Di Sản Cuối Cùng

Chương 9: Các Chủng Tộc Phần 2

Đăng: 04/09/2026 06:55 1,869 từ 2 lượt đọc

-Tộc Yvithian có hình dáng giống hoàn toàn người nhưng thuộc hàng sinh vật nguy hiểm nhất, từ khi sinh đã sở hữu linh hồn ký sinh và nhìn được màu sắc linh hồn, năng lực đáng sợ nhất là cân bằng sinh tử cùng tiêu hao thọ mệnh nên bị gọi là kẻ cướp thời gian

-Trường Ý thức của chúng nằm ở không gian âm không chịu ảnh hưởng chiều thứ hai, ba, bốn, song Yvithian là chủng tộc duy nhất mà linh hồn ký sinh sau tái sinh tạo ảnh hưởng chiều không gian thứ tư lên chính Trường Ý thức

-Chúng vô sinh nhưng mang năng lực linh hồn ký sinh tái sinh còn gọi là đảo chủ thành khách: khi người Yvithian sắp chết cơ thể từ từ thối rữa và sinh ra hai bé gái, một bé mang linh hồn của linh hồn ký sinh còn linh hồn gốc trở thành linh hồn ký sinh, đứa còn lại bị các linh hồn xung quanh thế giới giành giật để làm linh hồn ký sinh sống được hay không do tạo hóa, sau giai đoạn ấy đứa trẻ lớn rất nhanh trong một tháng có thân như thiếu niên mười sáu tuổi rồi ngừng phát triển

-Chúng có mặt trên Lục Địa Sương Mù và Châu Lục Đại Lâm, người khác thấy họ như người thường cho đến khi nhận ra mắt đọc hồn, thọ mệnh bị rút hoặc hai hài nhi sinh từ xác thối

-Mạnh vì cướp thời gian, đảo chủ khách và Trường nằm ngoài chiều thông thường nhưng yếu vì không sinh sản theo nghĩa máu mủ, mỗi lần “sinh” phải chết, và đứa thứ hai có thể không sống sót

-Tộc Sương Linh sống sâu trong rừng sương mù, rừng mây và đầm lầy rêu của Ẩn Địa, lấy sương làm nhà, lớp ngụy trang và đường đi chứ không phải chướng ngại

-Hình dáng mảnh, da xám nhạt hoặc trắng sương như phủ hơi nước, tóc bạc hay xám xanh thường kết rêu và hoa phát quang, mắt nhìn tốt trong ánh sáng yếu, giọng thì thầm như gió qua lá ướt, cảm nhận Thủy tố và Ám tố rất nhạy nên dễ định hướng trong sương, làm mờ hình bóng và đôi khi liên kết với sinh vật bán ethereal, cáo mờ ảo hay cú sương mù

-Sống thành làng sương nhỏ trên cây phủ rêu hoặc nhà sàn đầm lầy, giữ im lặng và không làm vỡ lớp sương của rừng, phá rừng, đốt sương hay đào tinh thể Ám bừa bãi bị xem là tội nặng, thân với bộ lạc bán ethereal, hợp tác hạn chế với Mù Ảnh, cảnh giác Yvithian, ít rời đảo sang vùng khô nóng

-Người khác nhận ra họ khi sương loãng mới thấy bóng người mảnh hoặc khi hoa phát quang dính tóc


-Mạnh vì ẩn nấp, dẫn đường và phục kích trong sương nhưng yếu dưới nắng gắt, lửa lớn và khi bị kéo khỏi độ ẩm bão hòa của lục địa

-Bán Ethereal không hoàn toàn là xác cũng không hoàn toàn là hồn, tồn tại trạng thái bán vật chất-bán tinh thần trên Ẩn Địa, thân bán trong suốt, hơi phát sáng xanh lục nhạt hoặc trắng bạc trong sương, xuyên lớp sương dày gần như không bị cản, hình dạng không cố định: bóng người mờ, thú rừng nửa trong suốt, hoặc chỉ một làn sương mang ý thức

-Gắn chặt tinh thể Ám và Trường Ý thức của rừng mây - Trường ổn thì chúng rõ nét, Trường rối thì gần như biến mất, không săn theo lối thông thường mà hấp thụ năng lượng từ sương, rêu phát quang và một phần tinh thể Ám, giao tiếp bằng ý nghĩ hoặc tiếng thì thầm trong đầu

