Hoả Tinh: Kỷ Nguyên Mới

Chương 12: Xuyên Qua Tấm Kính

Đăng: 08/09/2026 07:53 1,693 từ 6 lượt đọc

Dải bạc vượt một trăm mét trong chưa đầy ba giây.

Không có giai đoạn tăng tốc. Nó đang trôi giữa không khí rồi toàn bộ hình dạng kéo dài về phía Khoa, như khoảng cách trước mặt vừa bị rút ngắn. Cọc cảm biến số hai mất hình ảnh trước. Cọc số ba vẫn ghi nó ở ngoài vòng cách ly trong cùng dấu thời gian.

Hai vị trí cách nhau tám mươi bảy mét.

“Khoa, nằm xuống!” Gia Huy hét.

Dây cứu hộ căng giật vòng lưng anh. Khoa ngã nghiêng khỏi chân neo, vai đập vào nền đá. Bộ Peregrine khóa khớp cổ trước va chạm, giữ mũ không chạm đất. Dụng cụ văng khỏi tay, xoay chậm trong trọng lực Sao Hỏa.

Dải bạc đã ở trước mặt anh.

Nó không che khuất Màn Chớp phía sau. Ánh sét vẫn nhìn thấy qua những sợi mảnh, chỉ lệch đi như qua một lớp khí nóng. Màn hình mũ không báo vật cản. Radar cự ly gần quét xuyên qua. Cảm biến độc chất giữ màu xanh.

Khoa chống tay định lùi.

Dải bạc chạm vào mặt ngoài tấm polycarbonate.

Không có tiếng va. Không có vết cháy. Một mảng rộng bằng đồng xu ép lên kính rồi dẹt xuống, khiến Khoa nhìn thấy từng sợi nhỏ tách ra trên bề mặt. Nó có thể là vật chất bám vào mũ. Điện trường bề mặt bằng không. Nhiệt độ không đổi.

“Kéo!” anh nói.

Tời cứu hộ hoạt động. Dây siết mạnh quanh lưng, kéo anh trượt về cửa khí. Bụi đỏ bắn qua vai theo từng nhịp gót giày mắc vào đá.

Dải bạc không bị bỏ lại.

Nó giữ nguyên trên tấm kính trong khi phần còn lại kéo dài về phía hốc. Khoa nhìn đường bạc mỏng dần nhưng không đứt, như thể chiều dài không làm thay đổi lượng của nó.

“Áp suất bộ đồ?” Gia Huy hỏi.

“Bảy mươi mốt kilopascal. Ổn định.”

“Kính có thủng không?”

Khoa chuyển camera viền mũ soi mặt ngoài. Polycarbonate không nứt, không xước, không biến dạng ngoài tải cơ học. Anh bật lớp phân cực. Ứng suất vật liệu giữ đúng mức trước tiếp xúc.

Rồi mảng bạc xuất hiện ở mặt trong.

Nó không đi qua một lỗ. Camera ngoài vẫn thấy cùng mảng trên bề mặt ngoài, trong khi mắt Khoa thấy một sợi sáng đã nằm giữa kính và mặt mình. Hai hình ảnh chồng lên nhau trong một phần giây, không có đường xuyên nối qua bốn lớp polycarbonate.

Anh nín thở theo phản xạ.

Cảm biến khí không ghi thay đổi. Lớp kín vẫn nguyên. Bộ Peregrine không biết có thứ gì đã vượt qua nó.

“Nó ở trong mũ,” Khoa nói.

“Mở khóa khẩn cấp!”

“Không.”

Ngoài kia gần chân không. Mở mũ sẽ giết anh nhanh hơn một hiện tượng chưa rõ tác động.

Khoa bật dòng khí xả trên trán. Luồng nitơ đủ thổi giọt nước khỏi kính, nhưng sợi bạc không lay động. Anh nghiêng đầu. Nó không bám vào mặt kính trong. Khoảng cách giữa nó và mắt không đổi.

Tời kéo anh qua cọc vòng trong.

Sợi bạc chạm da ngay trên lông mày trái.

