Nếu Không Phải Là Em

Chương 2: Lần Gặp Đầu Tiên

Đăng: 16/09/2026 10:04 2,574 từ 8 lượt đọc

Năm ấy tại quán cà phê,
Quỳnh chở My đến quán cà phê nơi mình làm thêm. Vừa dắt bạn vào trong, Quỳnh vừa dặn dò:
– Quỳnh đã báo với chị quản lý rồi, chị ấy thông cảm nên hôm nay sẽ xếp cho My làm bên trong quầy thôi, không cần đi đứng chạy bàn bên ngoài nhiều đâu.
– My sẽ cố gắng học hỏi, không làm mất mặt Quỳnh đâu.
– Nếu có gì không biết cứ hỏi mấy anh chị làm chung, mọi người nhiệt tình lắm.
– My biết rồi, Quỳnh đi sớm chút đi để còn giành hàng ghế đầu.
Quỳnh nhìn đồng hồ:
– Giờ này chưa vào ca đâu, My tranh thủ ăn đi nhe, Quỳnh đi đây.
– Bai bai, đi về nhớ kể My nghe đó.
Quỳnh cười tít mắt rồi nhanh chóng chạy ra xe.
Lúc này, Minh và Lâm từ phía sau bước vào khu vực bên trong của nhân viên. Thấy có gương mặt mới, Lâm vốn tính cởi mở liền bước lại làm quen:
– Em là bạn mới vào hả? Anh tên Lâm, còn anh này là Minh. – Lâm chỉ tay về phía Minh.
My vui vẻ cúi đầu chào hai người:
– Em chào hai anh, em là bạn của Quỳnh, hôm nay em làm thay bạn ấy một buổi ạ.
– Có gì không hiểu cứ hỏi tụi anh. – Lâm nháy mắt.
Minh và Lâm cất ba lô vào tủ locker rồi đi ra phía quầy ngoài. My xem đồng hồ, thấy còn khoảng ba mươi phút nữa mới đến giờ vào ca nên tranh thủ lấy hộp cơm đem theo ra ăn cho kịp.
Bên ngoài quầy pha chế, Minh đang lẳng lặng sắp xếp lại ly tách, còn Lâm thì lau dọn lại quầy nước. Lâm hướng mắt vào bên trong, ghé tai Minh nói nhỏ:
– Bạn mới của Quỳnh xinh quá?
Minh khựng lại một chút. Anh nhớ lại mấy hôm trước vô tình bắt gặp My bước ra từ xe của một người đàn ông lớn tuổi giàu có, liền lạnh lùng buông một câu đầy định kiến:
– Có khi là sugar baby của ông đại gia nào đó thôi.
Lâm nhìn Minh, bật cười thúc vào hông bạn:
– Chắc là không đâu, nhìn em ấy ngoan hiền, lễ phép quá mà.
Minh im lặng không nói gì, tiếp tục cúi xuống lau ly. Lâm tặc lưỡi trêu:
– Mày có thù với gái xinh hả? – Lâm ôm khay ra lau dọn bàn phía ngoài.
Một lát sau, Minh mở thùng đá thấy đã cạn liền đi vào kho trong để lấy thêm. Trong khu vực nhân viên, My vừa mở hộp cơm ra định ăn thì nhìn thấy qua tấm kính có một cậu bé khoảng chừng bảy tám tuổi đang đứng thập thò nhìn vào trong. Không biết đứa trẻ có chuyện gì, My buông đũa đi ra ngoài, ngồi xuống dịu dàng hỏi:
– Em ơi, em có chuyện gì hả? Chị thấy em cứ đứng nhìn vào trong mãi.
Cậu bé buồn bã, tay ôm lấy bụng:
– Em đói bụng quá chị ơi... Từ chiều đến giờ em chưa bán được tờ vé số nào hết.
Nhìn bộ dạng lấm lem, quần áo sờn cũ của đứa trẻ từ đầu đến chân, My không khỏi mủi lòng. Cô nhẹ nhàng hỏi:
– Em còn bao nhiêu tờ? Đưa đây chị mua ủng hộ nhe.
Cậu bé mừng rỡ rút xấp vé số từ trong túi ra:
– Dạ, còn nhiều lắm chị.
My mở ba lô lấy ví tiền, đếm đi đếm lại chỉ còn đúng sáu trăm nghìn đồng. Cô đưa hết cho đứa bé:
– Chị còn nhiêu đây hà.
