Chương 16: Em Sinh Ra Từ Một Sai Lầm, Ít Nhất Thì Đó Là Điều Em Từng Nghe Được
Nửa Đời Gặp Gỡ Nửa Đời Buông
Mục lục
22 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 22/22 chương
Tần An tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt thất thần dõi theo khung cảnh ngoài kia. Cô nhìn rất lâu, nhưng dường như chẳng thật sự nhìn thấy điều gì.
Kể từ lúc nhận cuộc gọi của cô Lan, tâm trí Tần An chỉ còn lại một khoảng mờ mịt. Càng đến gần Hải Phòng, nỗi sợ càng hiện rõ, âm thầm bủa vây lấy cô mà không cách nào ngăn lại.
Cô cố gạt đi mọi viễn cảnh tồi tệ đang không ngừng hiện lên trong đầu, chỉ biết lặp đi lặp lại với chính mình rằng bà sẽ không sao. Là khi cô về đến nơi, bà vẫn sẽ bình yên nằm trên giường bệnh, vẫn sẽ mở mắt nhìn cô, rồi vừa thương vừa trách sao lại hấp tấp chạy xe về giữa đêm khuya như thế.
Tần An chợt nhớ đến cuộc gọi của bà cách đây ba ngày. Hôm ấy bà gọi đúng lúc cô đang bận. Hai bà cháu chỉ kịp hỏi thăm nhau vài câu, cô dặn bà nhớ ăn uống đúng giờ rồi vội vàng hứa khi nào rảnh sẽ gọi lại.
Bà không hề trách, chỉ cười rồi dặn cô tập trung làm việc, nhớ giữ gìn sức khỏe. Sau cuộc gọi, bà còn gửi thêm một tin thoại:"Lúc nào rảnh gọi bà nhé."
Tần An đã nghe tin nhắn ấy. Cô còn nghĩ bụng tối hôm đó về sẽ gọi cho bà lâu hơn một chút, kể bà nghe mấy chuyện vụn vặt ở bệnh viện.
Nhưng rồi công việc bận rộn cuốn cô đi. Mỗi lần nhớ đến, cô đều tự nhủ: 'Để lát nữa gọi.'
Lát nữa.
Rồi ngày mai.
Rồi hôm kia.
Một lời hứa vốn chỉ cần vài phút để thực hiện, cứ thế bị cô lặng lẽ dời lại hết lần này đến lần khác.
Đến tận lúc này, Tần An mới thấy lòng mình nhói đau. Điều khiến cô áy náy không phải vì đã quên mất cuộc gọi ấy, mà bởi cô vẫn luôn nhớ, cũng chưa từng có ý định thất hứa.
Chỉ là lần nào cô cũng nghĩ mình vẫn sẽ còn thời gian...
Đúng lúc ấy, Đình Phong nhẹ nhàng hỏi: "Hẳn bà ngoại là người rất quan trọng với em?"
Cô im lặng vài giây rồi mới gật đầu: "Ừm. Em về sống với bà từ năm mười tuổi. Nói đúng hơn thì vào thời điểm tăm tối đó, bà là người duy nhất lựa chọn em."
Đình Phong khẽ nhíu mày: "Vậy còn bố mẹ em?"
"Họ mất rồi. Mất trong một vụ tai nạn giao thông."
Đình Phong không gặng hỏi thêm. Anh lặng lẽ tập trung nhìn con đường phía trước, nhường cho cô một khoảng lặng để tự sắp xếp lại những suy nghĩ đang ngổn ngang trong lòng.
Trên đời này, để một người tự nguyện phơi bày những vết thương họ luôn giấu kín chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Bởi khoảnh khắc họ quyết định mở lòng, thứ họ mang ra đánh đổi không chỉ là dũng khí, mà còn là toàn bộ sự tin tưởng dành cho người bên cạnh.
Tần An cũng vậy.
Vừa rồi Đình Phong đã kể cho cô nghe về gia đình anh, về những điều anh từng cố giấu kín. Và cũng từ khoảnh khắc ấy, cô bỗng thấy mình cũng muốn kể cho anh nghe một chút về cuộc đời mình.
