Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 177: Vườn Tức Nhưỡng biến dị, thu hoạch 'Hỗn Độn Linh Quả'

Đăng: 22/05/2026 16:11 1,896 từ 2 lượt đọc

Dứt khoát cắt đứt tia Thần thức vươn lên mặt đất, Trần An (Vương Phú Quý) không chút do dự cự tuyệt cơ hội ngàn năm có một để trở thành Đấng Sáng Tạo của Kỷ nguyên Hồng Hoang. Thế giới mới dẫu có phồn hoa, tài nguyên nguyên thủy dẫu có ngập tràn, nhưng trong mắt đệ nhất Cẩu Đạo Vương, tất cả đều không bằng sự an toàn tuyệt đối của cái Động phủ chật hẹp đang kẹt cứng giữa tầng Kim Cương Thạch siêu cứng này.

"Lên đó xưng thần xưng tổ làm gì cho nhọc xác? Cứ nằm nhà làm Lão nông phu, đợi thiên hạ tự cày cuốc sứt đầu mẻ trán rồi mình ra thu hoạch chẳng phải sướng hơn sao?"

Trần An lẩm bẩm đầy tâm đắc, thong thả khoanh chân ngồi trên giường ngọc Hàn Băng. Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, dẫn dắt những tia "Linh khí thiên địa" Hồng Hoang nguyên thủy mỏng manh, thanh khiết đang len lỏi qua từng kẽ nứt địa tầng hội tụ vào bên trong Động phủ.

Bất chợt, một dị tượng kinh người phát sinh ngay tại góc hầm.

Nơi đó là mảnh vườn "Tức Nhưỡng" (đất thần tự sinh) mà Trần An đã cất công chăm bón suốt ba vạn năm đằng đẵng. Khối đất linh vốn dĩ mang một màu đen ngòm, đặc quánh uế khí nay khi tiếp xúc với tia linh khí nguyên thủy mang theo sinh cơ của kỷ nguyên mới, bỗng nhiên bừng lên một trận chấn động.

Từ sâu trong lòng Tức Nhưỡng, những luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ bắt đầu tỏa ra lấp lánh, chiếu sáng cả Động phủ tăm tối. Mảnh đất khẽ phập phồng, co bóp nhịp nhàng tựa như một lồng ngực đang hít thở nguồn sinh khí của đất trời.

Trần An mở bừng hai mắt, Thần thức lập tức khóa chặt vào mảnh vườn. Cảnh tượng tiếp theo diễn ra khiến một kẻ kiến thức uyên thâm như hắn cũng phải nín thở.

Đám kỳ hoa dị thảo, đặc biệt là gốc "Phệ Cốt Mộc" kịch độc mà hắn từng dày công vun trồng, nuôi dưỡng bằng máu thịt của Vực Sâu Tà Ma và Tử khí Cửu U suốt hàng vạn năm, lúc này nhanh chóng héo úa. Sinh cơ tà ác của chúng nháy mắt bị Tức Nhưỡng bòn rút cạn kiệt, tan rã thành một vũng chất lỏng sền sệt, dung nhập hoàn toàn vào đất mẹ để làm nguồn siêu cấp dinh dưỡng.

Sự hủy diệt của cái cũ chính là tiền đề cho sự đâm chồi của cái mới.

Ngay tại vị trí trung tâm của Tức Nhưỡng ngũ sắc, một mầm cây vô cùng kỳ dị chậm rãi đội đất nhô lên. Khác với mọi loại thực vật trên thế gian, mầm cây này trong suốt, tinh oánh tựa như được điêu khắc từ khối pha lê vô tì vết. Nó lấy một tốc độ kinh hoàng mà mắt thường có thể nhìn thấy được để vươn cao.

Xuy... Xuy...

Những dải rễ cây pha lê bén nhọn vô song đâm tủa ra xung quanh. Chúng ngang ngược xuyên thủng cả lớp vỏ Kim Cương Thạch siêu cứng của Động phủ dễ như đâm qua đậu hũ, cắm phập vào sâu trong các huyết mạch địa tầng để điên cuồng hấp thu tinh hoa của tinh cầu.

Chỉ trong thời gian chừng nửa nén nhang, thân cây pha lê đã cao tới nửa trượng, cành lá vươn xòe, lấp lánh đạo vận viễn cổ. Nụ hoa đâm ra, nở rộ rồi tàn lụi trong nháy mắt, ngưng kết lại thành một quả linh quả duy nhất treo lủng lẳng trên cành.

