Chương 2: Diệp Phong
Vĩnh Hằng Huyết Lộ
Mục lục
5 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 5/5 chương
Địa cầu, năm 2030.
Ở một khu ngoại ô yên tĩnh thuộc thành phố Hà Nội, khi ánh chiều dần buông xuống, trong một căn phòng nhỏ nằm nép mình giữa những dãy nhà san sát, một thiếu niên đang lười biếng nằm trên chiếc giường đơn cũ kỹ, trên tay cầm một cuốn sách đã có phần ố vàng theo thời gian. Căn phòng không lớn, nhưng được sắp xếp khá gọn gàng, bên cạnh cửa sổ là một chiếc bàn học đơn giản, trên đó chất đầy sách vở cùng một vài món đồ cá nhân. Bên ngoài, bầu trời phủ một màu xám nhạt, từng hạt mưa phùn lất phất rơi xuống khiến cả không gian trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch.
Thiếu niên hoàn toàn chìm đắm trong những dòng chữ bên trong cuốn sách, ánh mắt chăm chú không rời khỏi từng trang giấy.
“Luân xa, trong tiếng Phạn cổ có nghĩa là bánh xe hoặc vòng xoáy. Theo truyền thuyết của phương Đông, luân xa chính là những trung tâm năng lượng tồn tại bên trong cơ thể con người, giữ vai trò quan trọng trong việc duy trì sinh lực, tinh thần cũng như sự kết nối giữa con người với thiên địa vũ trụ. Bảy đại luân xa phân bố từ vị trí thấp nhất tại đáy cột sống, trải dài theo kinh mạch cơ thể cho tới đỉnh đầu. Chúng giống như những vòng xoáy năng lượng không ngừng vận chuyển, điều hòa dòng chảy sinh mệnh, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, cảm xúc, tinh thần và tiềm năng của con người.
Trong truyền thuyết cổ xưa, chỉ khi một người có thể khai mở toàn bộ bảy đại luân xa, cơ thể mới có khả năng hấp thu thiên địa nguyên khí, cảm nhận được năng lượng tồn tại giữa trời đất. Khi đó, con người sẽ vượt qua giới hạn vốn có của sinh mệnh, sở hữu những năng lực mà người bình thường không thể tưởng tượng được.
Nhưng địa cầu thời hiện đại đã bước vào thời kỳ mạt pháp. Linh khí giữa đất trời đã suy yếu đến mức gần như cạn kiệt. Con người dù có phương pháp tu luyện cũng khó lòng cảm nhận được sự tồn tại của thiên địa nguyên khí, càng không thể khai mở toàn bộ bảy đại luân xa. Việc hấp thu tinh hoa của vũ trụ, bước lên con đường siêu phàm, từ lâu đã trở thành một truyền thuyết xa xôi.”
Đọc đến đây, thiếu niên khẽ thở dài:
“Tu tiên, linh khí, khai mở luân xa... Những thứ này nghe thì thật sự rất hấp dẫn, nhưng đáng tiếc chỉ có thể tồn tại trong tiểu thuyết mà thôi.”
Hắn khép hờ cuốn sách, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Năm nay hắn vừa tròn mười tám tuổi, là sinh viên năm nhất của một trường đại học tại Hà Nội. Cũng giống như hàng triệu sinh viên bình thường khác trên thế giới này, cuộc sống của hắn không có gì đặc biệt. Hắn không phải thiên tài xuất chúng, cũng không có gia thế hiển hách, càng không sở hữu bất kỳ năng lực đặc biệt nào. Hắn chỉ là một người bình thường đang cố gắng thích nghi với cuộc sống nơi thành phố xa lạ.
Từ nhỏ, hắn đã có niềm yêu thích đặc biệt đối với những câu chuyện về thần thoại, tu tiên và những truyền thuyết cổ xưa. Hắn luôn tò mò về việc liệu trong quá khứ xa xôi, khi con người còn tin rằng có thần tiên tồn tại, thế giới có thật sự từng xuất hiện những sinh mệnh vượt qua giới hạn phàm nhân hay không.
