Chương 6: Không Thân?
Nếu Không Phải Là Em
Mục lục
10 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 10/10 chương
Giữa
những âm thanh rộn ràng bắt đầu ngày mới của khu chợ nhỏ, một chiếc xe taxi
lẳng lặng đỗ bên lề đường. Minh ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt tập trung không
rời khỏi quán phở bên kia đường. Sau những đêm dài trằn trọc, sự tò mò đã chiến
thắng lòng tự trọng, đưa anh đến tận địa chỉ mà anh tra cứu được từ hồ sơ bệnh
án của bé Đào.
Ánh
mắt Minh dừng lại nơi người đàn ông đang tất bật đeo tạp dề đứng trước quầy. Dù
thời gian đã tạc thêm những nếp nhăn và mái tóc đã điểm bạc, Minh vẫn nhận ra
đó chính là ba của My. Không còn vẻ sang trọng năm xưa, ông bây giờ trông thật
giản dị, lọt thỏm giữa làn khói bốc lên từ nồi nước dùng nghi ngút.
Bên
trong nhà, bé Đào tung tăng chạy ra, tà váy nhỏ bay nhẹ theo từng bước chân
tinh nghịch, con bé đã hoạt bát hơn so với những ngày trước đi khám ở bệnh
viện. Ôm chầm lấy người đàn ông, cất giọng lanh lảnh:
–
Thưa ông hoại con đi học!
My
cũng từ trong nhà bước ra. Cô mặc chiếc áo sơ mi và chân váy công sở giản dị,
mái tóc buộc gọn gàng sau gáy. Cô khẽ cười, ấm áp chào ba một tiếng:
–
Thưa ba con đi làm.
Minh
tựa lưng vào ghế xe, nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của My khuất dần sau ngã tư
đường phố. Một cảm giác khó tả, ngổn ngang dâng lên trong lòng anh. Trong trí
nhớ của Minh, My là con gái út trong một gia đình khá giả tại Đà Lạt. Chuyện gì
đã xảy ra với gia đình cô ấy?
Lòng
anh lúc này vừa giận hờn, vừa oán trách, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một sự
tò mò mãnh liệt “Trong suốt những năm
qua, cuộc sống của cô rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì?”
---
Đêm
cuối tuần tại khách sạn năm sao nằm ngay trung tâm thành phố. Bệnh viện nơi
Minh công tác tổ chức Hội thảo y khoa quy mô lớn tại đây. Minh và Phương cùng
bước xuống từ xe của bệnh viện, phong thái đĩnh đạc, tự tin của họ nhanh chóng
thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ của những người xung quanh.
Theo
sự chỉ dẫn của nhân viên lễ tân, họ thong thả tiến về phía hội trường lớn ở
tầng ba. Khi tiến gần đến khu vực thang máy, Phương bước nhanh hơn một chút, đế
giày cao gót bất ngờ vấp phải gờ cửa khiến cô chới với nghiêng người. Đứng ngay
sát bên, Minh theo phản xạ tự nhiên đỡ lấy tay Phương, giữ cho cô đứng vững. Khung cảnh hai người trao nhau cử chỉ ân cần đầy ăn ý trong bộ trang phục
chỉn chu càng làm tăng thêm vẻ đẹp đôi, hoàn hảo.
My
đứng gần quầy lễ tân vô tình quay đầu sang. Đập vào mắt cô là hình ảnh Minh
đang chu đáo đỡ lấy Phương ngay trước cửa thang máy. Không muốn bản thân phải chịu
đựng hay dao động thêm dù chỉ một giây, My lập tức thu lại ánh mắt, quay đi
hướng khác như chưa từng nhìn thấy gì.
Vẫn
chưa đến giờ bắt đầu Hội thảo, Minh và Lâm đứng ngoài hành lang rộng rãi trò
chuyện cùng một số vị khách mời. Tuy nhiên, mọi giác quan của Minh khựng lại
khi anh vô tình bắt gặp một bóng dáng thân quen từ phía xa.
Đó
là My. Cô nhỏ nhắn trong bộ vest đen công sở. Một tay cầm bộ đàm, tay kia lướt
nhanh trên tập kịch bản chương trình tối nay, My liên tục điều phối nhân sự bằng
những mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát. Dù vầng trán đã rịn một lớp mồ hôi mỏng vì
sự cố âm thanh phát sinh ngay sát giờ G, cô vẫn giữ được sự bình tĩnh và sự
chuyên nghiệp.
