Nửa Đời Gặp Gỡ Nửa Đời Buông

Chương 20: Chúc Bác Sĩ Phong Sớm Cua Được Người Thành Công Nhé

Đăng: 18/09/2026 12:18 1,809 từ 4 lượt đọc

Đến lúc này, Đình Phong mới mở điện thoại kiểm tra thông báo. Tin nhắn của Tần An đã gửi từ bốn tiếng trước.

“Dạ vâng. Hôm nay… em cảm ơn anh lần nữa nhé.”

“Anh ngủ ngon ạ.”

Đình Phong nhìn màn hình vài giây rồi khẽ cười. Anh gõ lại mấy dòng:

“Anh vừa dậy, có việc gấp nên giờ mới trả lời em được.”

“Không sao nhé. Em đừng khách sáo, An.”

Vừa cất điện thoại, anh đã bắt gặp ánh mắt đầy nghi ngờ của An Dương.

“Ê, Phong.”

“Hửm?”

“Mày vừa cười đúng không?”

Đình Phong hơi ngơ ngác: “Có à?”

An Dương chống khuỷu tay lên bàn, nhìn anh chằm chằm: “Có. Trước giờ chưa thấy mày như vậy bao giờ.”

“Khai mau! Là ai?”

Đình Phong ngước lên, hơi ngơ một lát rồi đáp: “Bạn thôi.”

“Bạn nào?”

“...”

An Dương nhướng mày: “Có đối tượng thật rồi đúng không?”

Đình Phong biết càng giải thích càng lộ, đành cầm ly whisky lên uống một ngụm.

“Cô ấy tên Tần An, làm cùng viện với tao.”

“Ồ.”

“Bọn tao mới quen chưa lâu.”

“Ồ.”

“...”

An Dương nhìn anh, cười đầy ẩn ý: “Thế đến đâu rồi?”

“Chưa đến đâu cả.”

“Có thích người ta không?”

Đình Phong xoay nhẹ ly rượu trong tay, im lặng một lúc: “...Tao thấy cô ấy khá đặc biệt.”

“Thế là có rồi còn gì!”

An Dương nghe vậy liền nở nụ cười đắc chí, cứ như ông bố già cuối cùng cũng nhìn thấy thằng con trai của mình làm được việc ra hồn vậy.

“Ái chà chà! Được đấy!”

“Hiếm lắm mới thấy có người lọt được vào mắt xanh của mày, có gì cứ từ từ mà tìm hiểu nhé.”

“Với cả, đừng dọa người ta chạy mất dép đấy! Chứ tao nói với cái bản tính khô khan đấy của mày thì…”

Đình Phong quay sang liếc An Dương: “Không cần mày dạy. Tự tao biết tao cần làm gì.”

“Vâng, anh thì ghê gớm rồi…” An Dương kéo dài giọng, rõ ràng chẳng tin.

Đình Phong mặc kệ, cúi xuống nhìn đồng hồ:

“Muộn rồi. Về thôi, mai còn đi làm.”

Hai người đứng dậy, cùng đi ra sảnh quán. Vì đều đã uống rượu nên mỗi người gọi một chiếc taxi.

Xe của An Dương đến trước.

“Về đây. Có gì cần thì cứ gọi tao.”

“Ừ.”

An Dương lên xe rồi còn hạ cửa kính xuống, nhìn anh cười một cái đầy ẩn ý.

“Chúc bác sĩ Phong cua được người thành công nhé!”

Đình Phong chẳng buồn đáp, chỉ khoát tay.

Một lúc sau, xe anh cũng tới. Anh lên xe, tựa lưng vào ghế rồi lấy điện thoại ra nhìn thêm lần nữa.

Màn hình vẫn dừng ở đoạn tin nhắn của Tần An. Anh nhìn vài giây, sau đó mới tắt máy, đặt sang một bên rồi nhắm mắt lại.

Những ngày sau đó cứ thế trôi qua, sức khỏe của bà ngoại dần ổn định hơn. Sau khi qua được giai đoạn nguy hiểm, bà đã tỉnh táo hơn trước, có thể nói chuyện nhiều hơn và bắt đầu tập đi lại từng chút một.

