Âm Lộ — Shipper Giao Hàng Cho Người Chết

Quyển 1: Quyển 1

Chương 5: Hóa Đơn Ẩn

Đăng: 10/09/2026 06:53 1,196 từ 5 lượt đọc

Bản thu tác giả

Đăng nhập để nghe bản thu

Kha đạp xe chậm lại, để chiếc xe máy cũ rích lăn bánh theo quán tính trước khi thắng gấp bên lề đường. Tiếng động cơ tắt ngấm, khoảng trống bị lấp đầy bởi tiếng côn trùng đêm và cái lạnh ẩm mốc của buổi sáng sớm.


Nhưng trong túi quần, điện thoại vẫn nóng hổi.


Anh lôi nó ra. Màn hình vẫn sáng với giao diện Âm Lộ — thứ ứng dụng không bao giờ thực sự tắt, dù anh đã thử rút pin, tháo thẻ SIM, thậm chí mang ra tiệm sửa điện thoại. Họ nhìn anh như thể anh phát điên, nhưng không ai dám chạm vào cái máy ấy.


"Phản hồi từ khách hàng nhỏ: Cháu đợi chú."


Kha nheo mắt đọc lại dòng chữ ấy lần thứ mười bảy. Trong đầu anh hiện lên khuôn mặt vô hình của đứa trẻ, với câu hỏi lặp đi lặp lại: *“Chú giao cháo cho ai vậy?”*


Anh đã giao cháo cho phòng 404. Người nhận là người phụ nữ cuối hành lang.


Vậy thì đứa trẻ này đang đợi ai?


Và quan trọng hơn… nó có đang đứng ở ngay sau lưng anh, ngay lúc này, hay không?


Kha rùng mình. Anh lắc đầu, cố gạt bỏ cảm giác lạnh lẽo leo dọc sống lưng, và mở danh sách đơn hàng.


**[ ĐƠN HÀNG #001 ]**

**Địa điểm:** Chung cư An Phúc, phòng 404

**Thời gian:** 00:48 – 00:56

**Hàng hóa:** 01 hộp cháo trắng

**Khách hàng:** Bùi Thị Lan

**Người nhận:** Bùi Mi

**Phản hồi:** "Cảm ơn con." — đánh giá ★★★★★

**Ghi chú của khách hàng:** "Cho con gái tôi."


Kha chớp mắt.


*Cho con gái tôi.*


Dòng chữ màu xám nhạt xuất hiện ở phần ghi chú, nhỏ đến mức nếu anh không lướt kỹ, có lẽ đã bỏ qua nó. Nó không phải là yêu cầu giao hàng thông thường. Nó là một lời nhắn. Một lời nhắn gửi từ người chết cho người sống.


Và nó kích hoạt một ký ức mà anh đã chôn sâu suốt mười bảy năm.


---


*Mười bảy năm trước. Kha năm tuổi. Anh cũng từng đứng trước một cánh cửa phòng bệnh. Tay nắm chặt váy bà ngoại, anh nhìn qua khe cửa vào phòng 404. Bên trong, một người phụ nữ gầy guộc, tóc dài xõa ngang lưng đang ngồi bên giường. Trên giường là một bé gái nhỏ, khoảng năm tuổi, đang nằm đó với khuôn mặt nhợt nhạt. Người phụ nữ quay đầu lại, nhìn Kha và mỉm cười.*


*"Con gái tôi," bà nói, giọng trầm ấm. "Tên nó là Mi. Tên nó là Mi."*


*Kha không hiểu. Tại sao bà lại gọi bé gái kia là con gái? Tại sao bà lại nhìn anh với ánh mắt vừa yêu thương vừa đau thương đến thế?*


*Hai ngày sau, chung cư An Phúc bốc cháy.*


---


Kha hít một hơi sâu. Mồ hôi lạnh thấm vào lưng áo.


*Bùi Mi.*


Tên đó xuất hiện trong hồ sơ vụ cháy. Anh từng nghe bà ngoại nhắc đến nó, nhưng chỉ như một cái tên lướt qua, không quan trọng. Bà ngoại luôn bảo: *"Đừng hỏi nhiều, Kha. Có những điều đứa trẻ không nên biết."*


Nhưng giờ đây, tên đó nằm ngay trước mắt anh, trên một hóa đơn điện tử, với dòng chữ *"Cho con gái tôi."*


Và ký ức ùa về — không phải từng mảnh rời rạc, mà như một dòng sông vỡ đê.


