Chương 6: Tư Lệnh Và Cỗ Máy
The Vanguard Of Silent Dreams
Mục lục
6 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 6/6 chương
Kael rẽ khỏi cổng trường, lách vào con ngõ nhỏ khuất sau hai dãy tập thể cũ.
Cuối ngõ là cửa hầm giữ xe dốc đứng, nồng nặc mùi xăng dầu lưu cữu và hơi ẩm mốc từ những chân tường loang lổ rêu. Ông bảo vệ già ngồi tựa lưng vào ghế bố, tai cắm chiếc đài con rè rè tiếng tuồng cổ, chỉ liếc mắt xé vé rồi lại lim dim ngủ tiếp.
Nơi góc trong cùng, cỗ máy nằm đợi sẵn dưới ánh đèn tuýp vàng vọt.
Chiếc BMW R 1250 GS Adventure bản đen tuyền trơ lỳ như một khối sắt nguội. Hai đầu xi-lanh của cỗ máy Boxer nhô hẳn ra ngoài khung thép, gồ ghề và to bè sang hai bên sườn. Bình xăng vồng cao nối liền với bộ khung chống đổ cùng cặp thùng nhôm vuông vức phía đuôi. Dăm vệt bùn đất khô khốc bám lem nhem nơi hốc bánh sau những lần chạy thử đêm qua.
Kael mở nắp thùng nhôm, nhét ba lô đồng phục vào trong rồi lột chiếc sơ mi trắng bên ngoài, để lộ áo thun đen cộc tay. Cậu đội chiếc mũ bảo hiểm trùm kín đầu, gạt lẫy kéo tấm kính chắn gió xuống.
Cạch.
Khóa ngậm chặt. Tạp âm rỉ rả dưới tầng hầm lập tức lùi lại phía sau lớp mút xốp dày, chỉ còn tiếng thở đều đặn của chính cậu dội vào khoang mũ.
Ngón tay cái ấn nút khởi động.
Mô-tơ đề giật cục một nhịp ngắn rồi buồng đốt bùng nổ. Hai khối pít-tông đối đỉnh nện chan chát, nhịp cơ khí trầm đục rung bần bật qua sườn xe, truyền thẳng qua lớp đệm yên dội vào cột sống. Không có sự êm ru lạnh lẽo của buồng lái Nighthawk. Cỗ máy này nuốt oxy của mặt đất, gầm rú bằng sức nổ của xăng và tỏa ra luồng nhiệt hầm hập phả thẳng vào cổ chân. Một cỗ máy trần trụi, sống động.
Bàn tay bóp nhẹ côn. Bàn chân gạt cần số.
Khục.
Hộp số ăn khớp gọn gàng. Khối kim loại nặng gần ba tạ chồm lên con dốc, lướt êm ra khỏi miệng hầm.
Phố xá đón lấy cậu bằng một đợt sóng nhiệt hầm hập của giờ tan tầm.
Lòng đường ken đặc. Ô tô nối đuôi nhau nhích từng mét, xe máy chen chúc leo cả lên mép vỉa hè nứt toác. Mùi khói xả quyện với bụi mịn lơ lửng dưới ánh nắng quái vàng vọt cuối ngày.
Kael hạ thấp trọng tâm, hai đầu gối khép chặt vào lườn bình xăng. Đôi mắt sau lớp kính quan sát dòng chuyển động: chiếc xe buýt đang chèn ép dần vào lề, một phụ nữ vừa chạy xe vừa nghiêng đầu kẹp điện thoại vào vai, và một khoảng hở vừa vặn một thân xe vừa mở ra giữa hai làn ô tô tải.
Mũi chân rà nhẹ phanh sau, tay mớm ga nhả côn.
Ghi-đông bản rộng bẻ góc chuẩn xác qua từng kẽ hở. Cỗ máy cồng kềnh trôi đi mượt mà giữa mớ hỗn độn, bám sát các vệt hở trên mặt đường bằng sự thăng bằng tự nhiên. Trọng tâm xe chuyển dịch êm ru theo từng nhịp lắc hông. Khối thép luồn qua những khúc thắt nghẽn cứng, bỏ lại phía sau tiếng còi xe inh ỏi và những gương mặt ức chế đang chôn chân giữa ngã tư.
Thoát khỏi nút giao dồn ứ, Kael vít ga, hướng đầu xe lao thẳng về phía dải cầu cạn dẫn ra cầu Nhật Tân.
Mặt đường mở rộng thênh thang khi xe nhập vào dải dẫn. Phía trước, những trụ tháp dây văng của cầu Nhật Tân rực sáng ánh đèn LED, vươn thẳng lên nền trời lộng gió sông Hồng.
