Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 51: Trạm dừng chân đầu tiên: Phường thị Thanh Ngưu, ngụy trang thành tán tu bần hàn

Đăng: 15/05/2026 12:17 2,025 từ 5 lượt đọc

Sương mù lảng bảng trôi ngang qua một thung lũng âm u, mang theo hơi lạnh buốt giá và thứ mùi ngai ngái đặc trưng của những nơi ngập ngụa bùn lầy, ẩm thấp. Lẩn khuất sau lớp sương mù dày đặc ấy là một quần thể kiến trúc xập xệ, lều bạt chắp vá, gạch ngói ngổn ngang — Phường thị Thanh Ngưu.

Từ con đường mòn nhỏ hẹp dẫn vào cốc, một gã trung niên mặc áo vải đay thô kệch, rách rưới đang lếch thếch bước tới. Sống lưng gã gù xuống một góc bốn mươi lăm độ, bước chân tập tễnh, hai vai rụt lại như thể luôn sợ hãi sẽ có một tảng đá từ trên trời rơi trúng đầu mình. Khuôn mặt gã vàng vọt, hốc hác, chòm râu ria lưa thưa mọc lộn xộn, đôi mắt nhỏ ti hí luôn liếc ngang liếc dọc đầy vẻ phòng bị và rụt rè.

Gã vừa đi, đôi môi khô nứt nẻ vừa mấp máy, liên tục lặp đi lặp lại một câu thần chú tự kỷ ám thị: "Ta là Trần Bình Cẩu, bốn mươi tuổi, Tụ Huyết Cảnh Sơ Kỳ... Ta là một tên Tán tu nghèo rớt mồng tơi, tư chất kém cỏi, nhát gan sợ việc... Đời ta chỉ mong có miếng cơm manh áo, không tranh quyền đoạt lợi, không màng thế sự..."

Lặp đi lặp lại hàng trăm lần cho đến khi chính bản thân Trần An cũng tin rằng mình thực sự là một tên Trần Bình Cẩu khốn khổ, hắn mới rón rén bước tới cổng vào Phường thị.

Cổng Phường thị làm bằng mấy cây gỗ lớn dựng thô sơ, được canh gác bởi hai tên hộ vệ mặc giáp da thú sứt chỉ. Khí tức của chúng tỏa ra lờ mờ ở mức Tụ Huyết Cảnh Trung Kỳ, vẻ mặt hung hăng, hống hách, tay lăm lăm đại đao. Nhìn thấy Trần Bình Cẩu xun xoe bước tới, một tên hộ vệ nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, gầm lên:

"Đứng lại! Phí vào cửa, hai khối Hạ phẩm linh thạch! Không có tiền thì cút về rừng mà ăn lá cây!"

Hai chữ "linh thạch" vừa thốt ra, Trần Bình Cẩu lập tức diễn ngay một màn cấp Ảnh Đế. Toàn thân hắn run lên bần bật như bị điện giật, khuôn mặt vàng vọt nhăn nhúm lại, lộ rõ vẻ xót xa đau đớn tột cùng như thể vừa bị kẻ nào dùng dao lam lóc mất một miếng thịt đùi. Hắn vội vã cong lưng thấp hơn nữa, nở một nụ cười nịnh bợ, hèn mọn đến mức không thể hèn hơn:

"Hai vị đại gia... thông cảm... dạo này tiểu nhân lên núi hái thuốc chẳng được bao nhiêu... ngài xem..."

"Ít phí lời! Một là nộp tiền, hai là nộp mạng! Bọn Tán tu rách rưới các ngươi ngày nào chẳng giở trò khóc lóc này!" Tên hộ vệ trừng mắt, chĩa mũi đao về phía trước.

"Dạ dạ! Ta nộp, ta nộp mà!" Trần Bình Cẩu mếu máo.

Hắn run rẩy thò bàn tay cáu bẩn vào sâu trong lớp áo lót (đã cố tình bôi bẩn từ trước), mò mẫm mãi mới lôi ra được một cái túi vải tồi tàn, hôi mù mùi mồ hôi chua loét. Hắn cẩn thận mở từng lớp nút thắt, rồi lôi ra một nắm... linh thạch vụn. Đây thực chất là thứ phế liệu cặn bã nhất mà hắn từng đào được ở mỏ khoáng Thanh Vân Tông trăm năm trước. Hắn tỉ mẩn đếm từng mảnh vỡ nhỏ xíu, chắp vá, ghép lại thành hình dạng của hai khối Hạ phẩm linh thạch, rơm rớm nước mắt đặt vào tay tên hộ vệ.