Trần An từ từ đứng dậy, bước từng bước cẩn trọng tiến lại gần.

Quả linh quả này to bằng nắm tay người lớn. Bề mặt của nó không có màu sắc sặc sỡ, mà lại được bao bọc bởi một tầng sương mù xám xịt, lượn lờ không dứt. Xuyên qua lớp sương mù ấy, Trần An cảm nhận được một luồng khí tức "Hỗn Độn" vĩ đại, nguyên thủy nhất của vũ trụ. Nó là sự dung hợp hoàn mỹ đến mức khó tin giữa sự hủy diệt, tàn bạo cùng cực của Kỷ nguyên Mạt Pháp và sinh cơ mãnh liệt, thuần khiết của Kỷ nguyên Hồng Hoang. Hai thái cực đối lập đan xen, tạo nên một cỗ năng lượng đủ sức thay da đổi thịt, cải lão hoàn đồng cho bất kỳ sinh linh nào.

"Tuyệt phẩm... Đây tuyệt đối là tiên trân Hỗn Độn vạn cổ khó cầu!" Trần An hưng phấn đến mức yết hầu trượt lên trượt xuống, nuốt nước bọt ực ực.

Thế nhưng, đứng trước kỳ trân dị bảo ngút trời, bản tính đa nghi như Tào Tháo của Cẩu Đạo Vương vẫn không hề suy suyển. Hắn không dại dột đưa tay trần ra hái. Trần An vận động linh lực Tụ Thọ Cảnh Viên Mãn, ngưng tụ thành một tầng găng tay phòng ngự dày cộp, đồng thời phân ra Thần thức bọc kín lấy quả linh quả, lúc này mới nhẹ nhàng, cẩn thận ngắt nó ra khỏi cành cây pha lê.

Vừa rời khỏi cành, thân cây pha lê nháy mắt hóa thành một làn khói sương tiêu tán, trả lại sự tĩnh lặng cho vườn Tức Nhưỡng.

Cầm "Hỗn Độn Linh Quả" trong tay, Trần An lưỡng lự mất trọn nửa ngày trời. Kẻ nhát gan như hắn liên tục đánh ra hơn ba mươi đạo bùa chú thử độc, dùng Thần thức quét qua quét lại hàng trăm lần, thậm chí ép ra một giọt Hóa Thi Thủy nhỏ lên vỏ quả để thử phản ứng. Chỉ đến khi xác nhận thứ này thuần túy là năng lượng Hỗn Độn tinh khiết, không chứa bất kỳ tạp niệm hay tà độc nào, hắn mới khẽ hé miệng, rụt rè cắn một miếng nhỏ xíu bằng móng tay.

Quả linh quả vừa chạm vào đầu lưỡi liền hóa thành một dòng nước mát lạnh, không mùi không vị, trôi tuột xuống yết hầu.

OÀNH!!!

Ngay khoảnh khắc dòng nước ấy tiến vào kinh mạch, một tiếng nổ lớn vang vọng bên trong Thức hải và Đan điền của Trần An. Trái ngược với uy áp hủy diệt bề ngoài, luồng năng lượng Hỗn Độn khổng lồ này lại vô cùng ôn hòa, bao dung vạn vật. Nó tựa như một cơn mưa xuân ấm áp, tưới mát cho mảnh đất khô cằn vạn năm.

"A..." Trần An nhắm nghiền hai mắt, phát ra một tiếng rên rỉ vì sự thư sướng tột độ.

Bên trong huyết quản, dòng máu "Bất Tử Tinh Huyết" ngạo nghễ thường ngày nay lại như bầy rồng đói gặp được tiên ngọc, reo hò sôi sục, điên cuồng cắn nuốt từng tia Hỗn Độn chi lực. Mỗi một giọt máu đều được tẩy rửa, lột xác, tản ra ánh sáng vàng kim chói lọi.

Răng rắc... Răng rắc...

Xương cốt toàn thân Trần An vang lên những tiếng va chạm giòn giã. Dưới sự dung dưỡng của linh quả, trên từng lóng xương trắng ngà của hắn bắt đầu ngưng tụ, tự động khắc họa ra những tia phù văn Pháp Tắc Hư Không mờ ảo, lấp lánh ánh bạc. Nhục thân của hắn đang vượt qua giới hạn của phàm nhân, bước vào một chiều không gian kiên cố, bất hoại chân chính.