Kael hạ mũi chân về một số, xoắn mạnh tay ga.
Khối động cơ Boxer chồm lên. Lực kéo tức thì giật thân người cậu dán chặt về phía sau. Vạch số trên màn hình điện tử nhảy vọt: 80, 110, rồi chạm ngưỡng 140 cây số một giờ.
Gió sông nện rát buốt vào ngực áo. Luồng khí rít từng đợt chát chúa qua khe gió trên mũ bảo hiểm, ghì chặt đầu cậu về phía sau. Dưới hai bánh xe, từng khe co giãn bê tông của mặt cầu dội ngược lên ghi-đông những cú giật đanh thép, làm tê rần các khớp cổ tay. Dãy đèn đường hai bên nhòe đi, kéo thành hai dải sáng vàng rực vút qua khóe mắt.
Áp lực gió muốn bẻ gãy tư thế lái. Lốp cao su cắn chặt mặt đường nhựa bốc mùi khen khét. Khối kim loại gần ba tạ chao nhẹ theo từng cơn gió tạt ngang từ mặt sông hắt lên.
Ngày trước, Tessiah chưa bao giờ thích những cỗ máy chạy bằng xăng dầu của cậu. Cô chê thứ động cơ này ồn ào, bẩn thỉu và bốc mùi khét lẹt. Nhưng lúc này, chính cảm giác bỏng rát của gió thốc và tiếng pít-tông nện chan chát dưới gầm lại ép các đầu dây thần kinh của Kael phải dán chặt vào từng mét đường trước mặt. Không có chỗ cho bất kỳ khoảng trống nào lọt vào đầu.
Hết cầu, xe rẽ ngoặt xuống đường đê đất tối om chạy ven sông. Đèn pha quét một vệt sáng sắc lẹm qua những rặng chuối và bãi bồi vắng ngắt, bỏ lại sau lưng luồng sáng rực rỡ của thành phố.
Gần nửa đêm, cỗ máy mới lướt chậm lại khi rẽ vào lối dốc hầm B2 của khu đô thị.
Kael quẹt thẻ từ cư dân. Thanh chắn tự động nhấc lên với một tiếng tít ngắn, nhường đường cho xe trôi vào trong.
Cậu tấp vào góc cột bê tông quen thuộc dưới chân tường hầm sâu hoắm.
Keng.
Chân chống sắt gạt xuống sàn. Chìa khóa xoay ngược chiều kim đồng hồ.
Tiếng gầm rú tắt ngấm. Không gian sực mùi xăng cháy dở và hơi gió nhân tạo phả ra từ các đường ống thông khí trên trần. Khối động cơ Boxer nóng rực bắt đầu kêu lách tách… - từng tiếng kim loại co lại rời rạc giữa bóng tối.
Kael mở lẫy, nhấc chiếc mũ bảo hiểm ra ngoài. Không khí lạnh liếm vào khuôn mặt đẫm mồ hôi, làm bết những sợi tóc trước trán. Cậu ngồi tựa lưng vào yên xe thêm một lúc lâu, để mặc nhịp thở chậm dần lại giữa tầng hầm vắng ngắt.
Thang máy êm ru đưa cậu thẳng lên tầng ba mươi.
Tiếng chốt điện tử bật mở khô khốc.
Căn hộ duplex tối om, rộng mênh mông với vách kính chịu lực nhìn thẳng xuống quảng trường trung tâm. Giờ này, bên dưới chỉ còn vài bóng người đi dạo quanh những cụm tượng thạch cao trắng toát vẫn sáng đèn rọi.
Căn phòng thoang thoảng mùi da mới của bộ sofa xám và mùi sơn tường chưa bay hết. Bàn trà bằng kính phẳng lì, mặt bàn trống trơn phản chiếu ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ. Mọi thứ ngay ngắn, sạch sẽ đến mức xa lạ.
Cạch.
Chùm chìa khóa xe rơi xuống mặt kính, âm thanh sắc lạnh vang lên rồi tắt lịm vào bốn bức tường cách âm.
Kael đặt chiếc mũ bảo hiểm dính bụi đường xuống góc sàn, thả người chìm vào lớp nệm da của chiếc ghế bành. Cậu ngửa đầu nhìn lên trần nhà đen đặc. Vị đắng khét của khói bụi và mùi gió sông vẫn còn vương lại nơi khóe môi.
Trong căn phòng, chỉ còn tiếng quạt gió tủ lạnh chạy ro ro ngắt quãng, rồi chìm hẳn vào im lặng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.