Vạn Giới Dung Hợp: Ta Có Vô Cực Thiên Nhãn

Chương 1: Ba Ngày Trước Ngày Tận Thế

Đăng: 08/06/2026 15:23 1,953 từ 5 lượt đọc

Phạm Hạo năm nay hai mươi sáu tuổi, là một kỹ sư lập trình cấp cao làm việc tại một tập đoàn công nghệ hàng đầu tại thành phố lớn. Giữa một xã hội xô bồ và đầy biến động, anh chọn cho mình lối sống khép kín, gần như dành trọn thanh xuân bên cạnh những dòng lệnh khô khan và những thuật toán phức tạp.

Sống trong thế giới của những logic thuần túy, Phạm Hạo đã tự rèn luyện được cho mình một tư duy phân tích cực đoan, một sự bình tĩnh đáng sợ trước mọi áp lực và thói quen nhìn nhận mọi thứ xung quanh dưới dạng các số liệu cụ thể. Đối với anh, thế giới này không có gì là ngẫu nhiên, vạn vật vận hành dựa trên những quy luật cốt lõi, và chỉ cần có đủ thời gian cùng công cụ thích hợp, bất kỳ quy luật nào cũng có thể bị giải mã.

Đêm đã về khuya, không gian trong phòng làm việc riêng của Phạm Hạo tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng quạt gió tản nhiệt của chiếc máy tính chuyên dụng chạy bằng công suất lớn. Ánh sáng xanh mờ từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh nhưng có phần mệt mỏi của anh. Suốt một tuần qua, anh gần như không rời khỏi văn phòng. Tập đoàn nơi anh công tác vừa tiếp nhận một nhiệm vụ tối mật từ Viện Khảo cổ Quốc gia: khôi phục tệp dữ liệu từ một ổ cứng cổ đại bằng đồng đen vừa được khai quật tại một vùng phế tích chưa từng có tên trên bản đồ.

Chiếc ổ cứng đó có hình dáng quái dị, bề mặt khắc đầy những hoa văn uốn lượn giống như những mạch máu, hoàn toàn không giống với bất kỳ công nghệ lưu trữ dữ liệu nào của nhân loại. Nhưng bằng một cách thần kỳ, khi kết nối qua cổng giao tiếp tùy biến, hệ thống máy tính lại nhận diện được nó như một phân vùng ổ đĩa chưa được định dạng. Trách nhiệm nặng nề này được giao thẳng cho Phạm Hạo – người duy nhất trong tập đoàn có khả năng viết lại các đoạn mã biên dịch để đọc các định dạng dữ liệu lạ.

"Phân đoạn cuối cùng... chín mươi chín phần trăm," Phạm Hạo lẩm bẩm, những ngón tay thon dài vẫn gõ nhanh trên bàn phím cơ, thực hiện những tinh chỉnh cuối cùng trong đoạn mã nguồn.

Anh hít một hơi thật sâu, ngón tay trỏ đặt lên phím Enter.

Cạch.

Phím Enter được nhấn xuống. Bộ biên dịch bắt đầu chạy.

Chính vào giây phút phân đoạn dữ liệu cuối cùng được đồng bộ, một sự cố kinh hoàng vượt ra khỏi mọi định luật vật lý đã xảy ra.

Toàn bộ màn hình máy tính của Phạm Hạo bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Màu xanh dịu nhẹ của giao diện lập trình lập tức bị nuốt chửng bởi một sắc đỏ thẫm như máu tươi. Sắc đỏ ấy đậm đặc và rực rỡ đến mức nó chiếu sáng cả căn phòng tối. Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ bốt điện tầng dưới. Toàn bộ hệ thống điện lưới của tòa nhà chọc trời, thậm chí là cả khu phố sầm uất xung quanh, lập tức sụp đổ hoàn toàn. Bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian.

Thế nhưng, chiếc máy tính trước mặt Phạm Hạo không hề tắt. Nó vẫn hoạt động mà không cần nguồn điện, phát ra những tiếng gầm rú dữ dội như tiếng gầm của một con dã thú cổ đại bị giam cầm. Dòng chảy năng lượng xung quanh máy tính mạnh đến mức làm các vật dụng nhỏ trên bàn văn phòng bắt đầu bay lơ lửng.

