Chương 2: Phế Kiếm Ẩn Cường Giả
Bỉ Ngạn Hồng Trần
Mục lục
4 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 4/4 chương
Hắc Thiên chậm rãi bước sâu vào lòng khu rừng ngầm. Nằm lọt thỏm giữa lòng hang động U Cốc, vòm đá cao vút trên đầu hắn không phải là bóng tối mù mịt, mà lại được bao phủ bởi một thảm rêu dạ quang kỳ lạ. Chúng tỏa ra những luồng huỳnh quang mờ ảo, đồng thời phả vào không gian chút nhiệt lượng ấp ôm dịu nhẹ, xua đi cái lạnh lẽo vốn có nơi thâm sơn.
Bụng đói cào xé sau hơn một ngày dài chưa hạt cơm dằn bụng, Hắc Thiên vội vã đảo mắt tìm kiếm xung quanh, mong sao chốn này có chút quả dại hay nấm lạ có thể dùng được. May mắn thay, những tri thức sinh tồn quý báu mà vị lão thợ săn trong làng truyền dạy năm xưa vẫn khắc sâu trong tâm trí. Chưa đầy một canh giờ mò mẫm, hắn đã thu hái được vài thức quả mọng nhìn khá quen mắt.
Sau khi đánh chén một bữa no nê, xua tan đi sự mệt mỏi, Hắc Thiên đứng dậy tiếp tục hành trình thám hiểm. Càng dấn bước, hắn càng cảm thấy cánh rừng ngầm này tĩnh mịch đến mức quái đản. Nơi đây như bị gạt ra khỏi quy luật tự nhiên, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng hay bất kỳ vết tích sinh tồn nào của muông thú. Tay trái ghì chặt cánh cung, tay phải lăm lăm thanh đoản đao sáng quắc, Hắc Thiên nén hơi thở, từng bước cẩn trọng tiến về phía trước giữa bầu không khí im lìm tĩnh lặng đến rợn người.
Càng đi vào sâu, cây cối dần thưa bớt. Hắc Thiên nhìn thấy có một chiếc bàn đá cổ. Trên mặt bàn đá thô ráp phủ đầy rêu phong, một cái chuôi kiếm bằng cổ ngọc ngả màu phong hóa nằm lặng lẽ bên cạnh một khúc xương cánh tay trắng bệch. Chuôi kiếm được chạm khắc hình đầu rồng uốn lượn mang đường nét cổ xưa, dù đã trải qua biết bao tuế nguyệt vẫn tỏa ra luồng linh khí mờ ảo cùng hơi lạnh thấu xương. Bên cạnh nó, khúc xương tay của vị cao nhân năm nào vẫn nắm hờ theo tư thế rút kiếm, như thể dù thân xác đã hóa cát bụi, tàn niệm bảo vệ bảo vật vẫn chưa từng tan biến. Hắn bèn đánh dấu chỗ này lại, rồi sau đó tiếp tục tìm kiếm xung quanh. Nhưng dường như đến đây là hết, không còn chỗ để hắn có thể tìm kiếm nữa. Đến lúc này hắn mới quyết định quay lại chỗ bàn đá kia.
Hắn quan sát thật kỹ cái bàn cùng với bàn tay xương xẩu đang nắm lấy cái chuôi kiếm. Một luồng ý niệm bay thẳng vào đầu hắn. Sự đau thương, mất mát, sự mệt mỏi tràn đầy trong luồng ý niệm xa lạ này.Lúc này, ngay trước mắt Hắc Thiên bỗng xuất hiện một lão già ăn mặc rách rưới. Điều khiến hắn giật mình là bên hông ông lão có giắt một thanh kiếm mang phần chuôi giống hệt với cái hắn đang cầm trên tay.
– Thiên đạo ngày nay do ai chấp chưởng?
Giọng nói của ông lão trầm đục nhưng mang theo luồng uy áp cuồn cuộn đánh thẳng vào tâm trí, khiến Hắc Thiên không khỏi giật mình kinh hãi. Cố nén sự hoảng hốt trong lòng, hắn dời ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương, e hèm hỏi lại:
– Lão… lão là ai? Ý của lão là sao?
Lão già chằm chằm nhìn hắn một hồi lâu rồi đột nhiên ngửa đầu phá lên cười lớn:
– Ha ha ha! Nhóc con, ta chỉ đùa chút thôi. Để ta tự giới thiệu, ta tên Lưu Vân, thiên hạ vẫn thường gọi ta là Vô Ảnh Kiếm Thần.
Thấy Hắc Thiên vẫn nghệt mặt ra, ngơ ngác như gã khờ không hiểu chuyện gì, Lưu Vân liền giơ tay cốc mạnh vào đầu hắn một cái:
– Nhóc! Ngươi thật sự không biết ta là ai sao?
Hắc Thiên khẽ lắc đầu, bất lực nhún vai.
