Nếu Không Phải Là Em

Chương 7: Hộp Bánh Tiramisu

Đăng: 16/09/2026 15:28 1,760 từ 2 lượt đọc

Bữa trưa tại căng tin bệnh viện hôm nay rôm rả hơn hẳn thường lệ. Nhóm bác sĩ trẻ cùng vài nữ điều dưỡng ngồi quây quanh một chiếc bàn, tiếng cười nói vui vẻ có lúc át cả tiếng lanh lảnh của bát đĩa. Lâm ngồi ở giữa, vừa thong thả ăn trưa vừa tán gẫu cùng các đồng nghiệp.
Bác sĩ Hùng, một người đàn anh thân thiết trong khoa, vừa gắp miếng thức ăn vừa tò mò quay sang hỏi Lâm:
– Minh đâu rồi, sao hôm nay không đi ăn cùng cậu?
Lâm bật cười, lắc đầu vẻ ngán ngẩm:
– Thôi anh đừng nhắc đến nó, nó lại giam mình trong phòng để viết cái đề tài nghiên cứu gì đó.

Sau buổi hội thảo hôm trước, Minh lập tức trở thành tâm điểm chú ý của cả bệnh viện, một bác sĩ nội trú Nhi khoa vừa từ Mỹ trở về sau năm năm tu nghiệp.