Đứa trẻ vui mừng đếm số vé rồi trao cho My:
– Của chị nè, em cảm ơn chị nhiều lắm! Nếu không có chị, chắc tối nay em không được về nhà rồi.
My xoa đầu cậu bé, mỉm cười:
– Đợi chị một chút nhe!
Nói rồi cô chạy vội vào trong, bê hộp cơm mình còn chưa kịp nếm một hạt đem ra dúi vào tay đứa trẻ:
– Em ăn đi rồi đi bán tiếp nhé.
Cậu bé rụt tay lại, lắc đầu từ chối:
– Chị mua số cho em hết tiền rồi, giờ còn cho cơm nữa, em không lấy đâu.
My cười xòa:
– Em ăn phụ chị đi, tại chị mua dư một hộp đó. Tới giờ chị làm rồi, bai em nhé!
Cậu bé ôm chặt hộp cơm, rối rít:
– Em cảm ơn chị xinh đẹp nhiều lắm, bai bai chị!
My quay trở vào trong dọn dẹp ba lô rồi bước ra quầy bắt đầu ca làm việc. Cô không hề biết rằng, toàn bộ cuộc trò chuyện và hành động ấm áp vừa rồi đã lọt vào tầm mắt của Minh khi anh đang đứng khuất sau thùng đá.
Đồng hồ điểm chín giờ tối thứ Sáu, quán cà phê đông nghịt khách. Tiếng nói cười huyên náo hòa lẫn tiếng máy xay cà phê rền rĩ khiến không gian trở nên rộn rã. My vốn chưa quen với nhịp độ hối hả ở đây nên được phân phó vào khu vực bồn rửa phía sau. Lúc này, cơn đói bắt đầu cào xé dữ dội. Cô chợt nhớ ra từ chiều đến giờ mình chưa kịp lót dạ hạt cơm nào. My đưa tay xoa nhẹ bụng, cố ngăn tiếng sôi âm ỉ, thế nhưng cơn lả đến nhanh hơn cô tưởng. Đôi mắt My mờ dần, sắc mặt tái nhợt, rồi cả cơ thể cô đổ gục xuống nền đất lạnh.
Minh đang đứng gần đó, thấy vậy buông mớ khăn, lao đến bế thốc My vào phía trong khu vực nhân viên. Đặt cô nằm ngay ngắn lên chiếc ghế dựa dài, anh quay sang chị quản lý với vẻ mặt gấp gáp:
– Chị làm giúp em ly trà đường nóng nhe!
Chị quản lý nhanh thoăn thoắt pha nước rồi cẩn thận đút từng muỗng cho My. Trong lúc đó, Minh lặng lẽ quay trở lại quầy. Nhìn đống ly tách còn ngổn ngang trong bồn, xoắn tay áo lên và bắt đầu xử lý phần việc dở dang của My.
My dần tỉnh lại. Thấy chị quản lý đang ngồi bên cạnh, cô rụt rè hỏi khẽ:
– Sao... sao em lại nằm đây vậy chị?
– Em bị hạ đường huyết rồi ngất đi đấy. Giờ thấy trong người sao rồi? – Chị quản lý ân cần hỏi.
– Chắc tại em hơi đói nên chóng mặt một chút... – My nhỏ giọng, gương mặt lộ rõ vẻ áy náy.
Sực nhớ mình đang đi làm thay cho Quỳnh, My cuống cuồng tìm dép, định bụng chạy ra ngoài làm tiếp kẻo ảnh hưởng đến bạn. Nhưng chị quản lý đã kịp giữ tay cô lại:
– Cứ nằm yên đây nghỉ ngơi đi em, khi nào khỏe hẳn rồi về. Khách cũng vãn rồi.
– Em ngại quá... làm phiền mọi người quá chị ơi... – My lí nhí.
Chị quản lý khẽ mỉm cười, buông một câu đùa cho bầu không khí nhẹ nhàng hơn:
– Mà cũng hên đó nghe.
– Dạ?? – My ngơ ngác
– Hên là em chỉ làm thay cho Quỳnh có một ca thôi, chứ làm cả tuần chắc chị đứng tim mất. – Nói rồi, chị vỗ vai My rồi quay trở lại quầy kết sổ.
My cầm ly trà đường, nhấp từng ngụm nhỏ. Vị ngọt ấm lan tỏa, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu cảm giác có lỗi.
