Kỷ Nguyên Kỳ Điểm: Đồ Thần

Chương 7: Nhà Máy Dưới Hỏa Lực

Đăng: 04/09/2026 19:54 2,609 từ 24 lượt đọc

Bụi gốm cách nhiệt rơi lả tả trên sống lưng khi Lâm chống khuỷu tay trái nhổm dậy từ chân vách ngăn móp méo.

Khớp vai bên phải nhói buốt, từng thớ cơ co cứng lại như bị tẩm chì lỏng sau cú giật phản lực từ hốc bảo dưỡng. Mảng da cẳng tay phải xám ngoét, rỉ ra từng vệt dịch sệt bám chặt vào lớp vỏ nẹp composite đã nứt toác. Khối nguồn phụ dưới sàn đã ngắt hoàn toàn kết nối với trụ số Bốn, nhưng dàn máy công cụ kéo dài dọc gian xưởng của Ông Bảy vẫn không hề yên tĩnh. Dải tín hiệu điều phối trên khung vách rung lên từng chập, chuyển từ sắc tím cạn sang màu vàng chanh chập chờn.

"Đừng nhúc nhích!" Hoàng Lùn vừa chống nạng vừa lê cái chân teo quắt qua vũng nước rỉ, đầu nạng hợp kim thụt mạnh xuống khe nứt của sàn gốm phát ra tiếng thụp khô khốc. "Xung phản lực từ cuộn cảm vừa đập thẳng vào mạng sinh học của mày, ráng gượng dậy là đứt luôn tuyến dẫn dưới da đấy!"

Lâm không đáp. Anh dùng bàn tay trái móc vào gờ bàn gia công, kéo cả thân người đứng thẳng lên. Đáy mắt anh dán chặt vào dãy màn hình quang phổ phụ gắn trên bệ máy cán phôi. Các vệt sóng trên bảng ma trận đang biến dạng thành từng cụm răng cưa gãy khúc, liên tục nhấp nháy dòng mã trạng thái màu cam báo hiệu sự sụt giảm tần số định tuyến.

"Không nghỉ được," giọng Lâm khàn đặc, lẫn trong tiếng rít của các vòng bi từ trường đang quay khan. "Khối nguồn phụ vừa ngắt, toàn bộ dây chuyền sản xuất phôi mộng của xưởng mất nguồn cấp chuẩn. Nếu không đưa cấu hình phân luồng vừa vá vào ép máy chạy ngay, áp suất tồn dư trong bể chứa sẽ xé toạc các cụm trao đổi khí trong vòng mười lăm phút."

Lão Sáu từ sau tấm vách cách ly lồm cồm bò ra, chiếc áo bảo hộ rách bươm bám đầy muội gốm. Lão dùng mu bàn tay quệt ngang trán, mắt đảo quanh đống máy móc đang rung bần bật: "Chạy cái gì mà chạy? Nguồn chính bị cắt, nguồn phụ vừa bị mày giật chốt cô lập, lấy đâu ra dòng tải ổn định mà đòi nạp phôi?"

"Dùng dòng phản hồi từ rãnh ngầm," Lâm bước từng bước nặng nề về phía bệ điều khiển trung tâm của dây chuyền, cánh tay phải buông thõng ép sát sườn áo để tránh va chạm. "Hoàng, mở van trích xuất trường khí thứ cấp từ bể lọc. Lão Sáu, vào vị trí ngàm ép số một. Chúng ta nạp trực tiếp bản sửa phân luồng vào chu trình ép phôi."

Hoàng Lùn dừng ngón tay gầy guộc trên thân nạng: "Mày điên rồi! Bản vá đó mới chỉ chạy thử trên mạch xả cặn của khối nguồn, chưa từng đưa vào thuật toán định hình vật liệu! AI điều phối của xưởng là hệ thống loại biên, nếu nó không nhận diện được quy chuẩn nén đa điểm, nó sẽ khóa cứng toàn bộ cổng cấp liệu!"

"Nó không khóa được nếu ta phân tán nhịp xác thực cho từng cữ máy," Lâm dùng tay trái giật phăng nắp hộp giao diện cơ học trên bệ điều khiển.

Bên trong khoang điều phối, các thanh dẫn liên kết vẫn còn đỏ rực nhiệt năng thừa. Lâm không dùng giao diện cảm ứng bị nhiễu loạn, anh rút một thanh chốt gốm trơ từ túi đồ nghề bên hông, cắm sâu vào rãnh phân tầng logic. Một tiếng cạch khô khốc vang lên. Cấu trúc nhịp cơ học của Đạo Lộ Mở mà anh vừa áp dụng trên khối nguồn phụ lập tức truyền vào mạng điều phối của dây chuyền.

