Nếu Không Phải Là Em

Chương 8: Minh Bị Sốt

Đăng: 16/09/2026 15:28 2,660 từ 2 lượt đọc

Gần mười giờ rưỡi tối, quán bắt đầu rục rịch đóng cửa, nhân viên tất bật dọn dẹp để chuẩn bị xuống ca. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên khắp quán lúc nãy giờ đã tản ra.
Tiếng chuông điện thoại của Quỳnh reo vang dồn dập, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của đêm muộn. Ngay khi vừa bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạc đi vì hoảng và khóc nghẹn của My
– Quỳnh ơi… đến rước My được không! Mọi người ở đây say hết rồi… họ cứ ép My uống, không cho My về...!
Quỳnh lập tức biến sắc, mặt cắt không còn một giọt máu, quýnh quáng hỏi:
– Trời đất! My đang ở đâu?
Minh đứng cách đó không xa, dù không cố ý nghe lén nhưng từng lời hốt hoảng, run rẩy của My trong điện thoại đã lọt vào tai anh. Ban đầu, lý trí bảo anh hãy lạnh lùng phớt lờ đi vì đó không phải việc của mình. Nhưng ánh mắt anh vô tình chạm phải hộp bánh My tặng lúc chiều, một cảm giác bồn chồn, khó chịu dâng lên trong lồng ngực khiến anh không thể làm ngơ.
Minh bước nhanh tới, hỏi Quỳnh:
– Ở đâu?
Quỳnh vẫn còn đang bối rối, tay chân cuống cuồng chưa kịp định thần. Minh tiến tới một bước, lập tức lặp lại câu hỏi với tông giọng áp đảo:
– My đang ở đâu?
– Karaoke Queen... phòng 307… – Quỳnh run rẩy đáp.
Chưa kịp để Quỳnh dứt câu, Minh đã khoác vội chiếc áo, lao vút ra ngoài như một mũi tên. Tiếng động cơ xe máy gầm rú xé toạc màn đêm rồi nhanh chóng mất hút. Vừa lúc đó, Lâm vừa dọn khay ly tách bước đến, ngơ ngác nhìn theo cái bóng của bạn mình:
– Thằng Minh nó đi đâu mà như bay vậy Quỳnh?
---
Tại quán Karaoke Queen, Minh xông thẳng lên tầng ba, bước chân nhanh và dứt khoát. Nhìn thấy khay bia đầy vỏ chai do nhân viên phục vụ vừa đặt ngoài cửa phòng 307, anh chẳng chần chừ một giây nào, lập tức cầm lấy chiếc khay sắt rồi mở cửa xông thẳng vào trong.
Một gã thanh niên nồng nặc mùi bia rượu loạng choạng định bước ra ngăn cản, nhưng Minh đã thô bạo đẩy văng hắn sang một bên. Ánh mắt anh sắc lạnh như dao cạo quét qua phòng một lượt rồi dừng lại ở góc tối, My đang ngồi giữa một nam một nữ, giữ chân ép uống bia.
Không nói một lời thừa thãi, Minh xông tới, dứt khoát hất thẳng cả khay vỏ chai lạnh ngắt vào mặt hai kẻ đó trong sự ngỡ ngàng tột độ của tất cả những đứa có mặt trong phòng. Bọn chúng chưa kịp phản ứng, anh nắm chặt lấy cổ tay My, kéo xộc cô ra ngoài. My vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cơn hoảng loạn, đôi chân cứ theo quán tính mà chạy thục mạng theo bóng lưng vững chãi, to lớn phía trước.
Xuống đến sảnh tầng trệt, thấy chú bảo vệ đang ngơ ngác nhìn, Minh chỉ tay ngược lên lầu, tung một cú lừa ngoạn mục bằng gương mặt tỉnh bơ:
– Chú ơi, tụi nó đang chơi thuốc trên phòng đó, công an sắp ập tới kiểm tra rồi kìa chú!
Ông bảo vệ nghe đến "chơi thuốc" thì hốt hoảng hô hoán, lập tức cùng mấy nhân viên nam chặn đứng nhóm thanh niên hung hãn đang định đuổi theo Minh để tính sổ. Lợi dụng lúc tình thế hỗn loạn, Minh kéo My thoát nhanh ra bãi xe, nhấn ga lao vút đi, bỏ lại sau lưng tất cả sự nguy hiểm.