Đối với người khác, những câu chuyện đó có lẽ chỉ là trí tưởng tượng, nhưng đối với hắn chúng lại mang đến một cảm giác kỳ lạ. Giống như trong sâu thẳm linh hồn hắn, luôn tồn tại một sự mong chờ đối với một điều gì đó không thể gọi tên.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt bên cạnh giường đột nhiên rung lên, âm thanh phá tan sự yên tĩnh trong căn phòng.
Thiếu niên cầm điện thoại lên, trên màn hình hiện ra một cuộc gọi đến từ người giao hàng. Hắn vừa bắt máy, giọng nói của một người đàn ông đã vang lên:
“Xin chào, anh là Diệp Phong đúng không ạ? Anh có một đơn hàng từ Shopee, anh xuống nhận giúp em nhé. Đơn của anh hết một trăm nghìn.”
Diệp Phong sực nhớ mình quả thật có đặt một món đồ trên mạng cách đây hai ngày.
“Được rồi, tôi xuống ngay.”
Cúp điện thoại, Diệp Phong liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài vẫn còn những hạt mưa phùn nhẹ nhàng rơi xuống, khiến con đường trước nhà trở nên ẩm ướt. Không khí lạnh lẽo len qua khe cửa, mang theo hơi nước khiến căn phòng càng trở nên trầm lắng.
Diệp Phong đứng dậy, khoác chiếc áo ngoài đặt trên đầu giường rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Một lúc sau, hắn quay trở lại với một chiếc hộp nhỏ trên tay.
“Giao hàng nhanh thật.”
Diệp Phong vừa nói vừa đặt chiếc hộp lên bàn.
Hắn lấy dao nhỏ mở lớp bọc bên ngoài, trong lòng có chút mong chờ. Đây là món đồ hắn đã đặt cách đây hai ngày, vốn chỉ là một chiếc vòng cổ có kiểu dáng khá đơn giản nhưng nhìn rất đẹp mắt.
Thế nhưng khi mở hộp ra, món đồ bên trong lại khiến Diệp Phong ngẩn người.
“Khoan đã...Gửi nhầm hàng sao?”
Chiếc vòng cổ nằm bên trong hoàn toàn khác với thứ hắn đã đặt.
Diệp Phong nhớ rõ mình đặt một chiếc vòng cổ bằng kim loại bình thường, nhưng thứ trước mắt hắn lại là một món đồ vô cùng kỳ lạ.
Sau một hồi do dự, hắn định lấy điện thoại liên hệ với cửa hàng, nhưng khi nhấc lớp giấy lót phía dưới chiếc hộp lên, hắn phát hiện một tấm bưu thiếp nhỏ. Trên tấm bưu thiếp là những dòng chữ viết tay vô cùng ngay ngắn:
“Rất xin lỗi vì sản phẩm bạn đặt đã hết hàng. Trong kho hiện tại chỉ còn lại một chiếc vòng cổ này. Chúng tôi gửi tặng thay thế cho bạn, hy vọng bạn sẽ yêu thích nó. Nếu không phù hợp, bạn có thể gửi trả lại cho cửa hàng. Cảm ơn bạn.”
“Cửa hàng này cũng thật kỳ lạ.”
Lời lẽ trên tấm bưu thiếp vô cùng chân thành khiến Diệp Phong mủi lòng, hắn cầm chiếc vòng cổ lên quan sát. Ngay lập tức, Diệp Phong đã bị thu hút bởi vẻ ngoài của nó.
Bề mặt chiếc vòng được làm từ một loại đá màu đen không rõ nguồn gốc, nhìn lạnh lẽo nhưng lại tỏa ra cảm giác cổ xưa khó diễn tả. Trên đó có khắc một hình thái cực vô cùng mờ nhạt, nếu không quan sát kỹ gần như không thể nhận ra.
Phần dây đeo cũng vô cùng đặc biệt, nó không giống bất kỳ loại dây nào mà Diệp Phong từng thấy. Sợi dây nhỏ đến mức tưởng chừng có thể bị kéo đứt bất cứ lúc nào, nhưng khi hắn thử dùng lực kéo, nó lại cứng chắc như thép, mềm mại như tơ nhưng bền bỉ hơn kim loại. Một món đồ kỳ lạ đến mức khiến người khác không khỏi tò mò.
