Chương 5: Cô Ấy Sợ Máu
Nếu Không Phải Là Em
Mục lục
11 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 11/11 chương
Đã
ba ngày trôi qua, cơn sốt của bé Đào vẫn tái đi tái lại, không có dấu hiệu chấm
dứt, bác sĩ chỉ định cho con bé đi xét nghiệm máu.
Trong
phòng xét nghiệm, không gian nồng hắc mùi cồn và tiếng khóc xé lòng của trẻ
con. My ôm chặt bé Đào trong lòng, nhưng vừa nhìn thấy mũi kim tiêm nhọn hoắt
trên tay cô y tá, con bé đã hoảng sợ khóc toáng lên, hai tay hai chân giãy giụa
kịch liệt. My vừa xót con, vừa ra sức dỗ dành, xoay trở đủ mọi tư thế nhưng cơ
thể nhỏ nhắn của cô không cách nào giữ chặt được đứa trẻ đang hoảng loạn.
Cô
y tá cầm dụng cụ trên tay, ái ngại nhìn My đang mồ hôi nhễ nhại, khẽ hỏi:
–
Chị ơi, còn người nhà nào đi cùng nữa không ạ? Chị gọi vào phụ bế bé giúp em
với, chứ một mình chị giữ thế này bé giãy giụa dễ bị lệch kim, đau con mà lại
nguy hiểm nữa.
My
ngước lên, đôi mắt đã rơm rớm nước mắt vì bất lực và xót con, giọng cô nghẹn
lại:
–
Hôm nay em đi có một mình thôi ạ.
Đúng
lúc, Minh trong chiếc áo blouse trắng đang rảo bước đi ngang qua hành lang
phòng xét nghiệm. Tiếng khóc ngặt nghẽo của đứa trẻ vô tình lọt vào tai anh, bước
chân anh chợt khựng lại khi nghe thấy chất giọng quen thuộc của người phụ nữ
bên trong. Minh quay đầu nhìn qua ô cửa kính. My đang chật vật, cô độc ôm đứa
nhỏ trong tay, gương mặt lộ rõ sự bất lực.
Anh
nhớ lại My rất sợ máu nhưng như vậy thì có liên quan gì đến anh, Minh quay lưng
bước đi. “Cô ấy đã có gia đình riêng, đã có cuộc sống riêng, việc gì anh
phải bận lòng?” Nhưng y đức của một người bác sĩ không cho phép anh ngoảnh
mặt làm ngơ trước một bệnh nhi đang cần giúp đỡ. Minh mím môi, hít một hơi sâu
rồi dứt khoát đẩy cửa bước vào trong.
Minh
bước vào khiến cả My và cô y tá đều bất ngờ. My ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn
nhau, tim cô như ngừng một nhịp khi nhận ra gương mặt góc cạnh thân quen ấy.
Không
để My kịp lên tiếng, Minh đã tiến lại gần. Ánh mắt anh nhìn lướt qua My một
cách lịch sự nhưng xa cách, rồi hướng thẳng về phía đứa nhỏ đang khóc đỏ gay cả
mặt. Anh ngồi xuống ngang tầm mắt với con bé, đưa hai tay ra, giọng nói trầm ấm
và dịu dàng vang lên, như một thói quen của một bác sĩ Nhi khoa:
–
Bé con ngoan nào, sẽ không sao đâu. Cho chú xin phép bế con một chút có được
không?
Giọng
nói nhẹ nhàng, trầm ấm của Minh làm con bé trở nên tin tưởng, lấy tay quẹt nước
mắt rồi chồm sang ôm cổ anh. Minh khéo léo đỡ lấy bé Đào từ tay My. Vòng tay rắn rỏi,
vững chãi của anh bao bọc lấy thân hình nhỏ bé của đứa trẻ, vừa giữ chặt để con
bé không giãy giụa nguy hiểm, nhưng lại vừa đủ nhẹ nhàng để con không cảm thấy
bị gò bó. Nhìn vào phiếu chỉ định, biết được tên con bé, Minh quay sang nhỏ giọng:
–
Bé Đào ngoan, nghe chú hỏi này. Ở nhà con có bạn gấu bông nào không?
Bé
Đào đang sụt sịt, nghe thấy chú bác sĩ nhắc đến "gấu bông" thì tiếng
khóc bỗng nhỏ lại, đôi mắt tròn xoe vẫn còn ươn ướt ngơ ngác nhìn Minh. Con bé
gật gật cái đầu nhỏ, lí nhí đáp:
–
Dạ… có… Ở nhà con có bạn gấu…
–
Vậy hả?
Minh
vờ lộ vẻ ngạc nhiên và vô cùng thích thú, anh vừa liên tục trò chuyện để cuốn
con bé vào câu chuyện, vừa đưa tay xoa nhẹ tấm lưng nhỏ của bé để xoa dịu
–
Thế bạn gấu đó màu gì vậy ta? Bạn ấy tên là gì, con kể cho chú nghe có được
không?