Tên hộ vệ nhìn đống mảnh vụn linh thạch bốc mùi trên tay, vẻ mặt đầy vẻ ghê tởm, nhăn mặt quát lớn: "Mẹ kiếp, xui xẻo! Chỗ này miễn cưỡng ghép lại cũng tính là đủ hai khối. Cút lẹ đi tên nhà quê nghèo kiết xác! Đừng có đứng đây làm bẩn mắt lão tử!"

"Vâng vâng, tạ ơn hai vị đại gia nương tay, tạ ơn đại gia..." Trần Bình Cẩu khúm núm cúi đầu, ôm chặt cái tay nải lép kẹp trước ngực, lủi nhanh qua cổng.

Thế nhưng, khi vừa bước qua khỏi tầm mắt của hai tên canh cổng, nụ cười nịnh bợ trên môi Trần Bình Cẩu vụt tắt, thay vào đó là một cái nhếch mép lạnh lẽo và vô sỉ tận xương tủy. Hắn hừ lạnh trong bụng: "Hai tên ngu xuẩn mắt mù! Chê ta nghèo sao? Trong cái đai lưng dưới đũng quần của lão tử hiện tại là ba vạn khối Trung phẩm linh thạch đấy! Lôi ra đập chết tám đời tổ tông nhà các ngươi cũng không hết! Cứ sủa đi, chờ xem ai sống dai hơn ai!"

Bước vào bên trong Phường thị Thanh Ngưu, một thế giới giang hồ tàn khốc, hỗn tạp và bốc mùi đập thẳng vào các giác quan của Trần Bình Cẩu.

Hai bên đường lầy lội là những sạp hàng trải tạm bợ trên nền đất dơ bẩn. Đám Tán tu người nào người nấy mặt mày hung tợn hoặc hốc hác, trên người chằng chịt sẹo, luôn đưa mắt gườm gườm nhìn nhau. Không khí ở đây đậm mùi máu tanh, mùi mồ hôi và sát khí. Ở một con hẻm tối cách đó không xa, Trần Bình Cẩu lờ mờ thấy ba gã tu sĩ đang đè một gã khác ra đâm chém liên tục chỉ vì tranh giành vài cuống linh thảo dập nát. Kẻ chết bị lột sạch đồ, vứt xác xuống cống, còn những kẻ xung quanh thì coi như không thấy gì.

"Tàn khốc... thật sự quá tàn khốc." Trần Bình Cẩu khẽ nuốt nước bọt. So với cái Động phủ Hoàng kim lót kín linh thạch, an toàn tuyệt đối với ba ngàn lớp trận pháp của hắn, cái Phường thị này đích thực là một cái hố phân, một ổ chuột khổng lồ!

Hắn dạo quanh vài sạp hàng để khảo sát thị giá, và sự nghèo đói của thế giới này lại một lần nữa tát cho hắn một cú trời giáng.

Tại một sạp hàng trông có vẻ "cao cấp" nhất khu chợ, một gã tu sĩ đang dõng dạc rao bán một viên đan dược màu đen xỉn, bốc mùi nấm mốc: "Linh Tức Đan, thuốc trị thương cực phẩm bắt được từ một bí cảnh cổ xưa! Giá chỉ mười khối Hạ phẩm linh thạch, ai mua nhanh tay!"

Trần Bình Cẩu lén liếc nhìn. Cặp mắt của một kẻ ăn đan rác một trăm năm lập tức nhận ra: Đó mẹ nó là "Phế Khí Đan" loại ba! Thứ mà ngày xưa ở Đan Các, quản sự toàn gom lại đem quăng đi hoặc cho chó ăn, thậm chí chính Trần Bình Cẩu cũng chê vì ăn vào không bõ dính răng! Ấy vậy mà ở đây, một đám Tán tu lại xúm đen xúm đỏ vào trả giá, ánh mắt thèm thuồng như nhìn thấy tiên đan.

"Điên rồi, thế giới này điên thật rồi..." Trần Bình Cẩu túa mồ hôi hột. Hắn sờ lại cái túi chứa hàng đống "Tẩy Tủy Đan", "Bồi Nguyên Đan" xịn xò dù đã hết hạn của mình giấu trong ngực. Nếu hắn dám lôi một viên đan dược của mình ra đây, chắc chắn cả cái Phường thị này sẽ hóa rồ, hàng vạn tu sĩ sẽ giẫm đạp lên nhau để xé xác hắn ra chia chác.

"Cẩu! Phải cẩu cho kỳ được! Bí mật về tài sản này phải mang xuống tận mồ!" Trần Bình Cẩu tự cấu vào đùi mình một cái thật đau để nhắc nhở bản thân.

Để ổn định chỗ ở lâu dài cho việc thám thính tin tức, hắn bỏ qua khu nhà chữ "Giáp" (dành cho Tán tu khá giả) và khu chữ "Ất", cắm đầu đi thẳng về phía Tây Bắc của Phường thị, nơi tập trung khu nhà chữ "Đinh" — khu ổ chuột tồi tàn, xập xệ và rẻ tiền nhất, nơi mà ngay cả chó hoang cũng chê không thèm đến.