– Thế còn Nhất Diệp Bạt Tuyết Lưu Vân? Đệ Nhất Khoái Kiếm Lưu Vân thì sao? Mấy cái danh xưng này chẳng lẽ không gợi cho ngươi chút ấn tượng nào à?
– Không… Không một chút nào cả. Vãn bối quả thực chưa từng nghe qua.
Lão già nghe xong liền đưa tay vỗ bẹp lên trán, chán nản lẩm bẩm một mình:
– Rốt cuộc ta đã gục ngã ở nơi này bao nhiêu tuế nguyệt rồi cơ chứ? Đến mức thế hệ hậu sinh hôm nay chẳng còn ai nhớ đến danh tiếng lẫy lừng của ta nữa…
Nhận ra ông lão trước mắt này có lai lịch cùng thân phận không hề tầm thường, Hắc Thiên lập tức lên tiếng trấn an:
– Tiền bối xin chớ đau lòng. Vãn bối vốn xuất thân từ nông hộ, sinh ra và lớn lên ở một thôn làng hẻo lánh tách biệt với thế môn, nên chuyện vô tri với sự đời cũng là điều dễ hiểu.
Lưu Vân nghe vậy chỉ biết thở dài một tiếng xót xa, sau đó nhẹ hắng giọng, cố thu lại chút tàn tàn uy áp còn sót lại rồi chậm rãi nói tiếp:
– Thôi được rồi, thời gian của ta không có nhiều, cũng chẳng nên dông dài làm gì. Ta sẽ kể vắn tắt cho ngươi nghe ngọn ngành câu chuyện. Năm xưa, ta bị một kẻ bí ẩn âm mưu ám hại. Hắn không những đánh bại ta mà còn bẻ gãy cả thanh bổn mệnh linh kiếm này. Trong giây phút sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, ta đành phải thi triển cấm thuật, tách lấy một tia tàn hồn giấu vào phần chuôi kiếm bị vỡ, rồi dùng chút tàn lực cuối cùng xé rách hư không, đưa nó rời khỏi nơi quyết chiến.
Lão dừng lại một nhịp, đôi mắt u trầm như nhìn xoáy vào không gian hư vô, giọng nói nhuốm màu thù hận:
– Nguyện vọng cuối cùng của ta vô cùng đơn giản: Tìm ra danh tính của kẻ bí ẩn đã hãm hại ta năm đó. Và nếu như cơ duyên cho phép… ta muốn hắn phải nợ máu trả bằng máu!
Nói đoạn, Lưu Vân xoay người nhìn chằm chằm vào Hắc Thiên. Lớp không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại trong vài giây ngắn ngủi trước khi lão cất lời, từng câu từng chữ nặng trịch tựa ngàn cân:
– Nhóc con, ngươi có muốn bái ta làm sư phụ, tiếp nhận y của Vô Ảnh Kiếm Thần này không? Nói thật ta chờ đợi người đến đây từ rất lâu rồi đến mức không nhận ra đã bao nhiêu tuế nguyệt trôi qua rồi.
Hắc Thiên chững lại một nhịp. Hắn trầm ngâm suy nghĩ đôi chút, rồi ngước mắt thật thà cất lời:
– Thưa tiền bối, vãn bối chỉ e bản thân sức hẹp tài mọn, không gánh nổi tâm nguyện của ngài. Đến tận hôm nay vãn bối mới biết trên đời này thực sự có tiên lộ tồn tại. Ngay cả bản thân có linh căn hay thể chất đặc biệt nào để tu hành hay không vãn bối còn chẳng rõ, chỉ sợ... cuối cùng lại phụ công ơn dạy bảo của tiền bối.
Lưu Vân chắp tay sau lưng, ngẫm nghĩ một hồi lâu. Nhìn vẻ tự ti nhưng chân thành của thiếu niên trước mặt, nét trầm ngâm trên gương mặt lão dần dãn ra, chậm rãi cất giọng bao dung:
– Linh căn hay thần thể đúng là chân kim trong tu hành, điều đó không ai có thể phủ nhận. Nhưng ngươi nên nhớ, đối với những tu sĩ kiên trì cầu đạo như chúng ta, thứ có thể giúp một kẻ đi đến tận cùng của đại đạo không chỉ dựa vào thiên phú, mà chính là tâm trí kiên định cùng nghị lực bất bạt!
Hắc Thiên nhận thấy ánh mắt kiên định cùng uy áp thầm lặng của vị tiền bối, biết bản thân đã chẳng thể thoái thác được nữa, đành cúi đầu chắp tay bái nhận:
– Đồ đệ Hắc Thiên, bái kiến sư phụ!