–
Bạn gấu… màu hồng ạ. Con đặt tên bạn là… Bông – Bé Đào chăm chú suy nghĩ để trả
lời câu hỏi của Minh, trí não của con bé hoàn toàn bị cuốn vào việc nhớ lại
người bạn nhỏ ở nhà mà quên mất áp lực từ mũi kim tiêm.
Minh
khẽ ngước mắt lên, đưa một ánh nhìn ra hiệu cho cô y tá đang chờ sẵn. Chỉ chờ
có thế, cô y tá nhanh nhẹn và chuẩn xác lau cồn, rồi nhẹ nhàng đưa mũi kim vào
tĩnh mạch của bé.
Bé
Đào hơi giật mình khi cảm thấy nhói ở tay, đôi lông mày nhỏ khẽ chau lại, định
mếu máo khóc tiếp. Nhưng Minh đã nhanh chóng hỏi tiếp:
–
Thế bạn Bông ở nhà có ngoan như bé Đào không?
–
Bạn Bông… hay ngủ nướng lắm ạ… – Đào mím môi, cố nhịn đau để nói hết câu với
Minh.
Khi
ống đã đầy máu và cô y tá nhanh chóng rút kim, dán miếng băng cá nhân lại, bé
Đào mới sực nhận ra. Con bé nhìn mũi kim đã được cất đi, rồi lại nhìn miếng
băng nhỏ trên tay mình, dường như vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Sau
khi cô y tá dặn dò vài câu rồi cầm ống máu rời đi, không gian trong phòng xét
nghiệm rơi vào một khoảng lặng ngột ngạt. Minh vẫn bế bé Đào trong tay, để con
bé tựa đầu vào vai mình nức nở vài tiếng nhỏ cuối cùng.
My
đứng bên cạnh, nãy giờ mắt không rời khỏi ống máu vừa được rút ra. Màu đỏ thẫm
trong chiếc ống thủy tinh nhỏ như hút hết chút sức lực cuối cùng của cô, cộng
thêm mấy đêm liền thức trắng, đầu óc My bỗng chốc choáng váng. Đất trời dưới
chân như đảo lộn, cô lảo đảo, loạng choạng suýt ngã.
Nhìn
thấy My mất thăng bằng, theo phản xạ, Minh chìa cánh tay còn lại ra, vững vàng
đỡ lấy lưng cô, giữ cho cô không bị ngã khuỵu xuống sàn.
Nhưng
khi vừa cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Minh, lý trí của My
lập tức thức tỉnh. Ngay khi vừa đứng vững, không một giây chần chừ, My dứt
khoát đưa tay đẩy mạnh Minh ra.
Hành
động của cô đột ngột và tuyệt tình đến mức khiến Minh hơi bất ngờ, lùi lại một
bước.
Hai
người nhìn nhau, bầu không khí gượng gạo và căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh mắt
My nhìn anh không còn sự bối rối hay yếu đuối nữa, mà thay vào đó là sự lạnh
lùng, sự đề phòng. Cô không muốn và càng không cho phép bản thân mình dựa dẫm
hay nhận bất kỳ sự che chở nào từ người đàn ông này. Cô đứng thẳng lưng, cố
chấp che giấu đi sự mệt mỏi của mình.
Minh
nhìn bàn tay vừa bị cô đẩy ra, khẽ siết lại, ánh mắt anh tối sầm xuống. Để phá
vỡ sự ngột ngạt ấy, anh quay sang bế bé Đào đặt ngồi ngay ngắn lên chiếc ghế
đệm bên cạnh. Minh cúi người, vỗ về con bé bằng chất giọng đã lấy lại sự điềm
tĩnh vốn có:
–
Bé Đào ngoan lắm. Con ngồi đây với mẹ nhé, chú phải đi làm việc rồi.
Bé
Đào ngoan ngoãn gật đầu. Minh đứng thẳng người, tuyệt nhiên không liếc nhìn My
thêm một lần nào nữa. Anh xoay người, dứt khoát đẩy cửa bước thẳng ra ngoài
hành lang, để lại My đứng lặng lẽ giữa căn phòng.
Sau
ba mươi phút dài đằng đẵng ngồi chờ đợi trong thấp thỏm, cuối cùng cũng có kết
quả xét nghiệm máu của bé Đào. Cầm tờ kết quả trên tay, bác Vân ôn tồn giải
thích cho My rằng con bé chỉ bị sốt siêu vi. Bệnh này thường khiến cơ thể trẻ
sốt cao liên tục và dai dẳng trong vài ngày đầu nên thuốc hạ sốt thông thường
chưa thể dập tắt ngay được.
Nghe
bác sĩ nói con không gặp nguy hiểm gì quá lớn, tảng đá đè nặng trong lòng My
suốt mấy ngày qua mới thực sự được hạ xuống. Sau khi kê thêm một đơn thuốc mới
và dặn dò cẩn thận những điều cần lưu ý khi chăm sóc bé tại nhà, bác Vân mỉm
cười chào hai mẹ con. My cảm ơn bác sĩ rồi nhẹ nhàng ẵm bé Đào ra về, lòng đã
vơi đi phần nào mỏi mệt.