Một cô điều dưỡng ngồi gần đó nghe hai người nói chuyện liền chen vào, ánh mắt lấp lánh vẻ tò mò:
– Bác Lâm thân với bác Minh lắm đúng không ạ? Vậy có thể cho tụi em hỏi thăm chút xíu về anh ấy được không?
Lâm đưa mắt nhìn cô điều dưỡng với vẻ dò xét đầy hóm hỉnh. Cô nàng thấy vậy liền nhanh tay đẩy ly cà phê mới mua còn chưa kịp uống về phía Lâm, cười híp mắt lấy lòng:
– Bác Lâm uống cà phê đi ạ, rồi kể tụi em nghe với!
Lâm hút một hơi cà phê, tặc lưỡi:
– Rồi, mấy cô muốn biết cái gì về thằng Minh?
Thấy Lâm bật đèn xanh, mọi người xung quanh lập tức hào hứng kéo ghế lại ngồi sát vào nhau. Cô điều dưỡng lúc nãy nhanh nhảu hỏi ngay câu hỏi mà cả khoa đều thắc mắc:
– Tụi em muốn biết là bác sĩ Minh đã có vợ hay bạn gái gì chưa ạ? Liệu… tụi em có còn chút cơ hội nào không bác Lâm?
Nhìn thấy ánh mắt mong chờ của mọi người, cô nàng hơi ngại ngùng, vừa cười vừa bối rối xua tay:
– Không phải một mình em đâu, em chỉ thay mặt hội chị em đại diện hỏi thôi đó!
Một nữ điều dưỡng khác ngồi bên cạnh liền chép miệng tạt gáo nước lạnh:
– Thôi đi cô ơi, chắc không đến lượt tụi mình đâu. Em thấy người ưu tú, xuất sắc như bác Minh thì phải đứng với bác Phương bên khoa Thẩm mỹ thì mới gọi là xứng đôi vừa lứa.
– Đúng vậy đó! – Cô điều dưỡng kia gật gù đồng tình. – Bác Phương vừa xinh đẹp, giỏi giang, lại còn cùng đi học bên nước ngoài với bác sĩ Minh suốt năm năm trời. Biết đâu ở bên bển họ đã…
Lâm nghe tới đây thì bật cười, xua tay ngắt lời:
– Mấy cô nghĩ sai hết rồi, đừng nói như vậy ảnh hưởng đến danh tiếng của bác Phương.
– Ý, sao bác Lâm biết chắc ăn quá vậy? – Một cô nàng ríu rít gặng hỏi. – Em nghe nói hai người học cùng khóa đại học đúng không? Kể tụi em nghe chút đi!
– Không những cùng khóa, mà ngày xưa hai thằng còn ở chung một phòng trọ suốt mấy năm trời nữa kìa. – Lâm cười tiết lộ.
Bác sĩ Hùng nghe thấy thế cũng nhiệt tình hùa vào:
– Lâm kể đi! Kể cho anh em nghe xem ngày xưa thời sinh viên, bác sĩ tài giỏi của chúng ta yêu đương thế nào? Chắc là sát gái lắm đây?
Lâm tặc lưỡi, bày ra bộ dạng dở khóc dở cười:
– Sát gái gì nổi anh ơi! Ngày xưa nhóm con gái trong trường toàn lén gọi nó là Minh Y-gi-bi-teo. Vì ngoài giờ đi học, đi trực ra thì nó chỉ biết lầm lụi đi về phòng trọ, chẳng màng ngó ngàng đến ai, cũng chẳng biết yêu đương là cái gì.
– Trời đất, vậy là bác Minh chưa từng có một mối tình vắt vai nào luôn sao anh? – Một nữ điều dưỡng thốt lên đầy vẻ kinh ngạc.
Lâm buông đũa, ánh mắt bỗng chốc trở nên trầm tư khi ký ức của những năm tháng sinh viên rực rỡ bỗng chốc ùa về.
– Thực ra… thì có một người.
Trong lời kể của Lâm,
Chiều hôm ấy, quán cà phê nơi Minh và Lâm làm thêm vẫn nhộn nhịp như thường lệ, mọi người bắt đầu vào ca tối. Từ phía cửa, My bước vào với một chiếc túi lớn, bên trong đựng đầy những hộp bánh Tiramisu thơm phức do chính tay cô làm. Minh thoáng nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy bước vào, nhưng anh nhanh chóng dời mắt đi, tiếp tục cúi đầu lau dọn quầy kệ như thói quen.
My tiến lại gần quầy pha chế, nở một nụ cười tươi tắn, rạng rỡ:
– Em chào mọi người! Em có chút bánh mời cả nhà ăn ạ. Cho em xin lỗi về chuyện rắc rối đã gây ra hôm trước nhé!
Lâm đang làm nước gần đó liền cười xòa, xua tay đáp:
– Có gì đâu em ơi, mọi người ở đây hòa đồng lắm, không ai để bụng chuyện đó đâu. Bánh nhìn ngon quá, cảm ơn em nhe!
My vui vẻ lần lượt mang bánh đi mời chị quản lý và các anh chị nhân viên khác trong quán. Khi cô bước đến bên Quỳnh, Quỳnh liền kéo tay bạn mình lại, ghé tai hỏi nhỏ với vẻ mặt đầy thắc mắc
– Tưởng tối nay My đi tiệc sinh nhật mà? Sao giờ còn ghé qua đây làm chi vậy?