Phạm Hạo đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to chứng kiến cảnh tượng khó tin nhất cuộc đời mình. Từ trung tâm màn hình huyết sắc, các ký tự mã nguồn bằng thứ ngôn ngữ không xác định bắt đầu thoát ly khỏi không gian ảo. Chúng bay ra ngoài không khí, xoay tròn, rũ bỏ hoàn toàn hình hài kỹ thuật số của thế giới công nghệ để ngưng tụ lại, đặc quánh thành một thực thể vật chất ngay giữa đời thực.

Khi hào quang đỏ thẫm dịu xuống, lơ lửng giữa không trung là một cuốn sách cổ dày cộp. Chất liệu vỏ ngoài của nó trông như được rèn đúc từ đồng đen pha lẫn những sợi bạch kim lấp lánh, nhưng điều đáng sợ nhất chính là bề mặt của nó. Bao phủ toàn bộ cuốn sách là những vệt máu tươi đỏ loét, chúng không hề khô đi mà vẫn luân chuyển, rỉ ra từng giọt tỏa ra mùi tanh nồng của huyết chiến và một áp lực nặng nề khiến lồng ngực Phạm Hạo thắt lại, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.

Như bị một lực hút vô hình dẫn dắt, Phạm Hạo vô thức đưa bàn tay run rẩy của mình ra, chạm nhẹ vào phần bìa cứng nhuốm máu của cuốn sách cổ.

Oanh!

Một luồng luồng điện chạy dọc từ đầu ngón tay thẳng lên đại não. Các trang sách tự động lật mở với tốc độ chóng mặt, phát ra tiếng sột soạt như tiếng gió thổi qua bãi tha ma. Cuối cùng, cuốn sách dừng lại ở trang đầu tiên. Trên chất liệu giấy thô ráp, một dòng chữ đỏ rực như được viết bằng lửa hiện lên rõ ràng:

“Đếm ngược 72 giờ: Vạn Giới Dung Hợp chính thức bắt đầu. Trật tự cũ sụp đổ, trật tự mới thành hình.”

Ngay khi dòng chữ ấy lọt vào mắt, toàn bộ ý thức của Phạm Hạo bị kéo mạnh vào một không gian tinh thần hỗn loạn. Hàng loạt hình ảnh, thước phim về một tương lai tàn khốc, chân thực đến từng chi tiết tràn ngập vào trong tâm trí anh.

Anh nhìn thấy bầu trời xanh của Trái Đất nứt toác ra thành những khe rãnh không gian khổng lồ, nuốt chửng những tòa nhà chọc trời cao hàng trăm mét vào cõi hư vô. Anh nhìn thấy từ trong những ma pháp trận rực lửa, những sinh vật khổng lồ mang sừng, những con rồng phương Tây gầm thét phun ra ngọn lửa thiêu rụi cả một thành phố. Ở một góc khác, những tiên nhân mặc trường bào, đạp trên phi kiếm sắc bén lướt qua bầu trời, những cái phất tay của họ có thể chẻ đôi núi sông. Công nghệ của con người, súng đạn, tên lửa, tất cả đều trở nên bất lực và lỗi thời trước làn sóng sức mạnh tràn về từ vạn giới. Tiếng khóc than, tiếng gào rú của nhân loại vang vọng khắp nơi.

Sự va đập dữ dội của luồng thông tin khổng lồ và tàn khốc vượt quá xa sức chịu đựng giới hạn của một cơ thể người phàm. Phạm Hạo cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, từng tế bào não như bị kim châm. Cơn đau thấu xương tủy ập đến, đôi mắt anh nóng rát như thể vừa bị đổ dầu sôi vào. Máu tươi đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra từ hai hốc mắt, chảy dài xuống gò má, tạo nên một cảnh tượng vô cùng thê lương.