---
Năm
đó, trường đại học phát động hiến máu tình nguyện, Quỳnh kéo My đi cùng. Vốn là
đứa nhát gan và sợ máu đến mức chỉ cần nhìn thấy kim tiêm là bủn rủn chân tay,
My nhất quyết không chịu vào trong mà chỉ dám đứng đợi ở ngoài. Chờ mãi gần cả
giờ đồng hồ vẫn chưa thấy Quỳnh ra, lo lắng bạn gặp chuyện, My đành bấm bụng
bước chân vào bên trong tìm kiếm.
Nhưng
lòng dũng cảm của My chẳng duy trì được lâu. Vừa đi được một đoạn, cô chưa kịp
tìm thấy Quỳnh đã bị mùi cồn y tế nồng hắc xộc thẳng vào mũi. Đập vào mắt My là
những túi máu đỏ thẫm xếp ngay ngắn trên bàn. Mặt My lập tức tái bệch, đầu óc
quay cuồng rồi ngã rụp xuống sàn, ngất lịm đi ngay tại chỗ.
Ngay
lúc ấy, Minh đang hỗ trợ phía bên ngoài. Nghe tiếng động, anh nhanh chóng chạy
lại sơ cứu. Đưa tay lên gỡ bỏ chiếc khẩu trang và nới lỏng cổ áo cho cô dễ thở,
Minh khẽ cúi đầu quan sát sắc mặt của cô gái đang nhắm nghiền mắt. Đến khi nhận
ra đường nét quen thuộc ấy, anh không khỏi bất lực mà thở dài, trong đầu thầm
nghĩ: “Lại là con nhỏ này nữa hả?”
Bác
sĩ tương lai thì không có quyền lựa chọn bệnh nhân, mặc dù có ấn tượng không
tốt với My nhưng Minh vẫn bế cô đặt lên ghế bố gần đó.
Vừa
lấy máu xong định ra ngoài, thấy mọi người đứng gần đó ồn ào, Quỳnh đến gần xem
thế nào thì hốt hoảng nhận ra My đang nằm bên trong. Minh cũng vừa đo xong
huyết áp, My dần dần bình tĩnh lại. Quỳnh cảm ơn Minh rồi ngồi xuống bên cạnh
hỏi han My.
Quỳnh
còn chưa kịp hỏi hết câu thì điện thoại trong túi My đổ chuông liên hồi. Nheo
mắt tỉnh táo đôi chút, My mệt mỏi bắt máy rồi đưa cho Quỳnh nghe hộ. Vừa áp
điện thoại vào tai, Quỳnh reo lên:
–
Chú ạ? Tụi con đang ở khu hiến máu của Khoa ạ... Dạ, chú vào thẳng đây luôn
nhé!
Ba
My vừa lái xe từ quê lên thăm con gái, gọi điện đúng lúc cô vừa tỉnh. Chưa đầy mười
phút sau, một người đàn ông trung niên phong độ, lịch sự bước vào. Thấy con gái
mặt mày còn tái nhợt nằm trên ghế bố, ông vội vã bước lại, giọng đầy lo lắng:
–
Sao thế này con? Sợ máu sao lại vào đây?
My
thều thào gọi một tiếng "Ba...", rồi mệt mỏi tựa vào người ông. Lúc
này, Minh vừa quay sang thu dọn dụng cụ y tế gần đó, thái độ vẫn thong dong,
dửng dưng như chẳng mấy bận tâm đến sự xôn xao quanh chỗ My. Chỉ đến khi vô
tình nghe thấy tiếng gọi "Ba" cất lên cùng cái gật đầu lễ phép của
Quỳnh chào "Chú", anh mới vô thức liếc mắt nhìn sang.
Thấy
người đàn ông đang sốt sắng chăm sóc My, Minh nán nhìn thêm một lúc. Đó chính
là người bước ra từ chiếc xe ô tô đắt tiền hôm trước, người mà anh từng thản
nhiên gán cho cái nhãn đại gia bao nuôi cô nữ sinh này. Thì ra lại là ba ruột. Cơ
mặt minh hơi giãn ra, quay lại tiếp tục công việc của mình.
Tiếng
gõ cửa khô khốc vang lên, đột ngột cắt đứt dòng hồi tưởng đang cuộn chảy trong
tâm trí Minh. Anh hơi giật mình, ký ức của những năm tháng cũ tan biến sạch,
trả anh về với thực tại trống trải.
Minh
khẽ thở hắt ra một tiếng, cố tìm lại vẻ điềm tĩnh thường ngày trên gương mặt. Là
Lâm sang rủ anh đi ăn trưa. Kể từ ngày anh đi làm lại, hay nói đúng hơn là từ
cái buổi sáng tình cờ bắt gặp My bế đứa bé trên tay, chưa ngày nào anh có được
một bữa cơm trọn vẹn đúng giờ. Ngoài những lúc vùi đầu vào công việc, thì vào
bất cứ khoảng trống nào của ngày, tâm trí anh lại tìm về sống trong những kỷ
niệm cũ.
Được yêu thích bởi: Cát Nhỏ
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.