Quyển 1: Kẻ Không Có Linh Căn
Chương 4: Cái Giá Của Sự May Mắn
Cả Thế Giới Tu Cảnh Giới, Ta Tu Nhân Quả
Mục lục
5 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 5/5 chương
Đường về ký túc xá ngoại môn không hề yên bình. Trong ánh mắt của Lâm Mặc, nó giống như một bãi rác chằng chịt tơ nhện.
Phía trên đầu họ, những sợi chỉ xanh lá cây – đại diện cho lợi ích, cho sự toan tính – luồn lách như những con giun béo múp, nối từ chiếc nhẫn trên tay một tên giám thị đi sau đến cái túi da đã sờn của một lão quản gia. Chúng rung rinh, kéo căng, muốn xé toạc vật sở hữu của người này để gắn vào tay kẻ khác.
Thiếu niên áo xám đi phía trước, vai gồng lên, bước chân nặng nề. Hắn cứ thỉnh thoảng lại ngước nhìn Lâm Mặc, ánh mắt đầy ngờ vực, như thể đang tự hỏi liệu người đàn ông vừa phá sập một góc tường hôm qua có thực sự là cùng một kẻ run rẩy ngã từ tháp xuống hay không.
"Ngươi..." Thiếu niên áo xám đột ngột lên tiếng, giọng khàn khàn, "Ngươi thực sự không biết đường à? Hay ngươi đang dẫn chúng ta vào bẫy?"
Lâm Mặc không đáp. Anh đang bị cuốn hút bởi một sự nhiễu loạn khác.
Trước mắt anh, không phải là đường, mà là một mạng lưới vô hình. Mọi hành động, mọi cái nhìn, mọi nhịp thở đều kéo theo những sợi chỉ tương ứng. Sự hỗn loạn ấy khiến anh hơi choáng váng.
Bỗng nhiên – một âm thanh lạ.
*Va.*
Tiếng một vật thể cứng va vào vật thể rỗng, phát ra thanh âm chát chúa, khác biệt hoàn toàn với âm thanh của đá, gỗ hay da.
Lâm Mặc quay sang.
Bên vệ đường, trong bụi rậm, một người đàn ông gầy gò, áo quần rách nát, mặt mày đen thui vì bụi đất đang chui ra. Hắn ta run rẩy, hai tay ôm chặt một chiếc ví da cũ kỹ vào ngực, mắt trợn ngược, nhìn chằm chằm vào phía sau lưng Lâm Mặc và Thiếu niên áo xám.
"Đừng giết tôi! Tôi chỉ lấy trộm một đồng xu! Tôi không dám đánh tráo túi!"
Giọng hắn ta la lên, cao vút, đầy hoảng sợ đến mức gần như vỡ òa.
Lâm Mặc nhíu mày. Hắn ta đang nói gì? Hắn ta đã "lấy trộm" gì?
Trong tâm trí Lâm Mặc, hình ảnh chiếc ví da trên tay tên giám thị đi sau hiện lên. Sợi chỉ xanh lá cây – sợi chỉ lợi ích – đang rung lên bần bật, căng như dây đàn. Nó nối từ túi tiền của tên giám thị... về phía người đàn ông trong bụi.
Nhưng có gì đó sai.
Sợi chỉ xanh không đứt. Nó bị một sợi khác cắt ngang.
Một sợi chỉ màu Vàng.
Dày. Nóng. Xoắn lại như một con trăn khổng lồ.
Lâm Mặc nhìn thấy nó quấn lấy người đàn ông trong bụi, tỏa ra những tia sáng chói chang khiến anh không khỏi nheo mắt. Đó không phải là sợi chỉ của sự liên kết thông thường. Nó nặng nề, áp đảo, và... nó đang *kéo* mọi thứ xung quanh.
Tên giám thị phía sau sải bước đến, mặt đen lại vì giận dữ. Hắn ta rút cây trượng gỗ trong tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông trong bụi.
"Đồ khốn... dám trêu chọc ta..."
Lâm Mặc thấy sợi chỉ xanh lá cây trên tay tên giám thị bỗng chốc chuyển sang màu đỏ thẫm – dấu hiệu của sát ý, của sự giết người. Nó vung lên, hướng thẳng về phía người đàn ông.
*Chết người.*
Đây là kết quả tất yếu. Một kẻ trộm bị đánh trọng thương là "quả" tất yếu của một tên giám thị độc ác.
Nhưng sợi chỉ Vàng kia... lại vặn mình.
Trong bụi rậm, người đàn ông – Trần Bất Ngôn – bỗng nhiên hắt hơi một cái.
"Hắt xì!"
Cú hắt hơi mạnh đến mức toàn bộ cơ thể gầy gò của hắn ta văng ra khỏi bụi rậm, ngã chúi mũi xuống đất.
Cùng lúc đó, tay tên giám thị vung trượng xuống.