– Tám giờ My mới đi. Ghé qua mời mọi người chút xíu rồi lát nữa bạn My đến rước luôn. Đây nè, vị chocolate Quỳnh thích nhất! – My vừa nói vừa đưa hộp bánh cho bạn.
Quỳnh nhận lấy hộp bánh nhưng chân mày vẫn nhíu lại đầy lo lắng:
– Sao đi trễ vậy? Mà tụi nó rủ đi quán nào đó?
– Tụi bạn rủ sang quán Karaoke Queen bên đường AB đó Quỳnh.
Quỳnh tiếp tục gặng hỏi:
– Sao trước giờ mình không nghe My nhắc đến mấy người bạn đó bao giờ hết vậy?
– À, là mấy bạn học cùng lớp đại học. Đợt này có bài tập nhóm chung nên My mới nói chuyện rồi quen thân hơn.
My vừa trả lời vừa đảo mắt nhìn quanh một vòng khắp quán, cuối cùng khẽ hỏi nhỏ:
– Anh Minh đâu rồi Quỳnh? My chừa riêng một hộp bánh cho anh ấy...
Quỳnh hất hàm chỉ về phía góc tối khuất sau kệ tủ, nơi Minh đang lẳng lặng sắp xếp lại tủ ly tách:
– Trong góc kia kìa.
My cầm hộp bánh, hít một hơi sâu rồi nhẹ nhàng tiến về phía Minh. Cô đưa hai tay, lễ phép nói:
– Em mời anh Minh ăn bánh!
Minh không buồn quay mặt lại nhìn cô, vẫn tiếp tục làm công việc của mình, không chút cảm xúc.
My nhẹ nhàng đặt hộp bánh xuống góc bàn, khẽ giọng nói:
– Cảm ơn anh Minh vì chuyện hôm trước nhiều lắm.
Nói xong, cô quay lại quầy tán gẫu với Quỳnh và mọi người một lát rồi nhanh chóng chào tạm biệt để lên chiếc xe taxi cùng nhóm bạn đang đợi ngoài cửa.
Nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần sau làn xe cộ, Lâm tò mò tiến lại gần hỏi Quỳnh
– Bạn em dễ thương thật đấy Quỳnh, sao trước giờ không giới thiệu cho tụi anh biết sớm?
Quỳnh cười đáp:
– Thôi anh ơi, để cho bạn em còn tập trung học hành.
Lâm chép miệng, vẻ mặt lộ rõ nét đăm chiêu:
– Mà nhìn cô ấy có vẻ không giống kiểu sinh viên nghèo như tụi mình nhe?
Quỳnh gật đầu, hạ thấp giọng kể:
– Anh nói đúng rồi, nhà My khá giả lắm, từ nhỏ đã được ba mẹ cưng như công chúa vậy đó.
– Hèn gì hôm trước mới tới đây làm cô ấy cứ lúng túng, đụng đâu hỏng đó không biết làm gì hết trơn. – Lâm thắc mắc. – Mà sao em lại quen được một cô tiểu thư như vậy?
Ánh mắt Quỳnh bỗng chốc trở nên dịu lại, đong đầy sự xúc động khi nhớ về quá khứ:
– Ba mẹ em hồi xưa làm công nhân trong vựa rau củ của nhà My. Hồi còn nhỏ xíu đi học chung, cứ vài hôm là My lại giả bộ bị mất viết, mất thước, dụng cụ học tập các thứ. Thật ra là nó cố tình đem chia cho em vì thấy em không có, rồi về nhà nói dối là bị lạc. Từ đó về sau, mỗi lần mua sắm quần áo hay đồ dùng gì cho My, dì Mai đều mua thành hai phần y chang nhau để cho em một phần.
Lâm nghe mà không khỏi ngạc nhiên và cảm động:
– Trời ơi, dễ thương quá vậy.
– Đến năm em mười tuổi, ba mẹ em không may qua đời trong một vụ tai nạn giao thông... – Giọng Quỳnh bỗng nghẹn lại, mắt rưng rưng – Ba mẹ My đã chăm sóc và nuôi em ăn học đàng hoàng cho đến tận bây giờ đấy.
Một bạn nhân viên đứng gần đó nghe lời Quỳnh kể thì mủi lòng thốt lên:
– Thương bạn quá, tụi mình không cố ý nhắc đến chuyện buồn của bạn đâu, thực sự không cố ý đâu nha. – Nói rồi cô bạn vội xoa xoa vai Quỳnh để an ủi.
Quỳnh mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt thoáng chút hoài niệm:
– Không sao đâu mọi người, chuyện cũng lâu lắm rồi, em không còn buồn nữa. Với em, gia đình My từ lâu đã là ân nhân, là người thân ruột thịt rồi.
Nói xong, cô nàng tinh nghịch quay sang lườm mấy anh con trai đang đứng quanh đó, giọng đầy vẻ đe dọa:
– Cho nên mấy anh đừng có mà mơ tưởng gì nhé! Muốn có ý đồ gì thì phải bước qua được cái ải của em đây rồi hãy tính!
Bên trong góc tối, đôi tay đang cầm chiếc khăn lau ly của Minh khựng lại. Từng lời chia sẻ của Quỳnh vô tình lọt tai anh không sót một chữ. Anh quay sang nhìn hộp bánh Tiramisu trên bàn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.

0