Dàn máy tiện gốm và cán phôi hợp kim rùng mình chuyển động. Tiếng rít xé tai của các động cơ từ trường hạ dần xuống thành những tiếng rền nặng nề, đều đặn.

Nhưng áp lực thực sự ập đến ngay khoảnh khắc phễu cấp liệu tự động nhả mẻ phôi đầu tiên xuống máng trượt.

Dải quang báo trên đầu các cụm máy đột ngột chớp đỏ. Không gian xưởng khẽ chao đảo khi một đợt xung quét tần số cực thấp tràn qua từ phía rãnh ngầm ngoài phố. Đó không phải đòn đánh vật lý thông thường. Hạ tầng quét định danh tự động của Vành Đai Ba, bị chi phối bởi các giao thức đào thải tầm xa, đang liên tục gửi các chuỗi truy vấn cưỡng bức vào mạng nội bộ của xưởng.

Dây chuyền đang kéo phôi lập tức chần chừ rồi sượng đứng. Cánh tay robot cấp liệu dừng lơ lửng giữa không trung, ngàm kẹp rung giật dữ dội vì xung đột lệnh.

"Nó đánh vào chuỗi định nghĩa!" Hoàng Lùn hét lên qua tiếng gầm rú của khung máy, vội vã áp đầu dò quang phổ cầm tay vào cổng nhận dữ liệu của bệ cán. "AI quét tầng trên không công nhận phôi ghép nối của chúng ta là vật liệu hợp chuẩn! Nó coi lượng Quanta tạp chất trong quặng phế liệu là dị vật lỗi và đang gửi lệnh xóa quyền cấp năng lượng!"

Khuôn mặt Lão Sáu biến sắc, lão đứng chết trân trước ngàm ép số một: "Khóa rồi! Bơm cao áp ngừng đẩy dầu từ trường, phôi kẹt cứng trong họng cán rồi!"

"Đừng chờ hệ thống tự động nhận diện," Lâm gằn giọng, mồ hôi trên trán chảy tràn vào khóe mắt xót buốt. Anh tì ngực vào gờ kim loại của bệ điều khiển, bàn tay trái nắm chặt lấy cần định tuyến cơ học. "Hoàng, ngắt quyền truy cập của AI xưởng lên cổng cấp liệu! Chuyển toàn bộ chuỗi chứng thực sang chế độ phản hồi xúc giác!"

"Ngắt AI thì lấy cái gì bù sai số gia công?" Hoàng gào lại, nhưng ngón tay đã vặn mạnh chốt khóa mạng ở chân bệ.

"Tao bù!" Lâm quát.

Anh ép sống nẹp kim loại trên cẳng tay trái vào thân khung máy cán. Nhịp đập sinh học từ mạng dẫn dưới da anh, qua trung gian của bộ nẹp, truyền thẳng những dao động tần số thấp vào trục lăn. Dòng tải hỗn loạn từ ngoài rãnh dội vào lập tức bị bẻ gãy thành các phân đoạn nhỏ, nương theo nhịp thở và độ co giãn của các thớ cơ trên cơ thể Lâm để tràn vào cuộn cảm máy cán.

Đầu trục lăn phát ra một tiếng rít đanh gọn, ngàm kẹp cơ học hạ xuống, cắn chặt vào thỏi phôi kim loại đang đỏ rực.

Đợt công kích định nghĩa đầu tiên bị ghìm lại ngay trên mặt bàn gia công bằng sức ép cơ học thô bạo.

Nhưng một mình Lâm không thể duy trì chuỗi gia công khi khối lượng phôi bắt đầu trút xuống dồn dập.

"Hoàng! Đổ hết mẻ quặng Quanta thô từ xác xe ba bánh vào phễu phụ!" Lâm không quay đầu, ánh mắt găm chặt vào độ biến dạng của thỏi kim loại dưới trục ép. "Lão Sáu, giữ ngàm số một, cấm buông tay khi dải quang chuyển sang màu hổ phách!"

Hoàng Lùn nghiến răng, buông chiếc nạng tựa vào vách thùng chứa. Gã dùng một chân lành làm trụ, hai cánh tay cuồn cuộn gân guốc vác từng khối phế liệu chứa hạt Quanta vụn đổ ầm ầm vào họng nạp liệu phụ. Bụi kim loại xám bốc lên mù mịt, bám vào da thịt rát bỏng.