-Ít tấn công trước nhưng nếu rừng bị phá hoặc tinh thể Ám bị hủy hàng loạt thì hung hãn, tạo ảo ảnh và hút sinh lực, được xem như linh hồn tập thể bảo vệ rừng, thân với cáo mờ ảo, cú sương mù, hoa phát quang và tộc Sương Linh, một số pháp sư lập khế ước tạm để ẩn trong sương, ở rìa lục địa nơi Trường Ý thức rất yếu chúng theo hiện tượng sương biết đi

-Người khác chỉ nhận ra khi sương đặc lại thành bóng hoặc khi ý nghĩ lạ len vào đầu


-Mạnh vì xuyên sương, ngụy trang và hút lực khi rừng bị xúc phạm nhưng yếu khi Trường Ý thức sụp, khi bị kéo ra nắng gắt hay lửa, và khi không còn sương để bám

-Tộc Hosius giống hệt con người về hình dáng, giọng nói và cách đi đứng, khác ở chỗ tuổi thọ lên tới 200 năm, có mặt trên Lục Địa Sơn Thạch, Miền Đất Hứa và Châu Lục Hải Đảo nên không bám một khí hậu duy nhất mà sống được núi đá, đồng bằng màu mỡ lẫn hải đảo nóng ẩm

-Vì sống lâu họ giữ nghề, đất và ký ức dòng họ qua nhiều thế hệ người khác đã chết, Trường Ý thức ổn định vừa phải, gần tinh thể Quang và Thổ ở đồng bằng, Thổ, Lôi ở núi, Thủy, Quang ở đảo, sống thành cộng đồng định cư hơn là đàn săn hay khí mỏ

-Người khác tưởng họ là người thường cho đến khi nhận ra một khuôn mặt không già theo năm tháng

-Tộc Lisius là tộc người nhưng hộp sọ to hơn hẳn, người sống sót có trí tuệ ít nhất trên 180, tỉ lệ chết yểu rất cao nên số trưởng thành ít, có mặt chủ yếu ở Miền Đất Hứa và Châu Lục Hải Đảo, sống bằng học thuật, bản đồ, luật lệ, tinh thể và thương mại

-Trường Ý thức ổn định, dễ đọc mạch Quang, Thổ ở đồng bằng và Thủy, Quang ở đảo

-Người khác nhận ra họ từ dáng đầu lớn và cách nói ngắn chặt


-Mạnh vì trí tuệ, trí nhớ và kế hoạch dài của những người đã qua cửa chết yểu nhưng yếu về sức kéo, chịu nóng cực, chịu lạnh cực

-Tộc Ngọc Lam sống trên Châu Lục Hải Đảo, bám rừng mưa nhiệt đới chiếm phần lớn đất đảo, rừng ngập mặn, savanna nóng, sông suối và rạn san hô chứ không vào băng cực hay sa mạc muối

-Hình dáng gần người, da ấm sẫm vì nắng và ẩm quanh năm, tóc mắt thường ánh lục lam như nước trong và lá rừng, người lớn leo giỏi trên cây cao 50 đến 80 m, bơi lội sớm như Ma Nhân bơi lạnh nhưng ở nước ấm

-Trường Ý thức ổn định cùng độ ẩm 80 đến 90% và ánh sáng mạnh nên gần tinh thể Thủy và Quang tập trung rừng sâu, ven sông và đảo lớn, Phong cùng Lôi khá phổ biến nhờ gió biển và địa chất nhẹ, Thổ trung bình, Băng và Ám hiếm

-Sinh kế quanh năm là quả rừng, cá sông, hải sản rạn, gỗ quý, lan, nhựa cây và đường ghe giữa các đảo, sống thành làng trên cây, nhà sàn ven sông hoặc xóm san hô, coi rừng và nước là huyết mạch, phá tán rừng hay làm đục nguồn nước bị cả cộng đồng lên án

-Có mặt cùng Hosius sống lâu, Lisius sọ lớn, Caris và Hải Nhân Ngư, thường để Hosius giữ ký ức dòng họ, Lisius tính tàu và bản đồ, còn Ngọc Lam giữ rừng, biển

