Di Sản Cuối Cùng

Chương 10: Các Chủng Tộc Phần 3

Đăng: 04/09/2026 06:55 1,193 từ 2 lượt đọc

-Tộc Phong Nhai sống trên các đỉnh núi cao, vách cheo leo và vùng gió mạnh nhất Lục Địa Sơn Thạch, lấy gió làm đường đi chứ không bám hang đá như Sơn Nhân hay lò rèn như Thiết Nhân

-Hình dáng cao gầy hơn Sơn Nhân, da xám nhạt đến xanh xám, tóc dài trắng bạc hoặc xám tro ít khi cắt, mắt hẹp xám bạc nhìn xa trong gió bụi, xương nhẹ khớp linh hoạt, ngón dài bám đá trơn, nhiều người có vân mỏng như dòng gió trên da vai

-Trường Ý thức trên đỉnh cao cùng gió mạnh giúp họ gần tinh thể Phong, cảm hướng gió và dòng khí ma tố từ rất xa, người mạnh điều gió nhẹ, tạo đòn gió cắt hoặc dùng gió bám vách như chạy trên đứng

-Sống thành bộ lạc du mục núi, hang gió hoặc nhà tạm trên đỉnh, không thành trì cố định, đứng đầu là Phong Lão hay Chủ Gió, coi tự do và tốc độ là danh dự, bị trói buộc là xấu hổ, nghề thợ săn trên cao, dẫn đường đỉnh, phục kích và thu tinh thể Phong, thờ Ngọn Gió Vĩnh Cửu, tin chết rồi hồn hòa vào gió bay khắp thế giới

-Ngang tàng, khó đoán, hay tranh lãnh thổ đỉnh với Sơn Nhân vì một bên bám đá một bên bám gió, đổi tinh thể Phong lấy vũ khí với Thiết Nhân khi cần

-Người khác nhận ra họ qua tóc bay, bước trên vách và tiếng gió lạ quanh người

-Mạnh vì tốc độ, do thám, chiến trên địa hình dựng đứng và chịu không khí loãng nhưng yếu trận kéo dài trên đất bằng, kém nóng ẩm không gió, tổ chức lỏng khó tập hợp quân lớn, dân ít vì đỉnh khắc nghiệt

-Tộc Mộc Linh là tộc cây có trí tuệ, không phải người hóa cây, sống thành từng cá thể và cụm trong rừng nguyên sinh Châu Lục Đại Lâm, thân gỗ cứng cao hàng chục mét, vỏ dày, tán rộng hòa vào mái rừng 40 đến 70 m, rễ ăn sâu lớp thảm mục ẩm

-Trường Ý thức mạnh và ổn định của rừng già nằm ngay trong thân và vòng gỗ nên chúng nghĩ chậm, nhớ dài, nói bằng nhựa, rung rễ và Trường chứ không bằng miệng, gần tinh thể Quang và Thủy, Phong khá phổ biến quanh tán, Thổ trung bình nơi rễ bám, Hỏa là kẻ thù, một số cây nhiễm ma tố Quang hoặc Thủy ở mức cơ bản như sinh vật bán thực vật và tộc Tinh Linh

-“Sinh kế” là ánh sáng lọt tán, nước đất, nấm cộng sinh và không đốn chính mình, cụm Mộc Linh già giữ ký ức cả khu rừng, đốt rừng hay đào mỏ dưới rễ bị chúng xem là giết người

-Có mặt cùng Ovilus, Yvithian và Tinh Linh

-Người đi rừng nhận ra Mộc Linh khi một thân cây quay “mặt” theo bước chân, vỏ có vân mắt, hoặc ý nghĩ lạ len vào đầu lúc dựa gốc

-Mạnh vì tuổi thọ, rễ mạng, ngụy trang hoàn toàn trong Đại Lâm và sức nặng của gỗ sống nhưng yếu lửa, rìu, hạn, băng và không đi được - rời đất là chết

-Tộc Ovilus là chủng tộc sinh vật có vú trên cạn có hình dáng giống người có mặt trên Châu Lục Đại Lâm và Miền Đất Hứa nên vừa sống dưới tán rừng ôn đới ẩm vừa ra đồng cỏ, rừng thưa và ven sông hồ

