Nếu Không Phải Là Em

Chương 4: Chạm Mặt

Đăng: 16/09/2026 10:04 2,780 từ 12 lượt đọc



Sáng thứ Bảy, Khoa Nhi bệnh viện đông đúc và ồn ã hơn thường lệ. My dắt tay bé Đào, lách qua dòng người để tiến về phía quầy tiếp nhận. Em bé bên cạnh vẫn còn dính mắt vì ngái ngủ, cái đầu nhỏ chốc chốc lại gục vào hông cô, bước đi lững chững như một chú lật đật chưa tỉnh giấc. Cơn sốt từ đêm qua khiến người con bé nóng hâm hấp, hai má ửng hồng lên vì mệt. Đi được một đoạn, con bé bắt đầu mếu máo, níu chặt lấy vạt áo My, giọng khàn khàn nũng nịu:
– Má ơi, con đau đầu lắm.
My xót ruột, vội cúi xuống bế xốc con lên, vừa đi vừa nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang rịn mồ hôi của con bé.
Tại quầy làm thủ tục, cô điều dưỡng ngẩng lên nở nụ cười:
– Chào chị, bé hôm nay khám gì vậy ạ?
– Bé bị sốt từ tối đến giờ chưa hết – My vừa đáp vừa nhanh tay lấy cuốn sổ khám bệnh từ trong túi xách đưa cho cô điều dưỡng.
– Chị đã đặt lịch trước qua ứng dụng của bệnh viện chưa? – Điều dưỡng ân cần hỏi tiếp.
– Dạ em chưa đặt.
Cô điều dưỡng đón lấy cuốn sổ, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để tra cứu thông tin:
– Em xác nhận lại một chút, bé Nguyễn Thiện Anh Đào, sinh ngày 20/09/2021 đúng không chị? Gia đình mình có yêu cầu bác sĩ cụ thể nào không?
– Dạ đúng rồi chị, chọn bác Vân giúp em nhe.
Sau vài giây kiểm tra lịch khám, cô điều dưỡng hướng dẫn My:
–Số thứ tự của bé là số 5, phòng 309 trên lầu 3 chị nhé. Chị đi theo lối thang máy kia cho nhanh ạ – Cô trả lại sổ, không quên chỉ tay về phía khu vực thang máy phía cuối sảnh.
– Cảm ơn chị nhiều.
My vừa cất sổ vào túi, bé Đào thuận thế ôm ghì lấy cổ mẹ, tựa đầu vào vai My, ngoan ngoãn để mẹ bế đi.
Trong hành lang vắng lặng của khu vực nội bộ, Minh mệt mỏi nới lỏng chiếc cút áo sau đêm trực dài trắng đêm. Phương bước nhanh theo sau, tà áo blouse trắng khẽ bay:
– Anh Minh xuống ca hả? Phương hỏi, giọng đầy quan tâm.
Minh chỉ khẽ gật đầu, sự im lặng của anh dường như đã trở thành thói quen. Cửa thang máy nội bộ khép lại, chỉ còn hai người trong không gian hẹp. Phương tiếp tục, giọng hào hứng hơn:
– Cuối tuần sau anh báo cáo Hội thảo, mấy giờ anh đi?
Minh nhìn con số tầng đang nhảy lùi trên bảng điện tử, thờ ơ đáp:
– Khoảng năm giờ chiều anh đi.
Cùng lúc đó, ở sảnh chờ thang máy bệnh nhân phía bên kia, My đang vỗ về bé Đào, cô cưng chiều con bé, hỏi bằng giọng điệu vui vẻ:
– Lát nữa khám xong, con gái muốn má dắt đi đâu chơi nè?
Bé Đào dụi đầu vào vai My, giọng thủ thỉ:
– Con muốn về nhà với bà hoại, con thấy khó chịu!
"Ting" – Tiếng chuông báo hiệu thang máy dừng lại. Cửa mở ra, Minh và Phương cùng bước ra ngoài.
Theo bản năng, My ngước lên. Ở hướng ngược lại, Minh cũng vô thức nhìn sang. Ánh mắt họ va vào nhau giữa không gian đông đúc, khiến thời gian như ngưng đọng trong một nhịp thở. Đôi chân Minh khựng lại, đôi lông mày anh chau chặt, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào gương mặt My rồi lướt nhanh xuống đứa bé đang nằm ngoan trong tay cô.
