Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 165: Tử khí Cửu U ngưng tụ, vườn Tức Nhưỡng sinh ra Độc Linh biến dị

Đăng: 22/05/2026 14:11 2,068 từ 1 lượt đọc

Thời gian chìm dưới lòng Địa tâm rực lửa vốn dĩ không còn ý nghĩa, không có ngày đêm luân chuyển, cũng chẳng có bốn mùa thay lá. Trăng lặn sao dời, thoáng chốc lại thêm một ngàn năm nữa vô thanh vô tức trượt qua kẽ tay.

Bên trong Động phủ kim loại tĩnh lặng, ba con Khôi Lỗi đúc từ Thiết Tinh vẫn cần mẫn, vô tri hoạt động nhờ vào nguồn năng lượng vô tận của Địa Hỏa. Bọn chúng tuần tự bơm linh khí làm mát, kiểm tra vách tường và bón phân cho Tức Nhưỡng, tuyệt đối trung thành với mệnh lệnh được khắc sâu trong trận pháp.

Thế nhưng, sự bình yên ngầm dưới mười vạn trượng này lại đối lập hoàn toàn với tấn thảm kịch mang tầm vóc vũ trụ đang diễn ra trên bề mặt đại lục.

Lúc bấy giờ, trên bề mặt Phàm Nhân Giới, vạn vật đã triệt để diệt vong. Không còn một bóng cây ngọn cỏ, không còn một sinh linh thoi thóp. Tỏa Thiên Trận của các vị đại năng Linh Giới đã hoàn tất quá trình vắt kiệt Bản nguyên thế giới. Tuy nhiên, trận pháp tàn bạo này chỉ cắn nuốt sinh cơ và linh khí tinh thuần, còn lại, oán khí ngút trời và tử khí đặc quánh của hàng tỷ tỷ sinh linh chết thảm bị bỏ lại, không có nơi tiêu tán.

Dưới sức ép kinh hoàng của Tỏa Thiên Trận từ chín tầng trời giáng xuống, toàn bộ cỗ oán niệm và tử khí khổng lồ ấy bị dồn nén đến mức kết tủa, hóa thành những dòng sương mù đen kịt, nặng nề tựa như chì. Tuân theo quy luật của thiên địa, cỗ Tử khí Cửu U này từ từ chìm nghỉm, xuyên qua vô vàn lớp đá nứt nẻ, hội tụ về phía lõi đại địa — nơi có lực hút trọng trường lớn nhất của tinh cầu.

Động phủ của Trần An (Vương Phú Quý) nằm ngay tại tâm điểm hội tụ đó. Lớp vỏ kim loại Huyền Thiết dày hai mươi trượng tuy có thể cản được đao kiếm, ngăn được Thần thức và nhiệt độ, nhưng lại không thể hoàn toàn cách tuyệt thứ năng lượng tà ác mang tính chất siêu hình của cả một thế giới tử vong. Một lượng lớn Tử khí Cửu U vô hình vô tướng đã âm thầm ngấm qua vách kim loại, lọt vào bên trong Động phủ.

Bên trong không gian khép kín, thứ duy nhất còn có khả năng hấp thu năng lượng chính là mảnh vườn Tức Nhưỡng (đất linh tự sinh).

Hàng ngàn năm qua, mảnh đất này vốn đã được bón bằng nước mủ hôi thối và máu thịt kịch độc của bầy Hắc Giáp Địa Ma, nay lại liên tục cắn nuốt thêm lượng Tử khí Cửu U khổng lồ trút xuống từ bề mặt tinh cầu. Sự tích tụ năng lượng hắc ám vượt quá giới hạn đã dẫn đến một cuộc biến đổi chất cực đoan chưa từng có trong lịch sử tu chân.

Những cây "Phệ Cốt Mộc" cùng các loại độc thảo quý hiếm được Trần An cất công gieo trồng không thể chịu đựng nổi độ tinh khiết của tử khí viễn cổ, dần dần khô héo, đen lại rồi vỡ vụn thành tro bụi.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sự sống thực vật tàn lụi, từ trong đống tro tàn và mảnh đất Tức Nhưỡng đen ngòm, một luồng khí độc lỏng màu lục sẫm, đặc quánh như thủy ngân bất ngờ sủi bọt thoát ra. Luồng khí này điên cuồng cắn nuốt tinh hoa của Tử khí Cửu U, hòa quyện với Hóa Thi Thủy, không ngừng uốn éo, vặn vẹo giữa không trung.

