán tử trung niên chuyên làm nghề khuân vác. Toàn thân Lão Trần căng cứng, mồ hôi tuôn ra như tắm, nhưng bước chân vẫn cố giữ vẻ lầm lũi, chậm chạp bước tới.
"Kẻ tiếp theo."
Giọng nói lạnh lẽo, vô cảm của một tên chấp sự ngồi cạnh Trắc Linh Thạch vang lên. Gã mặc đạo bào màu tro, tay cầm một cuốn ngọc giản để ghi chép, đôi mắt như giếng cổ không gợn sóng lướt qua thân hình khắc khổ của Trần An, không mảy may dừng lại nửa giây.
Lão Trần hít một hơi thật sâu, thứ không khí lạnh lẽo của vùng núi len lỏi vào buồng phổi đang căng cứng. Hắn từ từ vươn cánh tay phải ra. Bàn tay to bè, nhuộm màu ngăm đen, đầy những vết chai sần và thô ráp chạm vào bề mặt của Trắc Linh Thạch.
Cảm giác đầu tiên truyền đến là một sự lạnh lẽo thấu xương, tựa như đang chạm vào khối băng ngàn năm. Một luồng sóng năng lượng vô hình từ tảng đá xám lập tức len lỏi qua lòng bàn tay, trườn vào kinh mạch của Lão Trần.
Thời gian dường như ngưng đọng lại. Bầu không khí xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng lá cây rơi xào xạc bên ngoài sơn môn.
Trắc Linh Thạch vẫn im lìm trong hai nhịp thở. Sau đó, từ trên bề mặt khắc đầy phù văn cổ xưa, một luồng sáng màu vàng ệch, vẩn đục và vô cùng yếu ớt từ từ tản ra. Luồng sáng le lói, mờ nhạt đến mức tưởng chừng như một cơn gió mạnh thổi qua cũng có thể dập tắt.
Đó chính xác là phản ứng chuẩn mực của một tên tu sĩ Tụ Huyết Cảnh mang linh căn tạp nham, cốt độ trung niên, tư chất kém cỏi đến mức chỉ xứng đáng làm cu ly quét rác, chẻ củi cho tông môn.
Nhìn thấy luồng sáng vàng ệch ấy, một tảng đá tảng ngàn cân đè nặng trong lòng Trần An rốt cuộc cũng được dỡ bỏ. Sự căng thẳng nháy mắt chùng xuống, hắn định từ từ thu hồi bàn tay thô ráp lại, thu liễm hơi thở để lầm lũi bước qua cổng kiểm tra, tiếp tục diễn trọn vai một tên tạp dịch hèn mọn.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đầu ngón tay của Lão Trần vừa định rời khỏi mặt đá, một dị biến kinh hoàng đã xảy ra.
Luồng năng lượng dò xét của Trắc Linh Thạch trước khi rút đi, dường như đã lướt qua một khe hở cực kỳ mỏng manh của Hư Không Pháp Tắc. Và thông qua kẽ nứt vô hình ấy, tảng cổ thạch vạn năm bỗng nhiên cảm nhận được một vực sâu thăm thẳm, một cỗ năng lượng cổ xưa, u ám và cường hãn đến mức không thể đong đếm đang cuộn trào bên dưới lớp vỏ bọc thảm hại kia.
Luồng sáng vàng ệch trên mặt đá đột ngột ngừng chớp nháy. Nó bỗng nhiên lóe lên dữ dội, ánh sáng chuyển từ màu vàng đục sang một màu trắng xóa chói lòa trong tích tắc, sau đó lại vụt tắt ngấm.
Ngay tại vị trí trung tâm của tảng cổ thạch khổng lồ, một âm thanh cực kỳ nhỏ bé, sắc lẹm vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Rắc...
Âm thanh ấy không lớn hơn tiếng một giọt sương rơi vỡ, nhưng trong tai của những kẻ tu hành, nó lại rõ ràng và đinh tai nhức óc như tiếng sấm rền. Một vết nứt mảnh như sợi tóc từ từ xuất hiện trên bề mặt nhẵn bóng của Trắc Linh Thạch, kéo dài từ chỗ bàn tay Trần An vừa chạm vào, lan dần xuống phía dưới.
Tên chấp sự mặc đạo bào màu tro đang cầm ngọc giản chuẩn bị ghi chép, động tác viết chữ bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Đôi lông mày của gã đột ngột nhíu chặt lại, tạo thành một nếp nhăn sâu hoắm trên trán.
Không gian xung quanh nháy mắt đông đặc lại, hàn khí bủa vây.
Ánh mắt vốn dĩ vô cảm, hờ hững của tên chấp sự đột nhiên biến đổi. Nó sắc lẹm tựa như hai luồng kiếm quang vô hình, lạnh lẽo và tàn nhẫn, quét thẳng về phía thân hình đang đứng trân trân của Lão Trần. Một cỗ uy áp sắc lạnh, mang theo sự nghi hoặc tột độ và sát cơ không hề che giấu lập tức khóa chặt lấy mọi đường lui của hắn, đè nặng lên từng tấc không khí xung quanh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.