Minh
đứng lặng từ xa, nhìn cô khéo léo cúi chào khách hàng bằng nụ cười chuẩn mực,
rồi lại thấy cô tự tay di chuyển những tấm standee mà không một chút nề hà. Sự
kiên cường và tác phong chuyên nghiệp ấy khiến lòng anh bỗng dâng lên một cảm
giác vừa lạ lẫm, lại vừa có chút xót xa.
Lâm
có chút bất ngờ khi nhận ra người cũ của bạn thân. Anh khẽ huých tay Minh,
hướng mắt về phía bóng dáng nhỏ nhắn nhưng đầy năng nổ kia:
–
Là cô ấy đúng không?
Thấy
Minh chỉ im lặng quan sát với ánh mắt không mấy ngạc nhiên, Lâm đoán ngay hai
người chắc chắn đã chạm mặt nhau từ trước. Không nén nổi tò mò, Lâm kéo tay
Minh tiến về phía My.
–
My đúng không em? Em còn nhớ anh không đấy? – Lâm hào hứng lên tiếng trước.
My
xoay người lại. Thay vì bối rối hay né tránh, cô nở một nụ cười rạng rỡ nhưng
rất đúng mực
–
Anh Lâm! À không, bây giờ em nên gọi là bác sĩ Lâm mới đúng.
–
Em khỏe chứ? Mấy năm nay em ở đâu, làm gì thế? – Lâm liếc nhanh qua Minh, cố
tình đặt câu hỏi để khơi chuyện cho bạn.
My
vẫn giữ thái độ thản nhiên như đang tiếp một vị khách
–
Dạ em khỏe, em vẫn ở loanh quanh thành phố này thôi.
Trong
khi Lâm liên tục hào hứng hỏi han, Minh chỉ đứng sừng sững như một pho tượng.
Đôi mắt anh sắc lẹm xoáy sâu vào gương mặt cô, nhưng tuyệt nhiên không hé môi
nửa lời. Anh đang chờ đợi một cái liếc nhìn, một chút bối rối, hay bất kỳ phản
ứng nhỏ nào từ cô. Nhưng không, My hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của anh, xem
anh như một người vô hình.
Bất
chợt, chiếc bộ đàm bên hông My vang lên những tiếng rẹt rẹt liên hồi. Cô nhanh
chóng áp máy lên tai nghe báo cáo, rồi quay sang Lâm mỉm cười xã giao
–
Em đang có việc rồi, hẹn gặp lại anh sau nhé.
Nói
rồi, cô dứt khoát quay lưng đi thẳng, không một lần liếc nhìn về phía Minh, như
thể anh chỉ là một vị khách vô danh trong hàng trăm người có mặt tại đây.
Lâm
ngớ người, nhìn theo bóng lưng khuất dần của My rồi quay sang hỏi Minh
–
Hai người không nhìn thấy nhau thật đấy à?
Minh
không trả lời. Anh lạnh lùng lấy một ly nước từ khay của phục vụ, dúi mạnh vào
tay Lâm rồi bước nhanh vào trong hội trường, để lại sự ngơ ngác cho cậu bạn
thân.
---
Minh đứng tự tin trước hàng trăm ánh
mắt theo dõi, bắt đầu bài báo cáo chuyên đề của mình. Phong thái điềm tĩnh,
chất giọng trầm ấm cùng những lập luận y khoa sắc bén khiến toàn bộ hội trường
hoàn toàn bị thuyết phục.
Đứng ở một góc phía dưới theo dõi,
My lặng lẽ nhìn người đàn ông tỏa sáng. Cô nhận ra Minh của hiện tại đã thực sự
trở thành một bác sĩ giỏi giang, thành đạt đúng như trước đây anh từng khao
khát. Khi bài thuyết trình kết thúc trong tiếng pháo tay giòn giã, Phương từ
hàng ghế đầu mỉm cười rạng rỡ, bước lên trao tặng anh bó hoa tươi thắm. Khoảnh
khắc hai người đứng bên nhau đầy tự hào và ăn ý, My khẽ nhếch mép tự giễu chính
mình, chút chua chát xen lẫn mỉa mai cho những cảm xúc ngớ ngẩn vừa thoáng qua.
Gạt phăng đi những suy nghĩ miên man
về người đàn ông kia, My hít một hơi thật sâu. Cô tự nhắc nhở bản thân không
được phép xao nhãng thêm nữa, nhanh chóng chỉnh đốn lại tinh thần rồi quay trở
lại tập trung hoàn thành thật tốt công việc của mình.