Trải qua hàng trăm năm thai nghén trong tĩnh lặng, luồng khí độc rốt cuộc cũng sinh ra một vệt linh trí mờ nhạt, nguyên thủy nhất. Nó ngưng tụ lại thành một tiểu quái vật bằng sương mù tà ác, chỉ to bằng đầu người, tản ra hàn ý cắn nuốt vạn vật — Độc Linh Biến Dị.

Con Độc Linh này vô hình vô tướng, trôi nổi bồng bềnh. Nó dạo chơi quanh Động phủ, thứ sương mù lục sẫm của nó vô tình lướt qua một góc vách tường Thiết Tinh, lớp kim loại siêu cứng vốn dĩ không sợ cả dung nham Địa tâm lập tức phát ra những tiếng xèo xèo, sùi bọt và tan chảy thành một vết lõm sâu hoắm!

Sự ăn mòn cấu trúc vật lý dù chỉ là một vệt xước nhỏ cũng không thể qua mắt được hệ thống tự động hóa hoàn hảo của Cẩu Đạo Vương.

Khôi Lỗi Bính chịu trách nhiệm tuần tra vách tường ngay lập tức phát hiện dị thường. Hai mắt nó lóe lên hồng quang chói lọi, hai tay kim loại giáng mạnh vào chiếc chuông đồng cảnh báo được đặt sát góc tường.

Keng! Keng! Keng!

Hồi chuông chát chúa xé rách sự tĩnh lặng ngàn năm. Trên chiếc giường ngọc Hàn Băng, Trần An đang chìm sâu trong trạng thái Quy Tức Công lập tức bị đánh thức. Nhịp tim tăng vọt, đôi mắt xám đục mở bừng ra, bắn ra hai tia sáng sắc lẹm.

Vừa khôi phục thị giác, thứ đập vào mắt Trần An là một đám sương mù màu lục sẫm mang theo mùi hôi thối, tử khí nghẹt thở đang lao thẳng về phía mình với tốc độ chớp giật. Độc Linh biến dị, nhờ bản năng của giống loài tà ma, đã đánh hơi thấy cỗ sinh cơ Bất Tử Tinh Huyết khổng lồ rực rỡ như mặt trời đang tỏa ra từ nhục thân của Trần An. Nó há cái miệng sương mù không có răng, rít lên những tiếng chói tai, thèm khát định cắn nuốt sạch sẽ cội nguồn sinh mệnh vĩ đại này.

"Thứ đồ chơi gì thế này?"

Đứng trước sự tập kích chí mạng của một tinh linh kịch độc, Trần An chẳng những không hề hoảng sợ hay vận khởi linh lực né tránh, mà hắn còn... đưa tay lên che miệng, lười biếng ngáp một cái thật dài.

Phập!

Độc Linh lao tới, hung hãn "cắn" phập vào vai trái của Trần An. Lớp sương độc màu lục sẫm bao trùm lấy bả vai hắn, điên cuồng tiêm thứ nọc độc viễn cổ vào huyết quản. Thứ nọc độc này, được ngưng tụ từ cái chết của hàng tỷ sinh linh, uy lực đáng sợ đến mức nếu là một vị tu sĩ Niết Bàn Cảnh thời hoàng kim trúng phải, e rằng nhục thân cũng sẽ bị thối rữa, hóa thành bãi máu loãng chỉ trong vòng ba nhịp thở!

Thế nhưng, nó đã chọn nhầm đối thủ. Khắc tinh lớn nhất của mọi loại kịch độc trên thế gian này, chính là một kẻ đã biến não bộ của mình thành bình chứa độc suốt hàng ngàn năm!

Nhục thân của Trần An vốn đã được rèn luyện, băm vằm bằng những lưỡi đao Hư Không sắc bén nhất, nay lại chứa đựng dòng máu Bất Tử Tinh Huyết mang theo sinh cơ ngang ngược, bá đạo tột đỉnh.

Ngay khi nọc độc của Độc Linh vừa chạm vào mạch máu, Bất Tử Tinh Huyết tựa như một con cự long đang say ngủ bị ruồi muỗi đốt trúng, lập tức bạo phát phản phệ!

Huyết dịch đỏ au trong cơ thể Trần An rực sáng lên, tỏa ra nhiệt lượng sinh mệnh thiêu đốt tà ma. Nọc độc màu lục sẫm bị dòng máu Bất Tử thô bạo nghiền nát, đồng hóa rồi bốc hơi ngược trở ra ngoài. Cỗ lực lượng phản phệ này hệt như nước sôi tạt thẳng vào linh thể của Độc Linh, khiến đám sương mù lục sẫm của nó bỏng rát, bốc khói nghi ngút.

"Rí... Rí...!!!"