"Tao dốc sạch kho dự phòng tháng này rồi đấy!" Hoàng thở hồng hộc, đập mạnh lòng bàn tay vào cần gạt xả liệu. "Nếu mẻ này hỏng, xưởng Ông Bảy không còn một mẩu quặng để trả nợ hạn ngạch đâu!"

Khối vật tư thô vừa lọt vào buồng nghiền, AI cấp thấp của xưởng lập tức phát cảnh báo quá tải trở kháng. Cảm biến nhiệt độ bề mặt nhảy vọt lên ngưỡng nguy hiểm, hệ thống tự bảo vệ lại muốn kích hoạt quy trình dừng khẩn cấp để bảo toàn lõi từ trường.

Cùng lúc đó, Lão Sáu vì quá căng thẳng đã bóp ngàm ép số một quá sớm. Khớp nối cơ học chưa kịp đồng bộ với tốc độ đẩy phôi của trục lăn, tạo ra một tiếng khục chói tai. Toàn bộ dây chuyền giật nảy lên, tia lửa điện từ các điểm tiếp xúc bắn tung tóe xuống sàn gốm.

"Sai nhịp rồi!" Lão Sáu hốt hoảng buông tay lùi lại nửa bước. "Trục lệch tâm rồi, nó sắp vỡ ngàm!"

"Đừng buông!" Lâm quát, giọng vang lên giữa tiếng rít chát chúa của khung máy.

Lâm xoay người, dồn toàn bộ trọng lượng nửa thân trên tì chặt vào cần định tuyến chính, cố giữ cho khung máy không bị quật văng do lệch trục. Anh không thể chìa ra một công thức hay chỉ cách sửa ngàm cho Lão Sáu; Đạo Lộ Mở chỉ gánh phần áp lực vật lý cuộn trào để cỗ máy chưa nổ ngay tại chỗ.

Ngay bên cạnh phễu nạp, Hoàng Lùn áp tai về phía buồng nghiền. Giữa tiếng chấn động va đập liên hồi của quặng phế liệu, gã nghe ra chu kỳ va chạm bị dồn cục gắt gao—phễu vẫn đổ quặng xuống liên tục khiến buồng ép quá tải, trục cán không có lấy một khoảng hở nhỏ để nhả bớt lực cho Lão Sáu bắt lại ngàm.

Không cần hỏi Lâm, Hoàng giật phăng thanh xả liệu phụ lùi về nửa nấc, chặn đứng một nhịp quặng đang lao xuống họng nghiền.

Khối vật tư nghẽn lại trên miệng phễu. Tiếng gầm rú nặng nề trong lòng buồng ép lập tức chùng xuống một nhịp gầy.

Khớp ngàm đang giật nảy dưới tay Lão Sáu ngớt độ giằng xé. Nhận ra sự thay đổi cơ học này bằng kinh nghiệm thợ nguội, lão hiểu cú khục vừa rồi không phải gãy răng hãm mà do cắn lệch rãnh. Lão thả lỏng cổ tay, nhả bớt lực ghì trên cán hãm, chờ nhịp quay đảo ngang qua. Khi khấc thép trượt tới điểm đồng pha, Lão Sáu dồn toàn bộ sức nặng bả vai bửa mạnh cần gạt trở lại. Khớp ngàm ngập sâu vào rãnh định vị với một tiếng cạch đanh gọn.

Lực giằng truyền ngược qua khung kim loại đột ngột biến đổi. Cảm nhận được dòng vật liệu chùng xuống từ đầu vào của Hoàng và độ cắn nịt chắc chắn vừa tái lập trên tay Lão Sáu, Lâm lập tức điều chỉnh biên độ dẫn truyền của Đạo Lộ Mở qua bộ nẹp cẳng tay trái, ép nhịp sinh học sinh ra từ cơ thể anh ăn khớp theo hai thao tác vật lý của họ.

Dải cảnh báo trên cụm tản nhiệt lập tức tụt một nấc. Các van xả nhiệt tự động quanh buồng ép mở ra nối tiếp nhau, phì ra từng luồng hơi nóng đều đặn xuống sàn.

Tiếng gầm rú hỗn loạn của dây chuyền bỗng chuyển thành tiếng rền trầm đục, đầm chắc.

Thỏi phôi kim loại đầu tiên trượt ra khỏi máng cán. Bề mặt gốm phủ hợp kim phẳng lỳ, còn dải mạch chìm bên trong tỏa ánh sáng xanh lam ổn định, triệt tiêu hết các xung nhiễu định nghĩa từ hạ tầng bên ngoài.

Lão Sáu thở dốc, hai bàn tay run rẩy bám trên ngàm ép: "Được... được rồi! Phôi không bị rạn nứt! Mạch dẫn ngậm tải chuẩn xác!"