Cùng lúc đó, tại nơi sâu nhất của Đan điền, viên "Thọ Nguyên Đan" màu kim sắc rực rỡ đang xoay tròn điên cuồng. Hấp thu tinh hoa Hỗn Độn, nó rung lên bần bật, thể tích phình to ra gấp bội, đạo vận lưu chuyển rợp trời.

Khí tức của Trần An không ngừng kéo dâng, như nước lũ phá đê. Lớp bình cảnh cực hạn của Tụ Thọ Cảnh Viên Mãn vốn dĩ kiên cố tựa thần thiết nay bị luồng năng lượng Hỗn Độn nhẹ nhàng xé rách tựa như xuyên qua một tờ giấy mỏng!

Hắn ngạo nghễ dẫm một chân qua cánh cửa đại đạo vĩ đại nhất của Phàm Nhân Giới — Niết Bàn Cảnh!

Khí thế bạo phát, cuốn tung những hạt bụi Tức Nhưỡng trong Động phủ. Lúc này, hắn đã là một cường giả "Bán bộ Niết Bàn", căn cơ hoàn mỹ vô tì vết, chỉ cần bước ra ngoài tiếp nhận Lôi Kiếp tẩy lễ của tân thiên địa là có thể chính thức đăng lâm đỉnh phong, hóa kén thành bướm!

Từ từ mở bừng đôi mắt, hai đạo kim quang sắc lẹm xé toạc bóng tối. Trần An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh cuộn trào dời non lấp biển trong huyết nhục. Hắn tự tin rằng, với cỗ nhục thân biến thái đã dung hợp cả Hư Không, Bất Tử và nay là Hỗn Độn lực này, hắn hoàn toàn có thể cởi trần tự do bơi lội trong đại dương dung nham Địa tâm, hoặc thong dong sinh tồn giữa hư không vũ trụ lạnh lẽo mà không thèm nín thở!

"Ợ..."

Đột nhiên, Trần An vỗ vỗ cái bụng no tròn, không kiêng nể gì mà ợ một tiếng rõ to. Một luồng khí xám mang đậm mùi hương linh khí viễn cổ thoát ra khỏi miệng hắn, lượn lờ trong Động phủ.

Đệ nhất Cẩu Đạo Vương vuốt cằm, nhếch mép cười đắc ý đến tận mang tai. Hắn vỗ đùi đánh đét một cái, cảm thán sự ưu việt của triết lý sống còn:

"Ha ha ha! Thiên hạ cứ mải mê chém giết đoạt bảo, rốt cuộc thì ai bằng được Lão tử? Trồng rau ba vạn năm dưới hầm, bón phân bằng đủ loại kỳ trân dị thú, xương cốt lão quái vật, cuối cùng không làm mà cũng có ăn, há miệng là nuốt trọn tiên quả Hỗn Độn! Không uổng công Lão tử làm Lão nông phu chuyên nghiệp! Đã có cái ổ an toàn thế này, việc quái gì phải bò ra ngoài chịu sương chịu gió, đánh đấm cho khổ sở?"

Thành quả vĩ đại nhất không đến từ những trận quyết chiến đẫm máu trên thiên đỉnh, mà nở hoa từ sự kiên nhẫn, ẩn nhẫn và lười biếng đến mức cực đoan.

Không còn chút tò mò nào với thế giới Hồng Hoang bên ngoài, Trần An lững thững đi tới dọn dẹp chút tàn tích tro bụi của cây pha lê, khôi phục lại sự gọn gàng cho mảnh vườn Tức Nhưỡng. Sau đó, hắn tiến về giường ngọc Hàn Băng, chỉnh lại chăn gối cho vuông vức.

Trần An thong thả ngồi khoanh chân, chắp tay giữ chặt đan điền, hai mắt nhắm lại. Hắn chuyên tâm vận hành công pháp, từng bước chậm rãi tiêu hóa nốt phần dược lực còn dư thừa của Hỗn Độn Linh Quả để củng cố cảnh giới nửa bước Niết Bàn vững tựa thạch bàn. Phàm Nhân Giới tái sinh thế nào mặc kệ, Cẩu Đạo Vương vẫn kiên định với chuỗi ngày an dật, Tịch Diệt vô biên của mình, đợi chờ một thời cơ phi thăng an toàn tuyệt đối ở tương lai mịt mờ.

0