Cảm giác đầu tiên là lạnh, nhưng đầu dò nhiệt trên da không đổi. Cái lạnh nằm phía sau nơi tiếp xúc, sâu hơn xương trán, giống cảm giác khi một âm thanh quá trầm làm răng rung mà tai không nghe thấy.

Sau đó mọi âm thanh đến cùng lúc.

Tiếng tời qua khung bộ đồ. Hơi thở của Gia Huy trên kênh. Các bơm tuần hoàn sau lưng. Tiếng sét không thể truyền qua khí quyển loãng nhưng vẫn xuất hiện trong đầu Khoa như một mặt phẳng trắng bị xé. Giữa chúng có tiếng nước chảy, rất gần và hoàn toàn không thuộc K-17.

“Khoa, trả lời.”

Anh cố nói. Hàm cử động chậm hơn ý định một nhịp.

“Tôi còn tỉnh.”

Giọng phát ra trên kênh trước khi anh cảm thấy cổ họng rung.

Màn hình sinh tồn bắt đầu nhân đôi. Một đường nhịp tim đo được ở ngực: một trăm bốn mươi sáu. Đường thứ hai không có nhãn, chậm hơn, xuất hiện rồi mất giữa các khung hình. Khoa chớp mắt. Nó vẫn còn.

Có thể bộ ghi quang học phản chiếu dữ liệu cũ lên kính.

Anh nhắm mắt.

Các con số không biến mất.

Chúng không còn ở trên màn hình. Chúng hiện như vị trí anh biết trong bóng tối, cùng với sơ đồ khoang trú, đường về Ares và một hình học mười bảy nút mở ra sâu dưới mặt đất.

Khoa không nhìn thấy các nút. Anh biết khoảng cách giữa chúng theo cách biết vị trí bàn tay dù không nhìn.

Sợi bạc lan xuống thái dương.

Chuẩn Okafor phát cảnh báo dồn dập trên kênh chung. Tổng năng lượng không còn chỉ lệch khỏi đầu vào. Cả bốn đầu đo lần lượt bão hòa, dù hiện tượng đã cách thiết bị hơn một trăm mét.

“Cắt dây nếu nó dẫn trường vào khoang!” AX-027 ra lệnh.

“Dây cơ học,” Gia Huy đáp. “Không có lõi điện.”

“Ngắt tiếp xúc.”

“Anh nói cách đi.”

Khoa mở mắt. Cửa khí còn cách mười chín mét. Gia Huy đứng trong ngưỡng cửa, hai tay giữ bộ điều khiển tời. Sau lưng anh là ánh sáng trắng của khoang trú. Khoảng cách đủ gần để thấy vết bụi trên dải cam vai áo.

Nhưng một phần khác của Khoa đang nhìn xuống từ cao hơn.

Anh thấy chính mình nằm trên nền đỏ, một hình người màu xám bị kéo theo đường cáp. Góc nhìn không thuộc camera nào: cọc số hai đã tắt, drone quan sát nằm phía đông và không thể thấy mặt kính. Hình ảnh không rõ màu, chỉ có ranh giới của vật thể và những vùng sáng chạy xuyên qua đá.

Ảo giác do thiếu oxy.

Chỉ số oxy máu chín mươi tám phần trăm.

Nhiễu thần kinh do điện trường.

Điện trường ngoài thấp hơn ngưỡng.

Tác động trực tiếp của vật thể lên vỏ não.

Giả thuyết ấy chưa có phép đo độc lập, nhưng là giả thuyết duy nhất chưa bị dữ liệu giết ngay.

“Nó tác động nhận thức,” Khoa nói. “V-7 cấp ba. Ghi thời gian liên tục. Không có khoảng mất.”

Anh không muốn bất kỳ ai về sau gắn sự kiện này với sai số 0,73 giây chỉ vì cả hai đều khó giải thích. Đồng hồ trong mũ vẫn chạy. Từng mili giây đều có mặt.

“Đã ghi,” JANUS đáp.

“Đường sinh tồn?”

“Liên tục.”

“Cảm biến mũ?”

“Không ghi xuyên thủng vật liệu.”