"Aaaa... Aaaa... Aaaa... Aaaa... Aaaa… aaaaaaaaaaaaaa "

Phạm Hạo quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy cái đầu như muốn nổ tung. Đột ngột tiếp nhận ký ức của tương lai khiến đại não anh đau đớn như bị hàng vạn cây kim đâm xuyên qua. Máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng, anh cắn chặt răng, dùng chút lý trí tỉnh táo cuối cùng để ép bản thân không được gục ngã hay phát điên trước luồng thông tin quá mức tàn khốc này.

Nhận thấy vật chứa đang cận kề bờ vực sụp đổ, Thiên Thư lơ lửng trên không trung bỗng run lên. Từ giữa các trang sách, một luồng ánh sáng hai màu gồm Đen và Trắng đan xen vào nhau, ngưng tụ thành một luồng khí lưu mạnh mẽ lao thẳng vào đôi đồng tử đang rỉ máu của Phạm Hạo.

Luồng sức mạnh kỳ lạ này không hề phá hủy cơ thể anh, mà nhẹ nhàng bao bọc rồi cải tạo toàn bộ đôi mắt cùng các dây thần kinh thị giác kết nối với đại não. Nó giống như việc tái sinh và mở rộng giới hạn của một người phàm, giúp cơ thể Phạm Hạo đủ sức chứa đựng và vận hành nguồn năng lượng tối cao của vũ trụ.

Cơn đau xé gan xé thịt đột ngột biến mất, thay vào đó là một cảm giác mát lạnh, dễ chịu chạy dọc qua đôi mắt. Phạm Hạo từ từ buông tay ra, nhịp thở dần ổn định trở lại. Khi anh ngẩng đầu lên và mở mắt ra một lần nữa, thế giới xung quanh trong mắt anh đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là một căn phòng tối tăm phàm trần, tầm nhìn của anh giờ đây đã được tích hợp một hệ thống phân tích dữ liệu vạn vật ở cấp độ tối cao.

Anh đứng dậy, bước từng bước loạng choạng đến trước tấm gương lớn treo ở góc phòng làm việc. Nhìn vào trong gương, Phạm Hạo không khỏi rùng mình. Đôi mắt của anh không còn màu đen thuần túy của người châu Á nữa. Giờ đây, ở mắt trái, một luồng hắc khí u minh đang chậm rãi xoay tròn, trong khi ở mắt phải, một luồng bạch quang sinh mệnh lại rực rỡ sáng ngời. Hai luồng sáng như hai con cá âm dương bơi lội trong đồng tử của anh, huyền ảo và thần bí.

Bằng trực giác và sự hỗ trợ từ dòng năng lượng còn sót lại của Thiên Thư, Phạm Hạo lập tức hiểu rõ công dụng của đôi mắt mới này:

Mắt trái đại diện cho phần Âm, phần hư, phần chìm của vạn vật. Khi tập trung nhìn bằng mắt trái, anh có thể nhìn thấy những luồng hắc khí, tử khí, những điểm yếu cấu trúc của các tòa nhà, rào chắn, hay thậm chí là những cạm bẫy tiềm tàng và các vết nứt không gian ẩn giấu mà mắt thường không thể thấy được.

Mắt phải đại diện cho phần Dương, phần thực, phần nổi của thế giới. Khi nhìn bằng mắt phải, thế giới phàm trần biến thành một bảng số liệu chi tiết. Anh có thể nhìn thấy rõ sinh khí của các sinh vật, chỉ số thuộc tính cơ bản, tiềm năng phát triển ẩn giấu sâu trong huyết mạch của họ, và đặc biệt là độ trung thành của bất kỳ ai đối với mình dưới dạng phần trăm cụ thể.

Cuốn Thiên Thư sau khi hoàn thành việc cải tạo vật chứa thì từ từ hạ xuống, khép lại và nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Toàn bộ thông tin đếm ngược giờ đây đã được khắc sâu vào trí nhớ của Phạm Hạo.

Ba ngày. Anh chỉ có đúng bảy mươi hai giờ trước khi thế giới cũ sụp đổ, biến luật pháp và tiền tệ thành đống giấy lộn. Khi Vạn Giới Dung Hợp bắt đầu, kẻ nào nhanh tay chiếm được tài nguyên, nhân lực và lãnh địa trước, kẻ đó sẽ nắm quyền sinh sát trong tay.

0