Kim dài đồng hồ nhích dần qua số sáu, hơn mười giờ rưỡi tối, quán bắt đầu hết khách. Người kéo cửa cuốn, người bưng những khay ly cuối cùng. Chị quản lý vừa bấm máy tính cộng sổ vừa ngẩng lên nhìn bóng lưng vẫn đang cặm cụi trong khu rửa:
– Minh ơi, trễ quá thì cứ về trước đi, sáng mai chị nhờ các bạn ca sáng rửa nốt cho.
Minh chỉ cười, tay vẫn không ngừng nghỉ:
– Còn vài cái nữa thôi, em ráng cho xong luôn chị ạ.
Lâm bước tới, vỗ mạnh vào vai Minh:
– Mày vẫn chưa xử xong đống "chiến lợi phẩm" này hả?
Minh im lặng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách đáp lời. Lâm nói thêm:
– Tao tranh thủ chạy qua tiệm photo lấy mấy cuốn đề cương đây.
– Lấy cho tao một cuốn luôn nhe. – Minh dặn với theo.
– Rồi rồi, biết khổ lắm rồi! – Lâm vẫy vẫy tay rồi mất hút sau cánh cửa.
Lúc này My mới gượng dậy bước ra ngoài quầy. Thấy Minh vẫn đang tỉ mẩn với những chiếc ly cuối cùng, cô ái ngại tiến lại gần:
– Anh ơi... để đó em làm cho.
Minh vẫn không phản ứng, cứ như thể không nghe thấy gì. My đánh bạo níu nhẹ vạt áo anh:
– Anh nghỉ đi để em làm, cảm ơn anh đã giúp em từ nãy giờ.
Lúc này Minh mới dừng tay, nhưng anh vẫn không quay đầu lại, buông một câu lạnh ngắt:
– Ngồi yên đó. Làm một chút rồi xỉu nữa lại rối thêm.
My đứng hình. Cô thật sự không hiểu nổi cái anh chàng này, rõ ràng là đang có ý tốt làm giúp mình nhưng miệng mồm thì sắt đá, khó ưa. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Minh, My chẳng dám cãi lời, cô ngoan ngoãn ngồi vào một góc, thầm nghĩ: "Người đâu mà khó chịu"
Tiếng vòi nước cuối cùng cũng ngắt, Minh cẩn thận kiểm tra lại hệ thống điện và tủ lạnh một lượt rồi mới ra hiệu cho cả ba cùng ra ngoài.
– Chị về trước nhé, hai đứa về cẩn thận! – Chị quản lý vẫy tay chào.
Quỳnh vốn hẹn sau buổi diễn thuyết sẽ qua đón My, nhưng giờ đã quá muộn mà bóng dáng cô bạn vẫn bặt vô âm tín. Minh dắt xe ra cổng, định nổ máy đi thẳng, nhưng qua gương chiếu hậu, anh vẫn thấy My đứng lóng ngóng dưới ánh đèn đường vàng vọt. Chút lòng trắc ẩn trỗi dậy, anh quay đầu xe lại, hỏi ngắn gọn:
– Về không?
My ngơ ngác nhìn xung quanh rồi tự chỉ tay vào mình:
– Anh... anh hỏi em hả?
Minh nhíu mày:
– Ở đây còn có người thứ ba sao?
My mừng rỡ như bắt được vàng, vội vàng leo lên yên sau:
– Vậy anh cho em đi ké với nhe!
Ngồi phía sau lưng Minh, chiếc bụng trống rỗng của My lại bắt đầu "biểu tình", tiếng kêu ọc ọc vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. My đỏ bừng mặt, chỉ biết lấy tay ôm bụng đầy ngại ngùng.
Minh đột ngột tấp xe vào một xe hủ tiếu gõ ven đường. Anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, nói với chú bán hàng:
– Cho con một tô hủ tiếu. – Nói rồi, anh liếc mắt sang My.
Cô bối rối ngồi xuống bên cạnh:
– Cho con một tô giống vậy luôn ạ.
Hai tô hủ tiếu nóng hổi, bốc khói nghi ngút được bưng ra. Có lẽ vì đang quá đói, My cảm thấy đây là tô hủ tiếu ngon nhất mình từng được ăn trong đời. Khi tiếng húp sùm sụp vừa dứt, Minh gọi chú chủ quán tính tiền. My nhanh miệng ngăn lại:
– Để em mời anh nhe! Cảm ơn anh đã giúp em cả buổi, lại còn đưa em về nữa.