---
Buổi tiệc kết thúc khi đêm đã về
muộn. Các xe chở thiết bị và nhân sự của công ty sự kiện đã lăn bánh từ sớm vì
phải di chuyển sang một kho bãi khác cho kịp sự kiện ngày mai. My vốn định đi
cùng chuyến xe hậu cần đó, nhưng vì mải kiểm tra lại toàn bộ biên bản bàn giao
với phía khách sạn mà cô đã lỡ mất chuyến xe cuối cùng.
Đứng dưới sảnh khách sạn, My cầm
điện thoại, đôi mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm vào ứng dụng đặt xe đang xoay vòng
vô vọng với dòng thông báo "không có tài xế". Cô bấm gọi cho anh hai,
nhưng đáp lại chỉ là những tiếng chuông dài đơn điệu không người bắt máy. Gió
đêm thổi mạnh làm My khẽ run lên vì lạnh. Trông cô lúc này vô cùng lạc lõng
giữa sự xa hoa, tráng lệ của sảnh chờ.
Cách đó không xa, Minh đang đứng
cùng Phương và Lâm để chờ xe của bệnh viện đến. Thấy bóng dáng của My đang lóng ngóng nhìn ra
đường với vẻ sốt ruột, chân mày Minh khẽ nhíu lại. Anh quay sang Lâm và Phương,
hạ giọng nói khéo:
– Hai người về trước nhé, tôi chợt
nhớ ra để quên tài liệu quan trọng trên phòng hội thảo lúc nảy.
Phương hơi bất ngờ nhưng vẫn mỉm
cười hiểu chuyện:
– Vậy anh đi cẩn thận nhé. Mai gặp
lại anh ở bệnh viện.
Lâm nhìn Minh, nháy mắt đầy ẩn ý rồi
cùng Phương ra xe về trước.
Minh chậm rãi tiến về phía My.
– Xe công ty về hết rồi đúng không?
– Giọng anh vang lên sau lưng cô, vừa có chút quan tâm, nhưng cũng không giấu
được vẻ mỉa mai.
My giật mình, cố thu lại vẻ hoang
mang trên gương mặt. Cô vờ bấm điện thoại, lạnh nhạt đáp:
– Xe của tôi cũng đang đến.
My phân vân nhìn xung quanh bước đi
định tránh Minh, đột ngột một cơn đau nhói từ gan bàn chân xộc thẳng lên não.
Đôi giày đã hành hạ cô suốt tám tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đến giới hạn. Đầu
gối My bỗng chốc mềm nhũn, cơ thể cô mất đà đổ sụp xuống theo bản năng.
– Em! – Minh thốt lên theo phản
năng.
Trước khi đầu gối My kịp chạm xuống
mặt đường nhựa cứng nhắc, vòng tay rắn rỏi của Minh đã kịp thời siết chặt lấy
eo cô, kéo mạnh cô tựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của mình. Trong không gian
vắng lặng của đêm muộn, mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng lại trong một
nhịp thở.
Gương mặt của hai người sát nhau
trong gang tấc. Minh cúi thấp người, một tay đỡ chặt eo, tay kia giữ lấy bả vai
cô. Ở khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nóng hổi và dồn
dập của đối phương, Minh sững sờ nhìn sâu vào đôi mắt My. Đôi mắt ấy giờ đây
không còn sự lạnh lùng, chuyên nghiệp của một nhân viên sự kiện lúc nãy nữa, mà
chỉ còn sự thảng thốt, yếu mềm và cả nỗi bối rối tột cùng khi nhìn anh.
Ánh mắt Minh trĩu nặng, chứa đựng
một hỗn hợp cảm xúc phức tạp, có sự oán giận, xót xa và cả một niềm khao khát
vô thức được che chở cho cô như ngày trước. My bàng hoàng, đôi tay theo bản
năng bấu chặt lấy vạt áo vest của anh. Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Minh, cô
cảm thấy tim mình đập loạn nhịp - một nhịp đập đau đớn đan xen giữa sự nhớ
nhung bấy lâu nay.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi,
dường như cả hai đều quên đi năm năm dài xa cách, chỉ còn lại sự hiện diện duy
nhất của người kia trong vòng tay mình. Nhưng rồi, sự tỉnh táo lạnh lùng nhanh
chóng kéo My trở lại thực tại. Cô khẽ rùng mình, cố gắng đẩy nhẹ vai anh để tìm
lại thăng bằng, dù đôi chân vẫn còn run rẩy không vững.
Minh mở cửa một chiếc taxi vừa tới
sảnh, trầm giọng bảo:
– Đi cùng xe với tôi được chứ?