*Bé gái trong phòng 404.*


*Khuôn mặt nhợt nhạt, tóc đen dài, đôi mắt to tròn nhìn anh với sự tò mò ngây thơ. Bé không nói gì, chỉ đưa tay ra, với lấy anh. Bà ngoại kéo Kha lùi lại, hét lên:*


*"Đừng nhìn! Đừng nhìn vào mắt bé!"*


*Nhưng đã muộn.*


*Kha đã nhìn. Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một thứ gì đó mờ mờ trong đôi mắt bé gái — không phải nước mắt, không phải nỗi đau, mà là… một lời hứa. Lời hứa sẽ chờ đợi.*


*"Cháu đợi chú."*


Dòng chữ trên điện thoại bỗng trở nên nặng trĩu.


Kha cuộn trang, tìm kiếm thêm thông tin. Đơn hàng chỉ ghi tên khách hàng là "Bùi Thị Lan", người nhận là "Bùi Mi" — một người mẹ và con gái. Không có địa chỉ cụ thể, không có số điện thoại — chỉ có hai cái tên và dòng chữ *"Cho con gái tôi."*


*"Shipper không cần biết chủ nhân,"* hệ thống từng cảnh báo anh ở đâu đó. *"Chỉ cần giao hàng."*


Nhưng giờ đây, Kha không còn muốn giao hàng nữa. Anh muốn biết sự thật.


---


Anh ngồi yên trên xe, để tâm trí mình trôi về quá khứ. Mười bảy năm đã trôi qua, nhưng ký ức về vụ cháy vẫn còn nguyên vẹn, sắc nét như thể nó xảy ra hôm qua.


*Khói đen cuồn cuộn. Tiếng người la hét. Lửa liếm vào những bức tường chung cư An Phúc. Kha và bà ngoại chạy ra ngoài, nhìn từ xa trong khi cảnh sát và lính cứu hỏa cố gắng kiểm soát đám cháy.*


*Đó là một căn chung cư cũ kỹ, xây vào những năm tám mươi, với những bức tường bong tróc và cầu thang xiêu vẹo. Có sáu tầng, mỗi tầng sáu phòng. Phòng 404 ở tầng bốn, cuối hành lang bên phải.*


*Kha không nhớ mình đã ở đó vào thời điểm nào. Nhưng bà ngoại luôn tránh nhắc đến vụ cháy, như thể đó là một vết sẹo chưa lành.*


*"Mẹ con bé Mi đã chết trong đám cháy," bà ngoại từng nói, giọng trầm xuống. "Không ai biết tại sao. Chỉ biết rằng… bé bé đã không chạy ra được."*


*Kha lúc đó năm tuổi, không hiểu hết. Nhưng giờ đây, với cái tên Bùi Mi trên hóa đơn, và dòng chữ "Cho con gái tôi," anh bắt đầu nghi ngờ.*


*Bà ngoại đã không nói hết sự thật.*


Và điều đó khiến anh sợ hơn cả những quy tắc kỳ dị của Âm Lộ.


---


Điện thoại lại rung lên.


Kha giật mình, nhìn màn hình. Một thông báo mới xuất hiện, màu đỏ chói — màu của đơn hàng mới.


**[ ĐƠN HÀNG #002 ]**

**Địa điểm:** Bệnh viện Thiên Phúc, khoa Cấp cứu

**Thời gian:** Bắt đầu ngay

**Hàng hóa:** 01 hồ sơ bệnh án cũ

**Khách hàng:** ???

**Phản hồi:** [ Chờ xử lý ]

**Ghi chú của khách hàng:** [ Không có ]


Và dưới đó, một dòng chữ nhỏ màu xám:


*"Bùi Mi chờ chú."*


Kha nắm chặt điện thoại. Ngón tay anh trắng bệch, khớp xương khớp lại.


Anh không muốn đi. Nhưng anh biết mình sẽ đi.


Vì đây không còn chỉ là một đơn hàng nữa. Đây là một lời mời gọi. Từ quá khứ. Từ người mẹ anh đã mất. Từ đứa bé gái mà anh không biết tên.


Và anh không thể phớt lờ.


Anh khởi động xe máy, để động cơ gầm lên phá tan không gian yên tĩnh buổi sáng sớm. Lái xe hướng về phía bệnh viện Thiên Phúc, nơi mà anh biết, theo trực giác, mọi thứ sẽ bắt đầu rõ ràng hơn.


Hoặc biến thành ác mộng thực sự.

0