Lưu Vân nhìn thiếu niên trước mặt chính thức nhập môn, nét mặt lão giãn ra lộ rõ sự hài lòng. Lão vuốt râu gật đầu, cất giọng ôn tồn:
– Tốt! Vi sư hiện tại chỉ là một tia tàn hồn, tạm thời chưa có linh vật hay thần binh nào làm lễ ra mắt cho con. Hiện có mỗi chuôi kiễm gãy của vi sư, con có thể dùng tạm. Ta đã quan sát kỹ, tuy căn cốt con còn nhỏ nhưng nhờ siêng năng rèn luyện nên cơ thể đã bền chắc, dẻo dai hơn xa lũ trẻ đồng trang lứa. Tuy nhiên, căn cơ hiện tại vẫn chưa đủ vững để trực tiếp hấp thụ thiên địa linh khí.
Hắc Thiên khẽ gật đầu ghi nhớ lời dặn. Thế rồi như sực nhớ ra cảnh ngộ hiểm nghèo của bản thân, hắn vội vã chắp tay hướng về phía Lưu Vân khẩn cầu:
– Thưa sư phụ, đệ tử có thể vô tình bước chân tới linh địa này thực chất cũng là nhờ lâm vào bước đường cùng. Trước đó, đệ tử bị một con dị thú vô cùng quái dị — một thân hai đầu, một bên là heo rừng gầm rống, một bên là mãnh hổ dữ tợn — điên cuồng truy sát. Trong lúc tháo chạy thục mạng mới vô tình lọt xuống hang ngầm này. Không biết sư phụ có phương cách nào chỉ điểm cho đệ tử an toàn rời khỏi đây được không ạ?
Lưu Vân đưa tay xoa cằm, trầm ngâm suy xét một hồi rồi chậm rãi nói:
– Với mật độ thiên địa linh khí cằn cỗi như vùng này, lẽ ra tuyệt đối không thể sinh ra yêu thú được. Lại thêm dị dạng hai đầu… chẳng lẽ là một con nghiệt súc bị biến dị? Nếu quả đúng như vậy, Hắc Thiên à, con đã có mục tiêu thử thách đầu tiên trên con đường tu luyện rồi đấy.
Dứt lời, hình bóng Lưu Vân mờ dần rồi thu lại, chui tọt vào bên trong chiếc chuôi kiếm cổ. Ngay sau đó, âm thanh trầm đục của lão từ không gian bên trong chuôi kiếm vọng ra ngoài:
– Nơi này thực chất tương đương với một động thiên thu nhỏ. Con chỉ cần cầm chắc chuôi kiếm này, tiến lại vách đá trước mặt rồi dốc lực chém xuống một đường, tự khắc sẽ mở ra lối thoát để rời khỏi đây.
Hắc Thiên vội làm theo lời dặn, dốc hết sức bình sinh vung chuôi kiếm vát mạnh vào vách đá. Một đường sáng rực lóe lên xé rách không gian, mở ra lối thoát đưa hắn trở lại thế giới bên ngoài.
Vừa thoát khỏi lòng đất, Hắc Thiên nhanh chóng leo lên đỉnh một ngọn đồi cao để quan sát. Phía xa xa, làn khói bếp quen thuộc hiện ra — hắn nhận ra mình chỉ còn cách thôn làng đúng một dốc đồi. Không chút chần chừ, hắn guồng chân tất bật chạy một mạch về làng.
Vừa thấy bóng dáng Hắc Thiên lành lặn trở về, vị trưởng thôn tóc bạc phơ vui mừng đến mức rớt nước mắt. Nhưng ngay sau giây phút hội ngộ mừng mừng tủi tủi ấy là một tràng giáo huấn đanh thép, giận dữ từ cả trưởng thôn lẫn lão thợ săn già — người đã truyền dạy kinh nghiệm đi rừng cho hắn. Biết mình đã làm mọi người một ghen khiếp vía, Hắc Thiên chỉ biết cúi đầu ngậm ngùi nhận lỗi, lẳng lặng hứng chịu cơn mưa lời mắng mỏ của các vị tiền bối trong thôn. Hắc Thiên ngậm ngùi nhận lỗi, ngoan ngoãn hứa lần sau tuyệt đối không tự ý mạo hiểm để mọi người phải lo lắng nữa. Đến buổi tối, sau khi cả nhà đã dùng xong bữa cơm canh đạm bạc, Hắc Thiên mới ngồi lại bên bếp lửa hồng, chậm rãi kể lại cho trưởng thôn nghe về hành trình ly kỳ của mình. Hắn tỉ mỉ thuật lại việc bản thân bị con dị thú hai đầu truy sát dữ tợn ra sao, rồi vô tình rơi xuống hang động ngầm bí ẩn dưới lòng đất thế nào. Tuy nhiên, theo đúng lời dặn dò qua thần niệm của Lưu Vân trong thức hải từ trước, hắn khéo léo giấu nhẹm đi sự tồn tại của vị sư phụ này cũng như lai lịch của chiếc chuôi cổ ngọc. Trong lời kể của hắn, việc hắn thoát được ra ngoài chỉ là nhờ may mắn tìm thấy một lối thoát tự nhiên bị rễ cây che khuất. Trưởng thôn vừa nghe vừa xuýt xoa trầm ồ, liên tục thở phào vì phúc lớn mạng lớn của gã thiếu niên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.