Hoàng Lùn tì người vào miệng phễu nạp, quệt vệt mồ hôi trên cằm: "Mẹ kiếp, ghép thô thế này mà hệ thống cũng chịu nuốt... Nhưng dòng tải từ rãnh ngầm đang tăng áp, đợt quét thứ hai sắp ập xuống rồi!"

Áp lực từ bên ngoài không hề giảm đi mà càng lúc càng đè nặng.

Không gian xung quanh gian xưởng bắt đầu rung chuyển theo từng nhịp dội của sóng xung kích từ trạm điều phối Vành Đai Ba. Các tấm vách ngăn composite trên trần nhà kêu răng rắc, bụi gốm và mảnh vụn vật liệu rơi lả tả xuống mặt bàn máy. Họ không thể phản công cũng chẳng thể tắt máy. Cả ba cắn răng gồng mình, dùng từng thớ thịt cùng thanh chốt kim loại ghìm giữ cho dây chuyền khỏi vỡ tung dưới sóng quét vô hình.

Lâm giữ chặt cần định tuyến, răng cắn chặt vào môi dưới đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo. Cánh tay phải bỏng rát buốt nhói từng cơn, chất dịch xám rỉ qua lớp nẹp nhỏ từng giọt xuống mặt sàn gốm bốc khói xèo xèo. Mọi giác quan của anh bị kéo căng tới cực hạn, toàn bộ ý thức dồn vào việc lắng nghe nhịp dao động của kim loại và dòng chảy năng lượng trong từng thỏi phôi đang trượt qua máng cán.

Một tiếng "tít... tít... tít..." sắc lạnh, chói gắt đột ngột vang lên, đâm xuyên qua mớ tạp âm hỗn loạn của xưởng máy.

Âm thanh phát ra từ thiết bị y tế cá nhân đời cũ đeo trên cổ tay trái của Lâm.

Màn hình quang học nhỏ hẹp trên vòng đeo tay bật sáng, nhấp nháy ánh đỏ rực rỡ, hắt lên khuôn mặt đầy bụi than của anh.

Một dòng thông báo hệ thống màu đỏ thẫm hiện ra, đè bẹp mọi thông số kỹ thuật khác:

"CẢNH BÁO TỪ BỆNH VIỆN ĐA KHOA KHU NAM: HẠN NGẠCH DUY TRÌ KÉN SINH THỂ MÃ SỐ 0412 ĐÃ BỊ HỆ THỐNG ĐIỀU PHỐI AI TRUNG TÂM GẠCH BỎ DO THIẾU XÁC THỰC BẢO TRỢ TÀI NGUYÊN. QUY TRÌNH DUY TRÌ SỰ SỐNG TẠM DỪNG. THỜI GIAN ĐỆM DƯỠNG KHÍ CÒN LẠI: 00:59:59... 00:59:58... 00:59:57..."

Thời hạn sống của bà Mai đang lùi dần về con số không theo từng giây đếm ngược.

Bàn tay trái của Lâm đang tì trên cần gạt định tuyến khẽ giật mạnh. Nhịp thở của anh nghẽn lại nơi lồng ngực, mạng dẫn sinh học dưới da chao đảo, khiến trục máy cán bên cạnh lập tức phát ra tiếng rít ken két vì lệch pha.

Hoàng Lùn đứng cách đó hai bước, mắt nhìn thấy dải số đếm ngược màu máu đang nhảy múa trên cổ tay Lâm. Mặt gã thợ què biến sắc, trắng bệch dưới ánh sáng tím của buồng máy. Gã há miệng định nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy thanh giằng chịu lực của cả dây chuyền đang uốn cong dưới sức ép của dòng tải dội ngược, lời nói nghẹn ứ lại trong cổ họng.

Nếu Lâm buông tay khỏi bệ điều khiển lúc này để chạy về phía Bệnh viện Khu Nam, toàn bộ xưởng Ông Bảy sẽ nổ tung, và tám mươi hộ dân của dãy hầm phía sau sẽ lập tức bị chôn vùi trong biển khí thải độc hại.

Con số đếm ngược trên cổ tay vẫn lạnh lùng nhảy từng giây:

00:59:42... 00:59:41...

Lâm không buông tay. Bàn tay trái của anh ghì nghiến lấy cần gạt kim loại đến mức khớp xương kêu răng rắc, mắt găm chặt vào dòng số đỏ quạch đang trôi đi không thể đảo ngược.

0
Ủng hộ tác giả Tịch Nghi Nếu các bạn đọc truyện thấy hay. Ủng hộ mình ly cafe nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.