My giật mình, tim đập chệch một nhịp. Vẫn là Minh, người đàn ông với vẻ trầm lắng của năm ấy. Nhưng đứng cạnh anh lúc này là một cô gái xinh đẹp, khoác trên mình chiếc áo blouse đầy kiêu hãnh. Cả hai đứng đó, hài hòa và xứng đôi đến mức khiến lòng My thắt lại.
Nhận thấy sự khác lạ, Phương khẽ chạm vào cánh tay Minh, ánh mắt tò mò:
– Người quen của anh à?
Minh thu lại ánh nhìn, gương mặt không một chút cảm xúc, giọng nói lạnh đến thấu xương:
– Không.
Nói đoạn, anh dứt khoát bước đi, không một lần ngoảnh lại. Phương vội vã đuổi kịp anh, tiếp lời:
– Vậy tối đó em đi cùng với anh nhé!
My đứng lặng đi như trời trồng, hai tai lùng bùng, cảm giác cả thế giới xung quanh bỗng chốc mờ mịt. Chỉ đến khi những người phía sau chen lấn phía sau, My mới giật mình bừng tỉnh.
– Má My ơi, thang máy mở rồi kìa! – Bé Đào chỉ về phía thang máy.
My hít một hơi thật sâu, cố ngăn những giọt nước mắt trực trào, siết chặt vòng tay bế bé Đào đi vào bên trong thang máy chật hẹp.
Phương quay đầu nhìn về phía ngược lại, hình ảnh My bế đứa con gái, Phương thầm nghĩ
“Đúng là cô ấy rồi.”
Một nụ cười kín đáo, nhẹ nhõm dần hiện lên trên gương mặt Phương. Trong lòng cô như vừa trút bỏ được một tảng đá đè nặng bấy lâu nay.
"Thì ra cô ta đã có gia đình, đã có con lớn đến nhường này. Vậy mà bao lâu nay mình cứ lo sợ điều gì chứ?"
Sự xuất hiện của đứa bé như một bằng chứng đanh thép xác nhận rằng mối quan hệ giữa Minh và My đã hoàn toàn thuộc về quá khứ. Cảm giác chiến thắng len lỏi trong lòng, Phương tự tin sải bước đuổi theo Minh. Cô không hề hay biết rằng, ngay khoảnh khắc đó, Minh cũng đang trải qua một cơn bão lòng.
---
Hai má con My vừa trở về từ bệnh viện, mẹ My ân cần hỏi thăm con bé:
– Sao rồi cục vàng của bà, hôm nay bác sĩ nói sao nè?
Bé Đào ôm lấy cổ bà, nũng nịu. My đưa ly thuốc và nước cho con:
– Uống thuốc nhe con gái.
Bé Đào phụng phịu:
– Thuốc đắng lắm, con không thích đâu.
Mẹ My dỗ dành con bé:
– Cục vàng ngoan nè, uống thuốc xong rồi bà cháu mình lấy bánh ăn nhe.
Bé con nghe thấy bánh thì mắt sáng lên, đành gật đầu chịu thỏa hiệp. Bé đưa tay lấy ly thuốc uống ực một hơi rồi nhăn tít mặt lại.
Mẹ thấy My ngáp thì xót con gái:
– Con lên phòng ngủ chút đi, hồi tối thức cả đêm rồi còn gì, để mẹ giữ bé Đào cho. – Bà ẵm bé Đào đi vào trong bếp.
Ngay khi cánh cửa phòng riêng vừa khép lại, cảm xúc vỡ oà. My vùi mặt vào gối, cố dùng sự mềm mại của lớp vải để xoa dịu đi cảm giác nghẹt thở trong lồng ngực.
Nhắm mắt lại, những hình ảnh tại sảnh thang máy lúc nãy lại hiện lên rõ mồn một. Hình ảnh một bác sĩ Minh cao ngạo, lịch lãm đứng cạnh người phụ nữ xinh đẹp ấy như một bức tranh hoàn hảo mà cô mãi mãi không có chỗ đứng. Nhưng đau đớn nhất, tuyệt tình nhất, vẫn là câu trả lời hờ hững của anh.
Nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn ra, thấm đẫm một mảng gối. My vội vàng đưa tay lau đi, hành động cuống quýt như muốn xóa sạch dấu vết của sự yếu lòng. Đã năm năm rồi. Năm năm qua, cô đã tự xây lên một bức tường kiên cố, tự huyễn hoặc mình rằng thời gian đã chữa lành tất cả, rằng cô đã quên đi hơi ấm lẫn nỗi đau mà người đàn ông đó từng mang lại.