Diệp Phong xoay mặt sau của chiếc vòng, ở nơi đó chỉ có hai chữ được khắc lên. Hai chữ này vô cùng cổ xưa, nét chữ kỳ dị, hoàn toàn không giống bất kỳ loại ngôn ngữ hiện đại nào.
Hắn lấy điện thoại chụp lại rồi thử tìm kiếm trên mạng, nhưng kết quả nhận được chỉ là một khoảng trống, không hề có bất kỳ thông tin nào.
Diệp Phong càng nhìn càng cảm thấy chiếc vòng cổ này có gì đó bí ẩn.
“Thôi vậy.”
Sau gần một giờ nghiên cứu nhưng không tìm ra được điều gì, Diệp Phong đặt chiếc vòng xuống.
“Dù sao vòng cổ cũng chỉ để đeo thôi. Dùng tạm cái này cũng được.”
Lúc này, đồng hồ trên điện thoại đã chỉ năm giờ chiều, cơn mưa phùn bên ngoài không biết đã ngừng từ lúc nào. Thế nhưng mặt đường sau cơn mưa vẫn còn ướt át, không khí mang theo hơi lạnh đặc trưng của những ngày cuối năm.
Diệp Phong đeo chiếc vòng cổ lên người, thay quần áo thể thao, xỏ giày rồi bước ra khỏi căn hộ.
Chạy bộ là thói quen mà hắn duy trì từ nhiều năm nay. Đối với Diệp Phong, chạy không chỉ là phương pháp rèn luyện sức khỏe mà còn là cách để hắn giải tỏa những áp lực trong cuộc sống.
Nhờ duy trì thói quen này, cơ thể hắn tuy không cường tráng nhưng khá khỏe mạnh, rất ít khi mắc những căn bệnh thông thường.
Diệp Phong có thân hình hơi gầy, làn da hơi rám nắng vì thường xuyên hoạt động ngoài trời. Gương mặt hắn không quá nổi bật, nhưng lại mang theo vẻ hiền lành cùng chiếc kính cận khiến người khác có cảm giác dễ gần.
Chỉ có điều, tính cách của hắn khá trầm lặng, hắn không thích những nơi quá đông người, cũng không giỏi bắt chuyện với người lạ.
Suốt những năm đi học, Diệp Phong chưa từng có một người bạn thật sự thân thiết, càng không có một mối tình nào.
“Có lẽ phải kiếm dần cho bằng bạn bằng bè chứ nhỉ.”
Vừa chạy, hắn vừa tự giễu. Ánh chiều tà dần phủ xuống mặt hồ phía trước khiến khung cảnh nơi đây mang một nét đẹp và sự yên bình đến lạ.
Nơi Diệp Phong đang sống là khu vực Long Biên, ngoại thành Hà Nội. So với trung tâm thành phố luôn náo nhiệt và đông đúc, nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều.
Đây cũng chính là lý do Diệp Phong lựa chọn nơi đây. Bởi lẽ hắn thích sự bình yên, thích những con đường có hàng cây xanh, thích tiếng gió thổi qua mặt hồ, thích cảm giác được hòa mình vào thiên nhiên sau những giờ học căng thẳng.
Căn hộ mà hắn thuê nằm gần một hồ nước lớn. Mùa hè nơi đây luôn mát mẻ, không khí trong lành hơn rất nhiều so với những khu vực đông đúc trong nội thành.
Vừa chạy, Diệp Phong vừa đưa mắt nhìn khung cảnh xung quanh. Bên hồ lúc này có không ít người đang tập thể dục, phần lớn là những ông bà lớn tuổi đang đi bộ hoặc chạy chậm.
Những người trẻ như Diệp Phong xuất hiện không nhiều, thành ra lại khiến hắn có chút lạc lõng giữa khung cảnh ồn ào náo nhiệt này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.