Đường vào khu Đinh ngập ngụa rác rưởi, nước cống chảy đen ngòm. Mấy khu nhà bằng gỗ mục nát, ván lợp lỗ chỗ. Trần Bình Cẩu tìm đến căn nhà trọ tồi tàn nhất, gặp một lão chủ trọ gầy nhom, mắt ti hí, răng vàng khè đang ngồi đuổi ruồi.

"Lão bản, tiểu nhân muốn thuê một phòng... loại rẻ nhất." Trần Bình Cẩu chắp tay, khúm núm nói.

Lão chủ trọ liếc mắt nhìn bộ dạng nghèo rớt mồng tơi của hắn, hừ mũi: "Phòng hạng bét, một tháng ba khối Hạ phẩm linh thạch, trả trước ba tháng. Không trả giá!"

"Ba... ba khối?!" Trần Bình Cẩu hét lên một tiếng thất thanh, hai mắt trợn ngược như sắp ngất xỉu. Hắn ôm ngực, thở dốc, diễn nét một kẻ bị ép đến đường cùng. "Lão bản ơi, ngài giết ta đi cho xong! Ta liều mạng hái thuốc cả tháng mới được vài mảnh vụn. Một rưỡi! Một khối rưỡi thôi, ngài thương tình cho kẻ hèn này một chốn dung thân..."

"Đánh rắm! Một khối rưỡi thì ra gầm cầu mà ngủ! Thấp nhất là hai khối tám!"

"Không được, hai khối! Ta... ta nguyện dọn dẹp chuồng xí cho ngài!" Trần Bình Cẩu cắn răng, nước mắt chực trào, diễn xuất nhập tâm đến mức ngay cả những Tán tu đi ngang qua cũng phải lắc đầu thương hại cho sự khốn cùng của hắn.

Màn mặc cả cãi nhau ỏm tỏi diễn ra suốt nửa canh giờ. Hai bên cò kè bớt một thêm hai từng mảnh linh thạch vụn. Cuối cùng, vì quá mệt mỏi trước sự dai dẳng và "keo kiệt vắt cổ chày ra nước" của tên Tán tu rách rưới này, lão chủ trọ đành phải nhượng bộ.

"Được rồi, được rồi! Hai khối hai mảnh vụn một tháng! Lấy phòng chữ Đinh số 44, phòng cuối hành lang, cạnh chỗ đổ rác! Cầm chìa khóa rồi cút khuất mắt lão tử!" Lão chủ trọ quăng chìa khóa rỉ sét ra bàn.

Trần Bình Cẩu vội vàng ôm lấy chìa khóa như ôm báu vật, miệng không ngừng cảm tạ, đếm từng mảnh linh thạch vụn giao cho lão chủ.

Hắn ôm tay nải, cong lưng đi sâu vào cái hành lang tối tăm, hôi hám. Phòng Đinh - 44 vô cùng ẩm thấp, chỉ có một cái giường gỗ mục và một cái cửa sổ nhỏ nhìn thẳng ra đống rác tản ra mùi chua loét. Tiếng ngáy, tiếng chửi thề của các phòng bên cạnh vọng sang nghe rõ mồn một.

Trần Bình Cẩu bước vào phòng, cẩn thận cài chốt cửa lại. Hắn kiểm tra mọi ngóc ngách, sau đó dán một tấm "Cách Âm Phù" loại rẻ tiền lên vách tường.

Chỉ khi màn cấm chế mờ ảo hình thành, sống lưng gù gù của Trần Bình Cẩu mới từ từ thẳng lên. Cái vẻ mặt rụt rè, hèn mọn, đáng thương vừa rồi nháy mắt biến mất sạch sẽ không còn một tì vết. Thay vào đó, đôi mắt hắn sắc lạnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thâm độc, cao ngạo và vô cùng đắc ý.

Hắn phủi chút bụi trên cái giường gỗ mục, thong thả ngồi xuống, hít một hơi cái không khí trộn lẫn mùi rác rưởi ngoài cửa sổ, thầm cảm thán trong lòng:

"Chỗ càng bẩn, ruồi nhặng càng ít dòm ngó. Không ai chú ý tới một kẻ ở phòng Đinh 44 bốc mùi này. Khu ổ chuột này... đúng là thánh địa hoàn hảo nhất để hạt giống Cẩu Đạo đâm chồi nảy lộc!"

Vị Tông sư nhặt rác, tỷ phú ngầm của Cửu U Đại Lục đã chính thức tìm được cái "hang chuột" ưng ý nhất cho mình tại thế giới mới.

0