Vậy tại sao tim vẫn còn đập loạn nhịp, vẫn đau đớn thế này khi gặp lại anh ấy? My cuộn tròn người lại, ôm chặt lấy lồng ngực đang thắt nghẹn. Cô không cho phép mình khóc thành tiếng, cũng không muốn lật lại những trang ký ức cũ kỹ đầy vết sẹo đó nữa.
---
Đêm muộn, căn phòng nhỏ trên tầng cao chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng còi xe thưa thớt vọng lại từ xa. Minh ngửa đầu trên chiếc sofa cũ, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Gió đêm lùa qua khe cửa mơn man trên da thịt, mang theo chút hơi sương nhưng lại chẳng làm dịu đi được những ngổn ngang đang cuộn thắt trong lòng anh.
Ký ức như một thước phim quay chậm, đột ngột dội về vẹn nguyên và rõ nét đến mức tim anh nhói lên một nhịp. Minh nhớ buổi tối cuối tuần của nhiều năm về trước, khi hai người còn là những người trẻ mang theo bao hoài bão và cả sự ngây ngô của tình yêu đầu đời. Ngày đó, My không mạnh mẽ, tháo vát như hình ảnh người mẹ bế con ở bệnh viện sáng nay. My của ngày xưa nhỏ bé, hay cười, và ấm áp như giọt nắng đầu mùa sưởi ấm trái tim anh.
Anh nhớ cả những lời hứa hẹn ngốc nghếch dưới ánh đèn đường, nhớ cái cách My tựa đầu vào vai anh.
Hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế đá quen thuộc. My cứ thế tíu tít đủ thứ chuyện, từ chuyện gia đình đến buổi học lúc sáng trên lớp, còn Minh chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt chăm chú không rời. Biết tính Minh xưa nay vốn trầm lắng, nhưng hôm nay My cứ cảm thấy có chút khác lạ. Trong ánh mắt anh nhìn cô, ngoài sự dịu dàng thường thấy, dường như còn thoáng qua một chút ngập ngừng.
My xoay người lại, nghiêng đầu nhìn anh:
– Hôm nay anh có chuyện gì muốn nói với em đúng không?
Minh khẽ mỉm cười, bất lực trước sự nhạy cảm của cô:
– Đúng là chẳng giấu em được chuyện gì.
My chăm chú chờ đợi. Minh nhìn sâu vào mắt cô, giọng anh thấp xuống, dịu dàng:
– Anh chuẩn bị thi tốt nghiệp, sau đó sẽ ôn thi nội trú. Khoảng thời gian sắp tới… anh sẽ ít có thời gian bên em.
My ngơ ngác, đôi lông mày khẽ chau lại:
– Chẳng phải thi tốt nghiệp xong là trở thành bác sĩ rồi sao? Thi nội trú là gì nữa hả anh?
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu của My, anh kiên nhẫn giải thích:
– Thi tốt nghiệp xong thì anh mới chỉ là một bác sĩ đa khoa. Còn bác sĩ nội trú là ước mơ của hầu hết sinh viên ngành Y. Trong đời mỗi người, chỉ được phép thi duy nhất một lần sau khi tốt nghiệp.
My tò mò hỏi tiếp:
– Vậy… nếu thi đậu thì sao?
– Nếu đậu, anh sẽ chọn chuyên ngành sâu và học tiếp trong ba năm. Thời gian đó đó, hầu như là ăn ngủ tại bệnh viện.
Minh dừng lại một chút, anh chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của My. Ngón tay cái của anh khẽ ve vuốt bàn tay cô, như một sự xoa dịu:
– Có thể những lúc em cần, anh không thể nghe điện thoại. Anh sợ… em sẽ suy nghĩ lung tung.
My nghe đến đó thì chạnh lòng, giận dỗi quay mặt đi:
– Vậy còn em thì sao? Anh tính gặp em vào lúc nào, anh có dành chút thời gian nào cho em trong lịch trình đó chưa?
Minh dịu dàng xoay bờ vai cô lại, ép cô nhìn mình, giọng đầy dỗ dành:
– Chỉ là bận rộn hơn thôi mà, chứ có phải anh cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài đâu. Khi nào có một chút thời gian rảnh, anh đều sẽ dành để gặp em.
My cụp mi mắt xuống, giọng vẫn còn chút hờn dỗi:
– Lúc đó em học năm hai rồi, lịch học của em cũng nhiều lên, em cũng bận lắm đó. Không gặp cũng được.
Biết cô người yêu đang lẫy, Minh mỉm cười ấm áp, ghé sát lại gần cô:
– Em có bận đến cỡ nào, anh cũng sẽ tìm được em.
