Âm Lộ — Shipper Giao Hàng Cho Người Chết

Quyển 1: Quyển 1

Chương 3: Người Phụ Nữ Cuối Hành Lang

Đăng: 10/09/2026 06:53 1,311 từ 3 lượt đọc

Bản thu tác giả

Đăng nhập để nghe bản thu

Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại cắt ngang bóng tối, in lên mặt Kha một màu lạnh lẽo như xác chết.


**00:04:55**


Đồng hồ đếm ngược chạy đều. Năm phút.


Kha ngồi gọn trên bậc tam cấp, hai tay khoanh trước ngực, ngón tay cái cái cọ nhẹ vào mặt lưng điện thoại. Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền lên cổ tay, đẩy lui một phần cảm giác rét buốt đang bò dọc sống lưng.


Hơi thở phía sau anh.


Không phải của anh.


Nó mỏng, khàn và nặng nề, tựa như tiếng gió lùa qua kẽ răng. Từng đợt không khí lạnhtoát mùi ẩm mốc của giấy báo mục và một chút ngọt ngào nồng nặc của chất khử trùng y tế phả vào gáy Kha. Nó không di chuyển. Nó chỉ đứng đó. Chực chờ.


Kha không quay lại.


Quy tắc 2: *Không nhìn người phụ nữ cuối hành lang.*


Mà cô ấy đang đứng ngay sát sau lưng anh. Chỉ cách khoảng một bước chân.


Lý trí mách bảo anh rằng mình đang làm điều ngu ngốc nhất đời. Trong bất kỳ bộ phim kinh dị nào, khoảnh khắc này là lúc linh hồn bắt đầu bò lên vai nạn nhân. Nhưng Kha không xem phim. Anh làm shipper. Anh biết quy tắc làm ăn: "Chờ" là một phần của quy trình.


Vấn đề không phải là sợ. Vấn đề là: Làm sao anh biết mình đang ngồi đúng vị trí?


Kha nheo mắt, tận dụng ánh sáng mờ ảo của màn hình điện thoại hắt ra. Hành lang tầng 4 dài và hẹp, hai bên là những cánh cửa gỗ sẫm màu đã bong tróc sơn. Không có bảng số phòng. Những con số đã bị gỉ sét và bám đầy bụi rêu đen ngòm, tan biến vào bóng tối.


Anh ở trước cánh cửa 404 hay 403?


Nếu là 404, anh đã giao đúng. Nếu là 403, anh đã phạm quy tắc giao sai địa điểm — và hệ thống Âm Lộ sẽ trừ âm đức, hoặc tệ hơn là coi như anh từ chối đơn hàng.


Mà để biết đâu là 404, anh phải nhìn vào số trên cửa.


Mà để nhìn thấy số trên cửa, ánh mắt anh sẽ quét qua cánh cửa bên cạnh — và ở đó, cuối hành lang, bóng dáng người phụ nữ tóc dài đang đứng.


Mâu thuẫn.


*“Nếu không nhìn, làm sao biết đâu là cửa phòng đúng?”* — câu hỏi này xoáy vào đầu Kha như một cái móc.


Hơi thở phía sau lại gần thêm một chút. Tiếng vải lụa xộc xệch vang lên, nhẹ như lá khô rơi trên mặt đất. Cô ấy đang nghiêng người về phía anh.


Kha siết chặt điện thoại. Ngón tay cái ngừng cọ xát.


Anh hít một hơi thật sâu. Mùi khét của dầu nhớt, mùi mồ hôi đêm trên áo khoác, mùi ẩm mốc của tường vữa, và... mùi hương kia. Mùi thuốc tẩy.


Kha nín thở lại.


Mùi thuốc tẩy nồng nặc hơn khi cô ấy lại gần. Nhưng nó không đều. Nó đậm hơn ở phía tay trái của hành lang.


Kha quay nhẹ đầu — chỉ một góc nhỏ, đủ để mắt anh quét qua mép cửa bên trái.


Đó là một mảng tường trống. Bức tường ẩm ướt, nứt toác, không có cửa.


Vậy là phía tay phải.


Kha giữ nguyên tư thế, mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ đếm ngược trên màn hình.


**00:03:20**


Cô ấy vẫn đang ở phía sau. Tiếng vải lụa lại vang lên. Lần này, có tiếng bước chân. *Rẹt... rẹt...* âm thanh ướt át của đôi chân không mang giày đi trên nền gạch ẩm.


Nó đi vòng ra phía trước.