Sau vài phút, cô khẽ hít vào một hơi rồi chậm rãi nói:
"Thật ra trước năm mười tuổi, em vẫn sống cùng bố mẹ. Nói là sống cùng, nhưng có họ hay không thì cuộc sống của em cũng chẳng khác nhau là mấy."
"Từ nhỏ, em đã tự cảm nhận được bố mẹ không hề thích sự tồn tại của mình."
Giọng cô vẫn bình thản, chỉ có bàn tay đang đặt trên đầu gối khẽ siết lại.
"Ngày ấy em ngây thơ lắm, cứ nghĩ chắc là do bản thân chưa đủ ngoan, chưa đủ giỏi nên mới không được họ yêu thương. Thế là em luôn cố gắng hơn, nghe lời hơn một chút. Em hèn mọn làm tất cả mọi thứ, chỉ mong có một ngày nào đó, họ sẽ chịu ngoảnh đầu nhìn em một lần."
"Nhưng biết làm sao được... cuộc sống mà."
Đình Phong siết nhẹ ngón tay trên vô lăng: "An..."
"Em không sao." Tần An biết anh định nói gì, liền khẽ cười. Cô quay sang nhìn anh một thoáng rồi lại nhìn về phía trước, như thể muốn nói với anh rằng những chuyện ấy đã không còn đủ sức khiến cô đau như trước nữa.
Cô im lặng một lúc rồi tiếp tục:
"Em là một đứa trẻ ngoài ý muốn. Thậm chí, nếu nói một cách phũ phàng và khó nghe hơn... thì em vốn không được sinh ra từ tình yêu."
"Em sinh ra từ một sai lầm. Ít nhất thì... đó là điều em từng nghe được."
Cô khẽ cụp mi mắt: "Thời điểm đó bố mẹ em mới mười tám tuổi. Giữa họ chẳng có mối quan hệ nào đặc biệt cả, thậm chí còn không phải người yêu của nhau. Chỉ là một lần quá giới hạn, một khoảnh khắc bốc đồng nông nổi của tuổi trẻ, rồi em xuất hiện như một biến cố nằm ngoài mọi dự tính."
Bàn tay đang siết chặt của cô từ từ buông lỏng: "Lúc ấy định kiến xã hội khắt khe khác bây giờ nhiều lắm. Chuyện có thai trước khi cưới gần như là vết nhơ không ai chấp nhận được. Gia đình hai bên đều muốn giữ chút thể diện cuối cùng, thế là một đám cưới vội vã được tổ chức."
Tần An dừng lại một chút:
"Nhưng anh cũng biết đấy, một cuộc hôn nhân miễn cưỡng được bắt đầu như vậy... thì kết cục của nó chắc chắn là một thảm kịch."
Đình Phong khẽ hỏi: "Sau đó họ vẫn luôn trách em?"
"Ừm."
Tần An nhìn ra ngoài cửa sổ: "Thậm chí ngay trước khi họ rời đi, những lời cuối cùng họ để lại cho em cũng chỉ toàn là oán hận."
"Họ gào lên rằng căm ghét em, hận sự tồn tại của em. Rằng chính vì em mà cuộc đời họ mới bị dồn vào đường cùng, mới khốn khổ đến như vậy."
Khóe môi cô khẽ cong lên, nhưng trong nụ cười ấy chẳng có lấy một chút vui vẻ:
"Anh xem, một đứa trẻ mười tuổi đầu gánh trên vai tội danh 'kẻ hủy hoại cuộc đời của bố mẹ'. Trẻ con mà, người lớn nói gì, chúng đều tin sái cổ. Em cũng thế. Đã có lúc em từng nghĩ, chỉ cần mình biến mất khỏi thế giới này, có lẽ bố mẹ sẽ không phải khổ sở đến vậy."
Đình Phong nghe xong thì hơi thẫn thờ. Bàn tay đang đặt trên vô lăng siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn thẳng về phía trước, rất lâu cũng không nói được lời nào.
Anh thật sự không thể tưởng tượng được một cô bé mới mười tuổi đã phải chống chọi thế nào trước những lời cay nghiệt ấy, nhất là khi chúng lại đến từ chính bố mẹ mình.