My mở ba lô lấy bóp tiền, cô mới sực nhớ ra mình đã dốc túi mua ủng hộ vé số cho bé trai lúc chiều, trong ngăn ví lúc này chỉ toàn là những tờ vé số nằm xếp lớp. Gương mặt My chuyển từ đỏ sang tái mét vì xấu hổ.
Minh nhìn lướt qua cái ví toàn giấy của cô, không nói một lời, lẳng lặng rút tờ tiền trả cho người bán. My cúi gầm mặt, giọng lí nhí:
– Em... em quên mất là trong túi không còn đồng nào.
Minh vẫn giữ thái độ im lặng cho đến khi đưa My về đến tận cửa nhà. Nhìn ngôi nhà hai tầng khang trang hiện ra trước mắt, anh thoáng chút ngạc nhiên. Hầu hết sinh viên đi làm thêm như anh đều ở ký túc xá hoặc nhà trọ chật hẹp. Nhìn My – một cô gái vụng về, túi không có tiền nhưng lại ở trong một ngôi nhà bề thế, lại nhớ đến việc hôm trước gặp cô đi cùng người đàn ông lớn tuổi, trong đầu Minh càng khẳng định suy nghĩ không hay về việc cô được bao nuôi.
My bước xuống xe, chân thành cúi đầu:
– Cảm ơn anh nhiều vì hôm nay. Cảm ơn anh đã giúp và đưa em về tận nhà.
Minh vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, nổ máy xe rồi buông một câu cuối trước khi phóng đi:
– Nếu sức khỏe không tốt thì đừng đi làm để tránh gây phiền phức cho người khác.
Chiếc xe khuất dần, bỏ lại My đứng ngẩn ngơ trước cổng nhà, vừa khó chịu, vừa thấy áy náy.
– Dạ cà phê không đường của anh đây ạ – Tiếng của nhân viên phục vụ kéo anh về hiện tại.
Minh gật đầu, nhìn ly cà phê trước mặt, anh tự giễu chính mình. Năm năm rồi, người xưa ấy giờ chắc đang hạnh phúc ở một nơi nào đó, sao anh lại phải bận lòng khi nghe một cuộc đối thoại vu vơ của đám nhóc làm thêm?
Minh đưa tay lấy ly cà phê nhấp một ngụm. Đúng lúc đó, tiếng chuông ở cửa quán vang lên “leng keng”, một giọng nữ trong trẻo, mang theo chút vội vã nhưng vẫn lịch sự hỏi nhân viên ở quầy:
– Quán mình còn bánh kem dâu không em?
– Dạ tiệm em vừa hết bánh ngọt rồi chị ơi – Nhân viên đáp.
– Tiếc quá, bé nhà chị thích ăn bánh ở đây lắm, cảm ơn em nhe. Giọng người phụ nữ khẽ thoáng qua một chút tiếc nuối, rồi tiếng bước chân nhanh chóng rời đi, tiếng chuông cửa lại vang lên một lần nữa.
Minh thoáng sững người, ly cà phê vẫn cầm trên tay, nhưng ánh mắt anh đã dáo dác tìm kiếm bóng hình quen thuộc kia. Giọng nói đó... âm điệu đó... Dù đã năm năm trôi qua, dù chỉ là vài câu hỏi han xã giao bình thường, nhưng nó giống giọng của cô ấy đến mức da gà khắp người anh đồng loạt nổi lên. Tim Minh đập liên hồi, anh lập tức đứng phắt dậy, bước vội ra phía cửa quán.
Anh bước nhanh đẩy cửa ra, giữa dòng người qua lại hối hả sau giờ tan tầm, anh chỉ kịp nhìn thấy thấp thoáng từ đằng xa bóng dáng một người phụ nữ mặc chiếc đầm công sở đang bế một bé gái nhỏ nhắn leo lên xe máy. Chiếc xe nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ rồi mất hút.
Minh đứng thẫn thờ dưới hiên quán, gió tối lướt qua lành lạnh. Anh cười nhạt một cái rồi thầm nghĩ chắc do sáng nay đáp máy bay còn mệt, lại vừa ngồi nghĩ về chuyện ngày xưa nên tai mới bị ù hoá như vậy. Anh quay trở vào bên trong, cố đè nén cảm giác bồn chồn khó tả đang cuộn lên trong lồng ngực.

0