Chiếc xe máy chạy vun vút trên phố đêm vắng vẻ. Nhìn vào kính chiếu hậu, Minh thấy My ngồi co ro phía sau xe, gương mặt vẫn chưa hết bàng hoàng về chuyện vừa xảy ra, đôi vai gầy khẽ run lên bần bật vì gió lạnh. Minh chở cô thêm một đoạn rồi đỗ xe bên thành cầu.
Thấy anh dừng lại, My cũng bước xuống xe. Gió sông thốc vào mạnh khiến My không nhịn được mà ho khụ khụ vài tiếng. Không kìm được lòng mình, Minh dứt khoát cởi chiếc áo khoác gió đang mặc trên người ra đưa cho cô. My ngơ ngác nhìn chiếc áo, chưa biết phải làm gì thì Minh đã lớn tiếng quát:
– Mặc vô!
My ngoan ngoãn làm theo, cả thân hình nhỏ bé lọt thỏm trong chiếc áo khoác rộng thùng thình còn vương hơi ấm của Minh.
Minh vẫn chưa hết tức giận, anh lớn tiếng trách mắng cô:
– Cô là con gái, đi đứng kiểu gì mà không biết tự bảo vệ mình hả? Nếu hôm nay không có ai đến kịp thì cô tính sao đây? Cô có biết những chỗ như vậy phức tạp lắm không?
Vẫn chưa hết sợ hãi chuyện lúc nảy, giờ đây thêm việc bị Minh lớn tiếng, My nức nở như một đứa trẻ, nước mắt giọt ngắn giọt dài thay nhau lả chả. Biết mình có chút hơi quá, Minh định an ủi nhưng không biết làm sao thì lúc đó My dụi đầu rút vào lòng Minh, vòng tay ôm lấy anh mà khóc ngon lành.
Cả thế giới như dừng lại ở giây phút đó. Tiếng gió rít qua thành cầu, tiếng xe cộ xa xăm ngoài đại lộ bỗng chốc tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại nhịp tim đập loạn xạ, liên hồi của cả hai. Minh đứng hình, đôi mắt trợn tròn nhìn trân trân vào đỉnh đầu của cô gái nhỏ bé trước mặt. Vốn dĩ lúc nảy anh còn định mắng cho cô một trận ra trò, thì bỗng dưng toàn thân bị đóng băng hoàn toàn, bao nhiêu lời mắng mỏ định tuôn ra đều trôi tuột ngược vào trong lòng.
Chiếc xe máy của Minh chậm rãi dừng lại ở đầu con hẻm nhà My. Từ đằng xa, hai bóng người đang đứng ngồi không yên dưới ánh đèn đường vàng vọt đã hiện rõ. Vừa thấy ánh đèn xe quen thuộc, Quỳnh đã chạy nhanh tới. Minh dừng xe, My bước xuống với chiếc áo khoác của Minh vẫn còn trùm kín vai. Nhìn thấy bạn mình bình an vô sự, Quỳnh ôm chầm lấy My, giọng run rẩy vì sợ hãi:
– My ơi! Làm Quỳnh lo chết đi được! My có sao không? Tụi nó có làm gì My không?
Quỳnh vừa nói vừa hốt hoảng xoay người My lại để kiểm tra từ đầu đến chân như một bà mẹ lo cho con nhỏ. Lâm cũng bước tới, thở phào nhẹ nhõm:
– Về tới nhà là ổn rồi.
Trong khi Quỳnh và Lâm tíu tít hỏi han, bầu không khí giữa Minh và My lại rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ đến đóng băng. Minh đứng dựa vào yên xe, hai tay đút sâu vào túi quần, ánh mắt nhìn lơ đãng đi chỗ khác để cố che giấu sự bối rối tột độ sau cái ôm bất ngờ trên cầu lúc nãy. Mặt anh lúc này vẫn còn cảm giác hơi nóng ran, ngứa ngáy.
My cũng không khá hơn là bao. Cô cúi thấp đầu, ngón tay níu chặt lấy vạt áo khoác của Minh, đôi môi thỉnh thoảng khẽ mím lại. Cô rất muốn nói lời cảm ơn anh, muốn giải thích về hành động đường đột vừa rồi, nhưng khi đứng trước mặt Quỳnh và Lâm, mọi từ ngữ đều kẹt lại nơi cuống họng, không thể thốt ra thành lời.
Vừa về đến phòng trọ, Minh không nói không rằng một tiếng nào, mệt mỏi thả người nằm dài lên giường, gác tay lên trán. Lâm thấy bạn mình có biểu hiện khác lạ so với ngày thường thì tò mò ghé lại hỏi:
– Tối nay mày bị cái gì vậy Minh? Từ lúc đi rước bé My về tới giờ là thấy mày cứ như người mất hồn vậy?