Độc Linh biến dị ré lên những tiếng thảm thiết, đau đớn đến mức linh thể vặn vẹo, run rẩy kịch liệt. Nó vội vã nhả bờ vai của Trần An ra, hoảng loạn quay đầu định tháo chạy về phía vườn Tức Nhưỡng để lẩn trốn.

"Trồng rau bao năm, nay cây chết sạch lại nhổ được một củ sâm độc thành tinh à? Đã cắn Lão tử một miếng mà còn tính chạy đi đâu!"

Trần An bật cười một tràng vô sỉ, âm thanh vọng khắp Động phủ. Hắn chậm rãi vươn bàn tay trần nhợt nhạt ra phía trước, một luồng hấp lực từ Tụ Thọ Cảnh Hậu Kỳ bạo phát, trực tiếp tóm gọn đám sương độc đang giãy giụa giữa không trung, kéo giật nó trở lại trước mặt.

Bị bàn tay thịt của con người nắm chặt, Độc Linh cố gắng giãy giụa, phun độc ăn mòn. Nhưng mọi nỗ lực của nó đều tựa như châu chấu đá xe. Làn da ẩn chứa vân sáng Hư Không của Trần An chẳng mảy may xước xát, ngược lại còn liên tục tỏa ra sinh cơ Bất Tử thiêu đốt linh thể của nó.

Đối diện với một tồn tại "trâu bò", kháng độc tuyệt đối 100% như Trần An, thần trí non nớt vừa mới hình thành của Độc Linh biến dị lập tức bị sự sợ hãi tột độ đánh sập. Nó nhận ra kẻ trước mặt không phải là thức ăn, mà là một vị ma thần không thể mạo phạm! Nó lập tức thu lại mọi gai góc sương mù, ngoan ngoãn vo tròn lại thành một quả bóng khí màu lục nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay Trần An, run lẩy bẩy đầu hàng vô điều kiện.

Cẩu Đạo Vương dùng ngón tay vuốt ve đám sương độc tà ác kia, bộ dáng nhàn nhã hệt như một gã điền chủ đang vuốt ve con chó cưng vừa mới bắt được.

Ánh mắt hắn lóe lên sự tính toán thực dụng, vô cùng hài lòng. Trong từ điển của Trần An, rủi ro nếu biết cách lợi dụng sẽ trở thành công cụ phòng thân đắc lực nhất.

"Tốt lắm! Quả nhiên trời không phụ người có tâm trồng trọt. Ở cái thời đại Mạt Pháp quỷ quái này, nuôi được một con 'chó gác cửa' mang theo Tử khí Cửu U thế này thì đúng là đại hỉ." Trần An cười hắc hắc, lẩm bẩm khen ngợi. "Có mày canh cửa, sau này nhỡ Tỏa Thiên Trận tiêu tán, mấy tên đại năng Linh Giới ngứa nghề mò xuống đào mồ, Lão tử thả mày ra cắn lén một phát thì bọn chúng có mà khóc thét!"

Một món vũ khí sinh học hoàn mỹ đã được thu phục mà không tốn lấy nửa giọt mồ hôi.

Trần An búng tay, thiết lập một đạo cấm chế nhận chủ bằng Bất Tử Tinh Huyết, ghim sâu vào linh trí của Độc Linh, đảm bảo nó vĩnh viễn trung thành. Sau đó, hắn thong thả ném quả bóng sương độc cho Khôi Lỗi Ất đang đứng chờ lệnh gần đó.

"Giao cho các ngươi quản lý con chó này. Cho nó ăn chút mạt kim loại rỉ sét với cặn Hóa Thi Thủy là được."

Ba con Khôi Lỗi vô tri lập tức nhận lệnh, hai mắt lóe sáng. Khôi Lỗi Ất giơ tay đón lấy Độc Linh, mang nó về lại khu vực vườn Tức Nhưỡng.

Giải quyết xong sự cố "vườn rau thành tinh" một cách nhẹ nhàng như hắt hơi, Lão Trần vươn vai thư cốt, cảm thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái. Động phủ không sứt mẻ, lại còn nhặt thêm được một siêu cấp sủng vật.

Không còn gì vướng bận, Trần An lại thong dong quay về chiếc giường ngọc Hàn Băng, chui tọt vào trong tấm chăn da thú viễn cổ ấm áp. Hắn kéo chăn lên tận cằm, nhắm mắt lại, mỉm cười lẩm bẩm: "Trực ca xong rồi, Lão tử đi ngủ tiếp đây."

Nhịp tim lại một lần nữa trầm xuống. Cẩu Đạo Vương tiếp tục chìm vào giấc mộng dài, mặc kệ năm tháng thoi đưa, mặc kệ Tử khí bao trùm, vạn sự đều bị bỏ lại bên ngoài lớp vỏ kim loại kiên cố.

0