My nhìn quanh, biết mình chẳng còn
lựa chọn nào khác vào giờ này, đành im lặng bước lên xe.
Chiếc taxi lăn bánh chậm rãi qua
những con phố đêm đã thưa thớt người qua lại. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua
cửa kính, lướt qua gương mặt góc cạnh đầy tâm sự của Minh rồi dừng lại trên vẻ
mệt mỏi của My. Cô tựa đầu vào lớp kính lành lạnh, đôi mắt khép hờ như muốn
trốn tránh thực tại. Không gian trong xe chìm vào sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn
tiếng động cơ êm ái và nhịp tim đập lạc điệu của hai con người từng là tất cả
của nhau.
Khi xe dừng lại ở đầu đường dẫn vào
nhà My, Minh chủ động bước xuống trước. Anh mở cửa cho cô, không quên ra hiệu
bảo tài xế chờ mình, anh lặng lẽ bước sau My một đoạn. Sự im lặng lúc này không
còn mang lại cảm giác bình yên nữa, mà tựa như khoảng lặng trước một cơn bão
lòng.
Minh bước nhanh ngang tầm với My,
ánh mắt xoáy sâu vào người con gái bên cạnh:
– Chân cô... còn đau không?
My khẽ giật mình. Cô cố tránh ánh
nhìn của anh, lãnh đạm đáp:
– Tôi không sao. Cảm ơn anh.
Nhìn dáng vẻ chịu đựng ấy, trong
lòng Minh vừa dâng lên chút giận dỗi, lại vừa chứa chan sự xót xa. Anh không
kìm được lòng mình mà thốt lên câu hỏi đã đè nặng suốt mấy ngày qua:
– Chồng em đâu? Tại sao lại để em đi
khuya về muộn một mình nguy hiểm thế này?
My khựng lại, quay sang nhìn Minh
đầy khó hiểu. Chồng gì cơ chứ? Anh nghĩ cô đã lấy chồng rồi sao? Chẳng buồn
giải thích dài dòng về cuộc sống của mình, My nhìn thẳng vào mắt anh, cứng cỏi
đáp:
– Đó là chuyện riêng tư của tôi, anh
hỏi để làm gì? Giữa tôi và anh bây giờ không thân đến mức có thể chia sẻ những
chuyện này.
Minh sững sờ, bước chân anh khựng
lại giữa đường vắng. Không để Minh nói thêm gì, cô nói tiếp để cắt đứt cuộc trò
chuyện:
– Gần đến nhà tôi rồi, cảm ơn anh
hôm nay đã cho đi nhờ xe.
Minh đứng bần thần, trơ mắt nhìn
theo dáng người nhỏ nhắn của My đang bước nhanh về phía trước. Vì cái chân đau
lúc nãy, bước đi của cô có chút cà nhắc, nghiêng lệch khó khăn. Nhưng cô
tuyệt nhiên không ngoảnh đầu lại, cũng không để lộ thêm bất kỳ một chút yếu
đuối nào trước mặt anh.
---
Đêm hôm đó đối với
Minh là một đêm dài vô tận.
Anh nằm xoay người
trên chiếc giường trống trải, ánh mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, nhưng tâm trí
thì đã kẹt lại ở con đường tối cùng câu nói lạnh lùng của My: " Đó là chuyện riêng tư của tôi, anh hỏi để
làm gì? Giữa tôi và anh bây giờ không thân đến mức có thể chia sẻ những chuyện
này."
Minh bật cười cay
đắng, một nụ cười chua chát giữa màn đêm. Anh vắt tay lên
trán, lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở nặng nề và nghẹn khuất.
Không thân?
Đúng là như vậy,
chính năm năm trước, anh đã trở thành một người dưng xa lạ không có quyền can
thiệp vào đời tư của cô, vậy tại sao anh còn để tâm đến cô ấy làm gì chứ?
Càng nghĩ, sự ấm
ức và bất lực trong Minh càng như ngọn lửa bùng lên ngùn ngụt. Lẽ ra người có
quyền giận, người có quyền lạnh nhạt và vạch rõ ranh giới phải là anh mới đúng!
Năm đó, chính cô là người đột ngột biến mất không một lời từ biệt. Chính cô đã
nhẫn tâm gạch tên anh ra khỏi cuộc đời cô, bỏ rơi anh bơ vơ đến mức phải bỏ
chạy sang nửa bên kia trái đất để trốn tránh. Anh đã mang theo vết thương rướm
máu ấy suốt năm năm trời, vừa trách, vừa giận, vừa không thể ngừng nhớ về cô.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.