*Cục.*
Trượng gỗ đập vào không trung, trượt qua khỏi đầu Trần Bất Ngôn chỉ vỏn vẹn vài centimet. Nếu hắn ta không ngã, đầu đã vỡ làm đôi.
Nhưng cái ngã đó không kết thúc ở đó.
Cái ví da trên tay Trần Bất Ngôn – do cú va chạm khi ngã – văng ra, bay một đường vòng cung, đập thẳng vào cổ chân tên giám thị.
Tên giám thị đang trong tư thế vung trượng, toàn thân dồn lực xuống. Cổ chân bị một vật cứng va vào.
Cân bằng bị phá vỡ.
Cái cổ trượng nặng nề trong tay hắn ta vung lệch hướng, đập vào một gốc cây khô bên đường.
*Cạch.*
Gốc cây mục rỗng gãy ngang.
Một cành cây lớn từ trên cao đổ xuống. Nó không rơi ngẫu nhiên. Sợi chỉ màu Vàng đã "định hướng" nó. Cành cây quét ngang, đập thẳng vào hông tên giám thị đang mất thăng bằng.
*Vút.*
Tên giám thị bay ngược ra xa, té nhào xuống một đống lá khô đầy phân ngựa (nếu có) hoặc bụi đất đầy rẫy, không thể đứng dậy.
Cả con đường chết lặng.
Trần Bất Ngôn ngồi dưới đất, mặt trắng bệch, hai mắt mở to nhìn Lâm Mặc và Thiếu niên áo xám. Hắn ta vẫn còn ôm chặt lấy tay mình, run rẩy như một chiếc lá.
"Ngươi... các ngươi..." Hắn ta lắp bắp, giọng run rẩy, "Cái... cái gì vừa xảy ra vậy?"
Lâm Mặc không nhìn hắn.
Anh đang nhìn sợi chỉ màu Vàng kia.
Nó vẫn còn quấn quanh cổ Trần Bất Ngôn, sáng rực rỡ, xoắn ốc, giống như một cái neo khổng lồ đang cố định sự hỗn loạn của thế giới xung quanh hắn. Nó không phải là "may mắn" theo nghĩa đơn thuần. Nó là sự bóp méo thực tại. Mọi thứ xảy ra xung quanh hắn... đều bị lệch đi một chút. Một độ lệch vô lý, nhưng lại tuân theo một quy luật riêng.
Lâm Mặc hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ trong lồng ngực. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một sợi chỉ có thể "thoát" khỏi quy luật Nhân - Quả thông thường.
"Trần... Bất Ngôn."
Lâm Mặc lẩm bẩm tên hắn, như thể vừa đọc được một dữ liệu mới.
Trần Bất Ngôn ngẩng đầu lên, sợ hãi nhìn Lâm Mặc. "Ngươi... ngươi biết tên ta? Ngươi là ai?"
Thiếu niên áo xám đứng sau Lâm Mặc, tay vẫn giữ nguyên tư thế chuẩn bị chiến đấu, nhưng ánh mắt cũng lộ vẻ kinh ngạc. Hắn ta nhìn Lâm Mặc, rồi nhìn Trần Bất Ngôn, như thể vừa chứng kiến một màn ảo thuật.
Lâm Mặc bước tới, ánh mắt lạnh lùng, không một chút rung động.
"Ta là Lâm Mặc." Anh dừng lại trước mặt Trần Bất Ngôn, cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của hắn. "Và ngươi... là một biến số."
Trần Bất Ngôn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Hắn ta không hiểu "biến số" là gì, nhưng trong ánh mắt của người đàn ông trước mặt... hắn ta nhìn thấy một thứ gì đó rất đáng sợ.
Một sự tò mò.
Một sự định giá.
Lâm Mặc nhìn sợi chỉ Vàng kia, và trong đầu hắn, một kế hoạch sơ khai bắt đầu hình thành.
Nếu may mắn có thể bị quan sát...
Thì nó có thể bị sử dụng.
"Đứng dậy đi." Lâm Mặc vươn tay, giọng trầm, khô khốc. "Ta sẽ giúp ngươi đứng dậy."
Trần Bất Ngôn nhìn bàn tay trắng bệch của Lâm Mặc. Hắn ta không dám với lấy.
Nhưng trong đầu hắn, một ý nghĩ khác lại trỗi dậy. Ý nghĩ về sự sống, về việc không được chết ở đây.
Hắn ta từ từ đưa tay lên.
Và trong khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, Lâm Mặc cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ từ bàn tay Trần Bất Ngôn. Nó nóng. Nó nặng.
Và nó đang... kéo anh đi.
Lâm Mặc nhíu mày. Sợi chỉ Vàng kia không chỉ nằm trên người Trần Bất Ngôn. Nó đang bắt đầu nối anh với... chính Lâm Mặc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.