Ban ngày, cô giúp bà uống thuốc, ăn uống, thay quần áo, lúc cần thì xuống dưới mua thêm vài thứ cần thiết. Những lúc bà ngủ, Tần An thường ngồi bên cửa sổ đọc tài liệu hoặc tranh thủ làm nốt công việc còn dang dở.

Ở Hà Nội, Đình Phong trở lại với nhịp sống vốn có. Ban ngày anh bận rộn với công việc, đến tối lại trở về căn hộ quen thuộc. Mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi, chỉ là trong những lúc rảnh rỗi, anh lại vô thức nhớ đến người con gái ấy. Nói rồi Đình Phong đã cầm điện thoại lên, tìm đến khung chat quen thuộc rồi nhắn cho cô vài câu.

Chuyện của bà ngoại, chuyện ở bệnh viện, rồi cả những chuyện chẳng đâu vào đâu trong ngày cứ thế được hai người kể cho nhau nghe.

Ngày qua ngày, dù không ở cùng một thành phố, họ vẫn duy trì sự hiện diện trong cuộc sống của đối phương như vậy.

Trên đường tan làm về, Minh Châu tiện đường mua một túi bánh ngọt rồi ghé qua nhà Tần An mà chẳng báo trước. Bấm chuông hết lần này đến lần khác mà bên trong vẫn không có động tĩnh, Minh Châu đoán có lẽ cô bạn thân lại tăng ca hoặc đang bận gì đó nên lấy điện thoại gọi thử.

Đầu dây bên kia đổ chuông khá lâu, đến khi cô vừa định cúp máy thì cuộc gọi mới được nhận.

“Alo Châu à? Có chuyện gì vậy?”

“Mày đang ở đâu đấy An? Tao đang đứng trước cửa nhà mày này, bấm chuông mãi không thấy ai.”

Tần An im lặng một lát, chỉnh lại tấm chăn cho bà nội rồi chậm rãi trả lời:

"Tao đang ở Hải Phòng. Bà bị đột quỵ, nhập viện cấp cứu mấy hôm nay rồi. Lúc đi vội quá, tao cũng không kịp báo với mày một tiếng."

Vì quen Tần An từ nhỏ, Minh Châu thường xuyên sang nhà cô chơi, có khi còn ở lại ngủ qua đêm. Cô cũng coi bà ngoại Tần An chẳng khác gì bà ruột của mình. Nghe vậy, Minh Châu lập tức cuống lên:

“Ôi, cái con này! Chuyện quan trọng như vậy mà giờ tao mới biết. Bà sao rồi? Có nghiêm trọng lắm không?”

“Bà qua cơn nguy hiểm rồi, giờ đang dần ổn định. Mày đừng lo quá.”

“Không được! Tao phải xuống đấy một chuyến mới yên tâm được. Nhắn tao địa chỉ bệnh viện nhé.”

Nói xong, Minh Châu cũng chẳng đợi Tần An trả lời đã vội vàng cúp máy. Cô không chần chừ thêm giây nào rồi phóng xe về nhà, thu dọn vội vài bộ quần áo rồi bắt xe xuống thẳng Hải Phòng.

Khi Minh Châu đặt chân đến bệnh viện thì trời đã sập tối. Từ phía cuối hành lang, cô đã nghe thấy tiếng mấy người đang xì xào trước cửa phòng bệnh.

Đến gần hơn, cô lập tức nhận ra ngay đó là những người họ hàng bên ngoại của Tần An - những người vốn dĩ quanh năm chẳng bao giờ ngó ngàng đến hai bà cháu, nay nghe tin bà đổ bệnh nặng liền kéo đến mang theo những toan tính ích kỷ ẩn giấu sau danh nghĩa “thăm nom”.

“Nghe tin bà cụ bị đột quỵ nên chúng tôi đến thăm. Ai da, tuổi này rồi, bệnh tật cũng khó tránh khỏi. Nhưng mà… nếu bà có chuyện thì cũng nên hỏi xem bà còn dặn dò gì về căn nhà với mảnh đất kia không, kẻo sau này lại...”