Minh xoay mặt vào phía bức tường, chỉ nói nhỏ bằng giọng khàn khàn:
– Tao hơi mệt, muốn ngủ sớm một chút.
Lâm thấy vậy cũng biết ý, không hỏi han gì thêm nữa để bạn nghỉ ngơi.
Thế nhưng, vừa mới nhắm mắt lại, trong đầu Minh lúc này chỉ toàn là hình ảnh gương mặt của My và cái ôm bất ngờ trên cầu. Lần đầu tiên trong đời có một người con gái chủ động ôm anh như thế, điều đó khiến trái tim vốn lạnh lùng của anh đập loạn nhịp không kiểm soát được.
Sáng hôm sau, khi Lâm thức dậy để chuẩn bị lên lớp thì phát hiện Minh vẫn còn nằm im trên giường. Lần đầu tiên trong suốt mấy năm ở chung, Lâm thấy một người nghiêm túc như Minh thức trễ như vậy. Lâm bước lại gần gọi:
– Dậy đi học kìa Minh ơi! Tối qua học bài khuya quá hay sao mà sáng nay thức không nổi vậy?
Minh mệt mỏi ngồi dậy, đầu óc nặng trịch như đeo đá, hai mắt đỏ hoe. Thấy sắc mặt bạn mình có vẻ không ổn, Lâm vội bước lại gần, đưa tay sờ lên trán Minh rồi giật nảy mình:
– Bệnh hả Minh? Sốt cao dữ vậy!
Lâm lo lắng chạy lại hộc bàn kéo ngăn kéo lấy ra viên thuốc hạ sốt đưa cho Minh cùng ly nước:
– Uống mau đi! Hôm nay ở nhà nghỉ ngơi, để tao lên lớp xin phép cho.
Minh không trả lời, anh lẳng lặng vào nhà vệ sinh thay quần áo rồi bước ra với lấy chiếc ba lô nặng trịch. Giọng anh khàn đặc nhưng đầy kiên quyết:
– Không nghỉ được. Sắp thi tốt nghiệp đến nơi rồi.
Lâm nhìn Minh đầy ái ngại:
– Chịu nổi không đó ông tướng?
Minh không nói gì thêm, lẳng lặng đẩy vai Lâm ra ngoài rồi đóng sầm cánh cửa phòng trọ lại để khóa cửa.
---
Cuối giờ trưa ngày hôm đó, không khí bên trong phòng Công tác sinh viên căng thẳng đến mức nghẹt thở. Tiếng thầy hướng dẫn vang lên đầy giận dữ:
– Đánh nhau trong quán karaoke! Cậu có gì để giải thích về hành động này không?
Minh đứng bất động trước mặt Thầy, gương mặt vẫn còn lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhợt nhạt vì trận sốt hành hạ. Giọng anh trầm thấp nhưng cực kỳ kiên định:
– Dạ không thưa thầy. Em chỉ đến đó để giúp bạn mình.
– Giúp bạn? Tính làm anh hùng hả? – Thầy hướng dẫn tức giận quát. – Vậy sao ngày xưa không thi vào trường Cảnh sát? Cậu nên nhớ cậu đang học ngành gì! Chỗ của cậu là ở bệnh viện, là cứu người chứ không phải đi ẩu đả!
Minh cúi đầu im lặng. Sự im lặng của anh lúc này không phải là thừa nhận mình sai trái, mà là sự bất lực. Giây phút nhìn thấy My bị đám người kia lôi kéo, ép uổng, lý trí của anh đã hoàn toàn biến mất, anh không kịp suy nghĩ nhiều đến hậu quả như vậy. Anh chỉ biết mình phải đưa cô ấy ra khỏi nơi đó. Anh cũng chẳng thể ngờ được thầy hướng dẫn và các anh chị bác sĩ khóa trên lại tình cờ có mặt tại quán vào đúng lúc ấy.
– Năm năm liền là sinh viên ưu tú của trường… – Thầy hướng dẫn thở dài một tiếng, giọng chùng xuống nhưng vẫn không giấu được sự nghiêm khắc. – Cậu có biết một vết nhơ trong hồ sơ rèn luyện lúc này sẽ ảnh hưởng thế nào đến tương lai của cậu không? Nếu không phải chính mắt tôi chứng kiến tối qua, tôi cũng không bao giờ tin nổi đây là sinh viên do chính tay tôi hướng dẫn đâu Minh ạ!