Khoa đưa tay lên mặt theo phản xạ. Găng chạm kính nguyên vẹn. Sợi bạc đã ở phía bên kia, phủ một lớp mỏng trước mắt mà không cản thị giác.

Cửa khí còn mười mét.

Đột nhiên dây cứu hộ chùng xuống.

Gia Huy rời bộ điều khiển và bước ra ngoài. Tời vẫn quay nhưng Khoa không còn trượt; chân anh đã mắc vào một khe đá. Gia Huy chạy trong trọng lực thấp, mỗi bước dài và nặng vì bộ Peregrine. Anh quỳ xuống, gỡ chân Khoa rồi luồn một tay dưới vai anh.

“Đừng chạm mũ,” Khoa nói.

“Tôi đang chạm cả người cậu.”

“Vật thể có thể chuyển.”

“Vậy nó phải qua tôi trước khi vào khoang.”

Gia Huy kéo anh đứng lên. Hai người đi những bước cuối trong khi tời thu dây. Dải bạc vẫn nối Khoa với vùng ngoài vòng cọc, một đường mảnh gần như vô hình giữa bụi.

Cửa ngoài khép lại.

Áp suất buồng khí tăng. Một kilopascal. Năm. Mười lăm.

Dải bạc xuyên qua cánh cửa kim loại đã đóng mà không để cảm biến kín khí phản ứng.

“Nó vẫn còn,” Khoa nói.

Gia Huy nhìn quanh mũ anh. “Tôi không thấy gì bên trong.”

“Camera trong?”

“Không thấy.”

Chỉ Khoa thấy sợi sáng đang lan qua tầm nhìn.

Áp suất đạt mức khoang. Cửa trong mở. Nhân viên y tế kéo cáng tới nhưng Khoa không nằm xuống. Nếu ý thức còn đủ để lập giả thuyết, anh cần giữ tư thế và ghi thay đổi.

Anh bước qua cửa.

Sàn khoang trú biến thành đất ẩm dưới chân.

Không phải hình ảnh che lên hiện thực. Anh vẫn thấy tường composite, cáng và khuôn mặt Gia Huy. Đồng thời, giữa chúng mọc những thân cây tối, lá rộng đọng nước. Mùi đất tràn vào dù bộ lọc mũ không ghi hợp chất hữu cơ.

“Tôi thấy một khu rừng,” Khoa nói.

Gia Huy giữ hai vai anh. “Ở đây không có rừng.”

“Tôi biết.”

Nước chảy ở bên trái. Ánh sáng xanh đi qua một tầng lá không tồn tại. Xa hơn, có một hình người đứng giữa những thân cây, bất động nhìn về phía anh.

Khoa cố tập trung vào Gia Huy. Đường viền người bạn vỡ thành các điểm sáng rồi ghép lại. Nhịp tim đo được ở ngực tăng tới một trăm sáu mươi hai. Đường thứ hai trở lại, chậm và yếu, không đồng bộ.

“Tên cậu?” nhân viên y tế hỏi.

“Nguyễn Minh Khoa.”

“Cậu đang ở đâu?”

“Khoang trú K-17.”

Đất ẩm lún dưới đầu gối anh.

“Năm nào?”

Khoa biết câu trả lời. Khi mở miệng, tiếng nước phủ lên mọi âm thanh.

Hình người trong rừng đưa một tay về phía anh.

Không có lời nào được nói, nhưng một ý nghĩa hiện ra trọn vẹn trong đầu Khoa: giữ nguyên cấu trúc, đừng chống lại.

Anh không biết cấu trúc nào.

Anh cũng không còn chắc thứ đang chống lại là mình hay cơ thể.

Gia Huy gọi tên anh từ một nơi xa dần. Khoa cố ghi lại thời điểm cuối cùng còn nghe được, nhưng các con số tách khỏi thứ tự. Ánh sáng trong khoang trú co thành một đường trắng. Khu rừng mở rộng xung quanh.

Rồi cả hai cùng tắt.

0
Ủng hộ tác giả ia_m_ai Ủng hộ mình để có thêm đọc lực nhé các bạn. 500d cũng nhận ^^