Người đàn bà trung niên đứng bên cạnh nghe vậy liền chen vào:

“Tôi thì chẳng thấy lạ. Con An nó làm ở nhà tang lễ quanh năm, ngày nào cũng tiếp xúc với người chết, người sống bình thường ai mà chẳng kiêng. Bà cụ đang khỏe mạnh thế, tự nhiên lại đột quỵ. Người ta bảo vía thế nào thì vận thế ấy, biết đâu cũng có phần liên quan.”

Bà ta nói đến đó còn chép miệng: “Mà giờ bà cụ nằm viện thế này, một mình con An lo liệu được bao nhiêu? Thuốc men, viện phí, chăm nom đủ thứ, chẳng biết có xoay sở nổi không.”

“Con bé từ nhỏ đã có ai dạy bảo đâu. Bố mẹ thì mất sớm, bà cụ nuôi nó đến giờ cũng chẳng dễ dàng gì. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nó lớn rồi mà tính tình vẫn cứ cứng đầu, chuyện gì cũng thích tự quyết.”

Người đàn ông ban nãy khẽ ho một tiếng: “Thôi, người ta đang có chuyện, nói ít thôi. Dù sao cũng là người một nhà.”

“Người một nhà thì càng phải nói!”

Người đàn bà lập tức đáp: “Chứ đợi đến lúc có chuyện rồi ai cũng bảo không biết gì thì lúc ấy lại chẳng hay.”

Tần An đứng đó nghe trọn những lời bàn tán ấy, cô đã quá quen với những lời như thế.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần có chuyện không may xảy ra, người ta luôn có thể tìm được một lý do để đổ lên đầu cô. Chỉ là lần này, họ động đến người duy nhất cô còn có trên đời nên Tần An không thể nhịn nữa:

“Các chú, các cô nói đủ chưa?”

Mấy người đang nói chuyện đồng loạt quay lại. Người đàn bà trung niên hơi sững người, sau đó lập tức đổi giọng:

“An đấy à! Bọn cô cũng chỉ đang lo cho bà thôi, chứ không có ý gì đâu.”

Tần An nhìn bà ta, giọng bình tĩnh đến mức gần như không có cảm xúc:

“Cháu cảm ơn cô chú đã bớt chút thời gian đến đây thăm bà. Có điều, bà cháu tuy tuổi cao nhưng trước giờ sức khỏe vẫn ổn, lần này đột quỵ cũng là chuyện ngoài ý muốn. Còn chuyện cháu làm ở nhà tang lễ có liên quan gì đến việc bà bị đột quỵ, các cô các chú có bằng chứng gì không?”

“Con bé này, cô nói vậy cũng là vì…”

Tần An nhìn từng người một, ánh mắt không còn vẻ né tránh thường ngày:

“Bác sĩ đã nói rõ nguyên nhân và tình trạng của bà. Nếu mọi người không tin lời bác sĩ thì cháu cũng không biết phải giải thích thêm thế nào.”

Người đàn ông ban nãy cau mày:

“Dù sao cũng là người nhà, quan tâm vài câu thì có gì sai? Với lại, nếu sau này cháu có khó khăn về tiền bạc thì chẳng phải vẫn phải nhờ đến họ hàng sao? Đến lúc ấy đừng có nói là chúng tôi không giúp.”

Tần An gật đầu: “Nếu cô chú thật sự muốn vào thăm bà thì cháu không cản. Còn nếu chỉ đến để nói những chuyện chia nhà đất gì đó thì cháu nghĩ mình nên dừng ở đây thôi ạ.”

“Còn về tiền viện phí, từ trước đến nay cháu vẫn tự lo được. Cháu chưa từng và cũng sẽ không bao giờ có ý định làm phiền đến họ hàng. Nên cô chú cứ giữ tiền mà lo cho gia đình mình, cháu không cần đâu ạ.”

Câu nói vừa dứt, sắc mặt mấy người lập tức thay đổi. Ông chú họ lắp bắp, mặt đỏ tía tai vì bị lời lẽ Tần An nhắm trúng tim đen:

“Mày... cái con này, ăn nói cái kiểu gì thế hả?”



0