-Người khác nhận ra họ qua màu lục lam, vải thoáng, lông vũ vỏ sò và cách đi giữa tán cây với mặt nước như một

-Mạnh vì lương thực quanh năm, bơi leo, môi trường giàu Thủy, Quang và mạng đảo dày nhưng yếu khi vào lạnh cực, khô hạn sa mạc, khói axit núi lửa hay sương thiếu nắng, không có vảy nhiễm ma tố như Ma Nhân

-Tộc Thiết Nhân sống trên Lục Địa Sơn Thạch, bám mạch sắt, chì, kẽm, niken, crom, thung lũng khoáng và xưởng rèn trong núi chứ không chiếm đỉnh gió như Phong Nhai hay hang đá thuần túy như Sơn Nhân

-Hình dáng gần người, tầm vóc chắc, da và tóc thường xám sắt hoặc nâu hun vì khói lò và tinh thể Thổ, tay chai, vai rộng, mắt quen ánh lửa lò trong hang tối

-Trường Ý thức ổn định trên núi cao giúp Hạt Ma tố liên kết thành tinh thể Thổ dọc mạch đá, Lôi khá phong phú nhờ địa chất mạnh, Phong phổ biến vì gió và độ cao, Hỏa trung bình ở mạch nhiệt dịch, Ám trung bình trong hang sâu, Thủy và Quang hiếm

-Sinh kế là đào, đãi, rèn, đúc giáp và dụng cụ rồi đổi cho Sơn Nhân, Phong Nhai và các đoàn từ Miền Đất Hứa, sống thành làng xưởng cố định trong thung lũng thấp và miệng hang, coi trọng hợp đồng, thép nguội, đúng hạn và không phá mạch lò của làng khác, thờ núi cùng lửa lò hơn sương hay biển

-Có mặt cùng Hosius, Sơn Nhân và bộ lạc Phong Nhai

-Người khác nhận ra họ qua mùi hun, tiếng búa, bụi khoáng trên da và giáp đá sắt

-Mạnh vì rèn, đào mỏ, chịu lạnh gió sườn núi và giữ được làng kiên cố trong đá nhưng yếu khi rời mạch kim loại, kém sa mạc nóng, rừng sương, biển sâu

-Tộc Sơn Nhân là dân bản địa lâu đời của Lục Địa Sơn Thạch, bám vách đá, hang động và mạch Thổ trên sườn núi hơn là lò rèn của Thiết Nhân hay đỉnh gió của Phong Nhai

-Hình dáng gần người nhưng thấp chắc, xương dày, da xám nâu thô như vỏ đá, tóc đen hoặc xám cứng, mắt sâu nhìn tốt trong gió bụi và hang tối, tay ngắn lực bám mạnh, móng cứng để leo và đào, nhiều người có vân đá trên da vai lưng như dấu liên kết tinh thể Thổ

-Trường Ý thức mạnh trên đỉnh núi giúp họ cảm mạch đá, làm cứng da thành giáp đá tạm thời hoặc khiến đất quanh chân vững hơn, một số dòng chịu được Lôi tố gần mạch điện

-Sống theo bộ lạc hoặc liên minh bộ lạc do Trưởng Lão Đá cầm, nghề chính là dẫn đường núi, canh hang, đào đá và chiến đấu bảo vệ lãnh thổ, coi “bám chặt như đá” là đức cao nhất, thờ Núi Tổ và Trái Tim Đá, tin chết rồi hồn hòa vào núi, nhà cửa đục thẳng vào vách hoặc xây khối đá khổng lồ, ít nói, thẳng, bảo thủ, trung thành đến cùng khi đã nhận đồng minh

-Hợp tác với Thiết Nhân vì chia mạch khoáng nhưng hay tranh đỉnh với Phong Nhai.

Người khác nhận ra họ qua da đá, bước chậm chắc và làng hang


-Mạnh vì sức bền, leo vách, giáp đá và sinh tồn gió lạnh nhưng yếu trên đồng bằng phẳng, biển nóng ẩm, tư duy chậm đổi mới, dân số không lớn vì núi khắc nghiệt và sinh ít

0