-Thân máu nóng, đẻ con, nuôi bằng sữa, da lông hoặc da trần tùy dòng, đi hai chân, tay biết cầm, ăn tạp theo mùa rừng và mùa cỏ

-Trường Ý thức ổn định mức người, gần Quang, Thủy trong rừng già và Quang, Thổ trên đồng bằng, Phong trung bình, Hỏa Ám Băng hiếm

-Sống thành đàn hoặc làng nhỏ, săn hái, chăn và đi lại giữa hai lục địa theo lối thú có vú hơn là theo lò rèn hay mỏ băng

-Có mặt cùng Mộc Linh, Yvithian, Tinh Linh ở Đại Lâm và cùng Hosius, Lisius, Đồng Nguyên ở Miền Đất Hứa

-Người khác tưởng họ là người cho đến khi thấy nanh, vành tai, mùi tuyến hoặc cách nuôi con.

-Mạnh vì sức bền máu nóng, thích nghi rừng lẫn đồng và số đàn trên đất màu nhưng yếu lửa rừng, băng cực, sa mạc muối

-Tộc Tinh Linh sống trong rừng nguyên sinh Châu Lục Đại Lâm, là sinh vật ý thức nhỏ gắn tán, nấm phát sáng, dây leo và mạch tinh thể Quang, Thủy chứ không phải cây có trí tuệ như Mộc Linh cũng không phải thú có vú hình người như Ovilus

-Thân nhẹ, nửa sáng nửa mờ, thường ánh vàng lục hoặc trắng bạc dưới mái rừng kín

-Trường Ý thức mạnh của rừng già nuôi chúng nên nhiều cá thể nhiễm ma tố Quang hoặc Thủy ở mức cơ bản, Phong khá phổ biến quanh tán, Hỏa Ám Điện hiếm

-Chúng không đốn không rèn không chăn, “ăn” ánh sáng lọt kẽ lá, hơi ẩm thảm mục và trường rừng, nói thì thầm, dẫn đường hoặc đánh lạc hướng người đi đêm, sống thành đàn nhỏ trên cành và gốc rỗng, coi Mộc Linh như gốc nhà, Ovilus như khách máu nóng, Yvithian như mối nguy thọ mệnh

-Người khác nhận ra Tinh Linh khi nấm đêm sáng theo một đường, khi lá rung không gió, hoặc khi một đốm sáng dừng nhìn lại

-Mạnh vì ẩn, bay ngắn trong tán, cảm rừng và bám Quang–Thủy nhưng yếu lửa, rìu, đất trống, sương thiếu nắng của Ẩn Địa, băng và sa mạc, rời Đại Lâm thì mờ đi rồi tắt

-Bộ lạc Du Mục sống trên Miền Đất Hứa, bám biển cỏ ôn đới, savanna ôn hòa và đường di cư theo mùa chứ không làng đá cố định như Đồng Nguyên hay xưởng núi như Thiết Nhân

-Hình dáng gần người, da nắng, chân khép yên, sống cùng ngựa hoang Eldoria, bò rừng sừng dài, hươu đồng bằng, đi theo mưa cỏ và đàn thú với đặc trưng là thân thuộc với tinh thể ma tố Phòng và có tuổi thọ chỉ có 100 năm tuổi thọ

-Trường Ý thức ổn định vừa phải, gần tinh thể Quang và Thổ phân bố đều trên đồng, Thủy ven sông hồ, Phong trên đồng trống, Hỏa Ám Băng hiếm

-Sinh kế là chăn thả, săn theo đàn, đổi da lông thịt lấy lúa và đồng của làng định cư, không đào ốc đảo như Livu cũng không lặn khoai biển như Ma Nhân.

-Có mặt cùng Hosius, Lisius, Đồng Nguyên,và Ovilus, hay tranh bãi cỏ với làng cố định nhưng cũng là mắt của đồng bằng vì đi xa hơn ai

-Người khác nhận ra họ qua lều da, mùi ngựa và hàng ngựa kéo

-Mạnh vì tốc độ, sức bền đường dài, đọc mùa và sống sót trên cỏ khô nhưng yếu thành trì, mỏ, biển sâu, rừng kín, sa mạc muối và băng cực

0