Kha cảm nhận được sự thay đổi của áp suất không khí. Bóng tối trước mặt anh đặc sệt hơn, như thể một bức tường vô hình đang chắn ngang tầm nhìn của anh. Một bóng dáng dài, đen kịt, đứng sững trước cửa phòng 404. Tóc dài xõa xuống, che khuất hoàn toàn khuôn mặt.


Cô ấy đang chặn đường anh.


Nếu cô ấy là "khách hàng", thì việc cô ấy đứng trước cửa phòng nghĩa là cô ấy đang chờ nhận hàng. Nhưng cô ấy không bước vào. Cô ấy đứng chắn giữa Kha và cánh cửa.


Kha nhận ra một điều kỳ lạ.


Hóa đơn trên điện thoại ghi rõ: *Giao cho Khách hàng tại Phòng 404.*


Nhưng cô ấy lại đứng *ngoài* hành lang.


Là khách hàng đứng trong phòng, hay khách hàng đang đứng trước cửa?


Nếu là người trong phòng, thì cô gái cuối hành lang là ai? Một bóng ma canh gác? Một kẻ cướp đơn? Hay chính là chủ nhân của cái chết 17 năm trước đang lạc lối?


Và quan trọng hơn: *Luật chơi không cho phép anh nhìn.*


Nhưng nếu anh không nhìn, làm sao anh biết cô ấy có định cản anh giao hàng không?


**00:01:45**


Đồng hồ đếm ngược trôi qua từng giây như dao rựa trên da thịt.


Kha từ từ đứng dậy. Anh vẫn không quay đầu nhìn bóng đen trước mặt. Anh dựa vào thính giác.


*Tiếng bước chân ướt át...*


Nó không tiến lại gần anh. Nó dừng lại. Ngay sát trước cánh cửa gỗ 404.


Kha đưa tay ra. Không chạm vào cô ấy. Anh chạm vào tay nắm cửa.


Nó lạnh buốt, dính một lớp bụi ẩm nhớt. Anh xoay tay nắm.


Cánh cửa không khóa.


Nó mở ra một khe nhỏ, kêu *két* một tiếng khô khốc. Bên trong tối đen như mực. Mùi ẩm mốc nồng nặc hơn hẳn, kèm theo mùi cháo trắng đã nguội lạnh.


Kha đặt hộp cháo vào khe cửa. Đúng như quy trình. Không gõ cửa. Không thò tay vào trong. Chỉ đặt.


Và anh nhìn thấy bóng của bàn tay mình đặt xuống sàn.


Nó đè lên bóng của một đôi chân nhỏ bé, dính bùn đất.


Một bóng ma trẻ con?


Không. Kha nheo mắt. Đáy của khe cửa tối om, anh không thể nhìn thấy. Nhưng bóng dưới sàn... nó không phải của anh.


Nó là của người phụ nữ đứng chắn trước cửa.


Cô ấy đang đứng *trên* cửa? Hay đang cúi xuống nhìn vào khe cửa?


**00:00:10**


Kha rút tay về. Anh ngồi phịch xuống bậc thang, giữ nguyên tư thế ban đầu. Mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại.


**00:00:05**


Hơi thở phía sau anh khụt khịt. Một tiếng rên rỉ cực nhẹ, tựa như tiếng gió rít qua kẽ hở của một chiếc quan tài.


**00:00:03**


Bóng đen trước cửa dường như đang run rẩy.


**00:00:01**


**00:00:00**


*Bíp.*


Âm thanh thông báo trên điện thoại vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc của hành lang.


**ĐƠN HÀNG: ĐÃ HOÀN THÀNH.**


**Đánh giá: ★★★★★**


**Phí vận chuyển: Đã chuyển khoản.**


**Phản hồi từ Khách hàng: "Cảm ơn con."**


Kha nhắm nghiền mắt lại. Anh nghe thấy tiếng bước chân ướt át *lách cách* đi xa dần, lùi về cuối hành lang. Rồi tiếng gió rít lên, cuốn theo mùi thuốc tẩy, tan biến vào bóng tối.


Anh mở mắt.


Hành lang trống rỗng.


Không có bóng người phụ nữ. Không có dấu chân ướt. Chỉ còn lại cánh cửa phòng 404 đang hé hờ, và mùi cháo nguội lạnh bay ra từ khe cửa.


Kha nhìn vào điện thoại. Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ, mà vì một thắc mắc đang bắt đầu nảy mầm.


*“Cảm ơn con.”*


Cô ấy gọi anh là con.


Nhưng Kha không có mẹ. Mẹ anh bỏ rơi anh từ khi anh năm tuổi.


Vậy tại sao linh hồn cuối hành lang lại gọi anh bằng cái tên ấy?

0