– Em xin lỗi thầy. – Minh nhỏ giọng lại, cổ họng nghẹn đắng.
– Lời xin lỗi của cậu không lấy lại được điểm rèn luyện đâu! Nếu phía bên quán karaoke và nhóm thanh niên kia làm căng chuyện lên, hội đồng kỷ luật nhà trường có thể sẽ xem xét cảnh cáo và cắt học bổng của cậu đó!
Minh hốt hoảng ngước lên, ánh mắt đầy sự nuối tiếc và lo lắng:
– Thầy... em...
– Ra ngoài đi! – Thầy hướng dẫn quay mặt đi chỗ khác, dứt khoát. – Trong ngày mai, nộp bản kiểm cho tôi!
Minh lầm lũi bước ra khỏi văn phòng, tiếng cánh cửa gỗ khép lại nghe khô khốc như chính lòng anh lúc này. Đứng bên ngoài hành lang, Lâm đã đứng chờ và nghe thấy hết mọi chuyện. Thấy bạn mình thất thần như kẻ mất hồn, Lâm bước tới khoác vai Minh an ủi
– Thôi, chuyện lỡ rồi. Đi ăn cơm đi, trưa nay tao bao.
---
Chiều muộn tại quán cà phê. Quỳnh đang tất bật sắp xếp lại đống ly tách trên quầy thì thấy Lâm lững thững bước vào. Quỳnh ngó ra sau lưng Lâm, không thấy bóng dáng quen thuộc đâu liền tò mò hỏi:
– Ủa, "hình với bóng" của anh đâu rồi? Bình thường đi đâu cũng có đôi có cặp mà?
Lâm thở hắt ra một hơi dài, đặt chiếc ba lô xuống ghế rồi mệt mỏi đáp:
– Em đi mà hỏi cái cô bạn tiểu thư chung nhà của em kìa. Không biết tối qua bạn em làm cái gì mà thằng Minh về nhà phát sốt đùng đùng, nằm li bì suốt cả đêm.
Quỳnh nghe vậy liền nhăn mặt lên tiếng bênh vực bạn:
– Ủa, bạn anh bệnh có liên quan gì đến bạn của em đâu?
Lâm lắc đầu, vừa đeo tạp dề vào người vừa nói bằng giọng ngao ngán:
– Kỳ này chắc nó suy sụp cả tuần mất. Vừa bị bệnh, sáng nay lại vừa bị thầy gọi lên văn phòng cảnh cáo học bổng nữa kìa.
Quỳnh khựng lại, mặt vẻ ngạc nhiên:
– Cảnh cáo học bổng là sao hả anh?
Lâm hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hẳn:
– Thằng Minh nó được tài trợ 100% học phí toàn khóa nhờ giữ vững vị trí đứng đầu khoa suốt năm năm liền đó. Vậy mà không hiểu sao cái vụ đánh nhau ở quán karaoke tối qua lại đến tai thầy hướng dẫn. Thầy gọi lên phòng mắng cho một trận. Nếu mà bị hội đồng kỷ luật cảnh cáo, mức học bổng có thể sẽ bị hạ xuống còn 70% hoặc có khi là cắt hết luôn đó.
Quỳnh nghe xong thì hoang mang:
– Nghiêm trọng đến mức vậy luôn hả anh Lâm?
– Chứ sao nữa! Bên khoa Y tụi anh khắt khe chuyện đạo đức và tác phong sinh viên lắm, dính tới ẩu đả là bị trừ điểm rèn luyện thẳng tay liền. Giờ chỉ biết hy vọng thầy nương tay xem xét lại thôi. – Lâm thở dài thườn thượt.
Cùng lúc đó, tại nhà, My đang ngồi bên bàn học nhưng tâm trí cô vẫn nhớ đến chuyện tối qua, không tài nào tập trung nổi. Bất chợt, điện thoại trên bàn rung lên tin nhắn từ Quỳnh "Có biến lớn rồi My ơi! Anh Minh bị bệnh, sáng nay còn bị thầy gọi lên phòng kỷ luật la mắng vì chuyện đánh nhau tối qua nửa đó, nghe nói có nguy cơ bị cắt học bổng luôn kìa!"
My sững sờ khi đọc từng dòng chữ trên màn hình. Cảm giác áy náy ập đến. My suy nghĩ một hồi lâu, lòng bồn chồn chịu không nổi, cô liền bật dậy khỏi ghế, nhắn vội vài dòng cho bạn: "Quỳnh ơi, xin giúp mình địa chỉ phòng trọ của anh Minh với nha!"

0