Cơn giận của My vơi đi phân nửa, cô tò mò hỏi tiếp:
– Vậy học nội trú xong thì anh ra làm bác sĩ gì? Em thấy bác sĩ khám con nít, bác sĩ khám mẹ bầu, bác sĩ mổ xẻ… còn anh thì sao?
Nghe cách cô gọi tên các chuyên ngành một cách ngây ngô, thực tế, Minh không nhịn được cười:
– Ai lại gọi tên chuyên ngành như em? Tụi anh được đào tạo đa khoa, sau khi tốt nghiệp mới bắt đầu chọn một hướng đi chuyên sâu. Hiện tại anh vẫn còn đang phân vân.
– Anh thích ngành nào nhất? – My ngước lên hỏi.
– Mỗi chuyên ngành đều có một cái hay riêng, nhưng anh đang cân nhắc giữa Sản và Nhi.
My hơi nhăn mặt, hình dung ngay ra:
– Sản khoa là khám cho các mẹ bầu, rồi đỡ sinh em bé đúng không anh?
Minh dò hỏi phản ứng của cô:
– Em nói đúng rồi.
– Là anh cứ phải khám bụng, rồi… đụng chạm này nọ, rồi lúc đỡ sinh nữa… – My tự tưởng tượng rồi rùng mình, lắc đầu lia lịa.
Minh buồn cười, lại đưa tay xoa đầu cô gái nhỏ:
– Em đang nghĩ gì rồi? Có bạn trai làm bác sĩ là không được ghen đâu.
– Nhưng cứ tưởng tượng cảnh anh đi khám cho người khác như vậy, em không thích chút nào.
Minh nghiêm túc lại một chút, nắm chặt tay cô để tạo sự tin tưởng:
– Trong lúc khám bệnh, bác sĩ không suy nghĩ gì khác ngoài chuyên môn đâu, đầu óc em toàn là suy nghĩ linh tinh.
My mím môi, lí nhí:
– Hay là… anh chọn khám con nít đi. Em vụng về như thế này, sau này anh làm bác sĩ Nhi thì mới biết đường chăm sóc con của chúng mình chứ…
Nói đoạn, My ngượng chín cả mặt, vội quay phắt đi chỗ khác để giấu đi đôi má đang nóng bừng.
Lời nói ngây ngô nhưng tràn đầy sự chân thành của cô khiến một dòng nước ấm áp len lỏi vào tim Minh. Anh bật cười hạnh phúc, tiến lại gần rồi tựa cằm lên bờ vai nhỏ của cô, khẽ trêu:

– Em là con gái đó, không biết xấu hổ sao?

My thẳng thắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn anh:
– Xấu hổ gì chứ? Em đang nói với người em yêu thương, người mà em muốn gắn bó cả đời mà.
Minh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của My, thâm tâm rung động mãnh liệt. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay ôm cô vào lòng. Bản thân anh vốn là người thực tế, không dám hứa hẹn quá nhiều về những điều chưa tới, nhưng trong mọi kế hoạch về tương lai của anh sau này, anh đều thầm mong có cô ở đó.
Minh nhớ như in câu nói ấy người mà em muốn gắn bó cả đời”
Giọng nói trong trẻo của My năm hai mươi tuổi dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng không gian xung quanh Minh chỉ là bóng tối đặc quánh và sự cô độc. Anh nhấp một ngụm rượu chát, vị đắng chát lan ra đầu lưỡi, kéo anh về với thực tại đầy mỉa mai. Khóe môi anh vô thức nhếch lên thành một nụ cười nhạt, vừa tự giễu, vừa xót xa.
Năm ấy, anh gom hết thảy sự chân thành và lời hứa hẹn cả đời của cô làm hành trang, biến nó thành động lực duy nhất để anh gồng mình qua những đêm trực trắng đêm, vượt qua kỳ thi khắc nghiệt để trở thành bác sĩ nội trú. Anh đã nghĩ, chỉ cần mình cố gắng, tương lai của hai người sẽ vẹn tròn như lời nói của cô.
Nhưng rốt cuộc, sự phấn đấu của anh đổi lại được gì? Mất liên lạc bao nhiêu năm, ngày gặp lại, cô vẫn đứng trước mặt anh, vẫn là dáng người nhỏ nhắn mà anh từng muốn chở che cả đời. Chỉ có điều, trên tay cô lúc này đang bồng bế một đứa trẻ nhưng không phải là con anh. Lời hứa "gắn bó cả đời" hóa ra lại dành cho một người đàn ông khác.

0