"Đình Phong này? Anh có nghĩ một đứa trẻ lớn lên trong sự ruồng bỏ như em, thì cả đời này sẽ chỉ biết hận thù không?"
Không đợi anh trả lời, cô đã khẽ lắc đầu.
"Năm mười hai tuổi, em từng hỏi bà rằng có phải em là một đứa trẻ mang tội lỗi hay không.”
"Lúc đó, bà đã kéo em vào lòng, ôm thật chặt rồi bảo:
'An à, bố mẹ không ghét con đâu. Họ chỉ là những đứa trẻ chưa kịp lớn đã phải làm người lớn, vì quá sợ hãi thực tại nên mới vô tình trút nỗi đau ấy lên cốt nhục của mình. Nếu một ngày con vì đau lòng mà sinh ra thù hận, hãy thử tưởng tượng điều đó giống như cố chấp ôm một hòn than nóng trong tay vậy. Người bị bỏng đầu tiên và đau đớn nhất, sẽ luôn là chính con.'
"Bà còn dặn:
'Con cứ sống cuộc đời của con thật tốt. Ai thương con thì con thương lại. Ai không thương con cũng không sao cả... Bởi trên đời này, chỉ cần còn một người thật lòng yêu con, con đã không phải là một đứa trẻ cô đơn rồi.
Mà bà ấy à... bà thương con nhiều lắm.'"
Chính những lời dặn dò mộc mạc mà ấm áp đó của bà đã cứu rỗi cả cuộc đời cô.
Suốt mười mấy năm sống dưới mái nhà đơn sơ ấy, bà chưa từng để cô phải chịu bất kỳ một ấm ức nào. Bà dùng đôi bàn tay gầy gò, thô ráp để lấp đầy mọi khoảng trống lạnh lẽo trong tim cô. Bà dạy cô cách vun vén cho một cái cây, cách kiên nhẫn nhìn một đóa hoa nở, cách bao dung để cảm nhận cuộc sống này. Bà dùng một tình yêu vô điều kiện để chứng minh cho cô thấy: Tần An không phải là một sai lầm, cô hoàn toàn xứng đáng được nâng niu và hạnh phúc trên thế gian.
Nhờ có những năm tháng được bao bọc trong vòng tay của bà, hạt mầm hận thù trong lòng Tần An chưa kịp lớn đã bị tình yêu thương dịu dàng ấy hong khô rồi tan biến.
Đến bây giờ, khi nhìn lại quá khứ, cô thực sự không còn oán trách bố mẹ mình nữa.
Cô hiểu cho sự bất lực của họ, và cô chọn buông bỏ.
Thay vì sống cả đời dưới bóng tối của hai chữ 'tội đồ', cô chọn nhìn về phía trước với một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bởi vì cô biết, thế giới này ngoài những tổn thương, thì vẫn luôn tồn tại những điều tốt đẹp và ấm áp như chính tình yêu của bà ngoại.
Đình Phong lắng nghe không sót một lời. Sự ngột ngạt, bức bối lúc ban đầu đã dần tan đi, chỉ còn lại một nỗi xót xa âm thầm trong lòng anh.
Anh không ngờ phía sau vẻ ngoài có phần khép kín của Tần An lại là một cô gái đã từng phải tự mình đi qua nhiều tổn thương đến vậy. Nhưng điều khiến anh đau lòng hơn cả là, sau tất cả những chuyện ấy, cô vẫn có thể lớn lên thành một người dịu dàng và tử tế như thế.
"Bà em nói đúng đấy. Em không phải là một đứa trẻ cô đơn, và em đã lớn lên rất tốt. Bà đã dùng cả đời để bảo vệ em. Vậy nên lần này, em cũng phải tin bà sẽ kiên cường vượt qua mà thôi."
Anh nhìn cô, giọng nói chậm rãi mà chắc chắn: "Đừng sợ, chúng ta sắp tới nơi rồi."
Tần An nhìn ra ngoài cửa sổ, những cột đèn đường trên cao tốc lướt qua nhanh như những vệt sáng sao băng. Sự nôn nóng, bất an trong lòng cô dường như đã tìm được một bến đỗ để tựa vào.
Được yêu thích bởi: Đỗ Hoàng
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.