Chương 8: Phần Không Có Trong Hệ Thống
Khu Vui Chơi Ánh Dương
Mục lục
9 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 9/9 chương
Lâm không quay lại. Âm thanh chỉ kéo dài hai nhịp rồi mất. Tường bên trái trở lại màu đen. Đèn vàng hiện ra. Cửa hầm phía trước sáng lên. Tàu ra ngoài. 23:25:02 trên điện thoại Lâm. Năm mươi lăm giây. Đồng hồ ga: 23:24:36. Hai mươi chín giây.
Bộ đàm vang lên gần như ngay khi tàu ra ga. Chương hỏi cả
nhóm có ai chóng mặt, đau đầu hoặc cần hỗ trợ trước khi họ nói tới những gì vừa
nhìn thấy.
Ba chiếc điện thoại cùng hiện 23:25:02.
Lâm xác nhận chưa ai bị thương.
Camera hướng về phía trước ghi một đường hầm hoàn toàn bình
thường và chỉ kéo dài hai mươi chín giây. Camera quay vào người lại ghi một
chuyện khác: ở giây thứ mười tám, Lâm, Ngân và Khải cùng nghiêng sang phải như
đang nhường lối cho thứ gì đi bên trái.
Cả ba đều không nhớ mình đã làm động tác đó. Trưởng ga không
nghiêng và khẳng định chuyến tàu với anh vẫn đúng thời gian.
Khi hỏi riêng, cả ba đều nhớ quầy vé cũ, chiếc xe đẩy xanh
và lối gạch phía sau nó. Họ lại không nhớ mình từng né sang bên.
Lâm dừng lượt thử ở đó. Tàu được khóa và không ai được đưa
người vào hầm thêm lần nữa trong đêm.
Mười một giờ năm mươi, trong lúc Lâm còn lập biên bản chuyến
thử, cổng nội bộ giữa Vườn Cổ Tích và đường hậu cần báo mở. Không phải cảnh báo
lớn. Chỉ một tiếp điểm từ ghi trạng thái OPEN trong bốn giây rồi trở lại
CLOSED.
Sau chuyến thử, cảnh báo cửa bắt đầu xuất hiện ở những điểm
không cùng hệ thống. Một cổng nội bộ báo OPEN trong vài giây dù camera cho thấy
cánh không nhúc nhích; ít phút sau một cửa kho xa hơn làm điều tương tự.
Rồi tới những thứ thậm chí không cần điện: dây chắn tuột khỏi
móc, một tay co cửa chống cháy kéo cánh về sau khi chốt giữ nhả, một chốt tay
được phát hiện ở vị trí mở. Kiểm riêng từng chỗ vẫn có thể tìm ra những nguyên
nhân rất đời thường.
Ngân cho khóa những lối đã hết nhu cầu, nhưng cửa thoát hiểm
vẫn giữ đúng chức năng. Từ đó, trạng thái mỗi cửa được chụp trước khi ai chạm
vào.
Gần một giờ sáng, họ tới dãy kho dịch vụ để kiểm một cửa lưới
đã nhiều năm chỉ dùng cho nhân viên. Con đường hậu cần yên tĩnh, hai bên là tường
tôn, cửa cuốn và thùng nhựa xếp cao. Đèn cao áp trắng làm mọi thứ phẳng và xấu
xí, gần như tách khỏi phần Ánh Dương đầy màu sắc phía sau. Chương đi cùng nhưng
giữ im lặng. Cửa lưới vẫn khóa; phía bên kia là một đoạn đường nội bộ nối sang
nhiều khu kho và điểm giao nhận khác nhau.
Khóa còn nguyên. Anh cúi kiểm khe chân cửa. Một mảnh giấy
xanh nằm sát bên trong.
Ba người đứng nhìn vật vừa xuất hiện, chưa ai đưa tay vào.
Mảnh giấy không cũ bằng A-1742, nhưng cùng loại giấy. Nó nằm
phẳng trên nền bê tông, một góc chạm đúng đường sơn vàng đánh dấu giới hạn cửa.
Gió từ quạt thông gió cuối dãy thổi đều về phía cửa. Một mẩu nylon gần đó rung
liên tục. Mảnh giấy xanh không nhúc nhích. Khải tắt quạt theo yêu cầu của Lâm.
Không thay đổi.
Ngân lấy túi vật chứng. “Anh nhặt đi.”
Lâm cúi xuống. Khi đầu nhíp còn cách mảnh giấy vài centimet,
tờ giấy trượt thêm khoảng một gang tay và chạm mép dưới cánh cửa. Nó dừng ở đó.
Khe chân cửa nhìn bằng mắt đủ rộng cho một tờ giấy mỏng, nhưng mép giấy chỉ
cong nhẹ rồi nằm lại sát đường sơn vàng. Chương phía sau hít vào rất khẽ. Lâm
chờ gần nửa phút; tờ giấy không thử tiến thêm lần nào nữa.
Quạt đã tắt. Hành lang không có luồng gió đủ rõ. Lâm dùng
nhíp kéo mảnh giấy khỏi chân cửa. Mặt trước chỉ còn nửa logo mặt trời cũ; mặt
sau có dòng mực xanh nhòe: B. – CHƯA NHẬN. Chương nhìn cánh cửa lưới, không
nhìn tấm vé.
Lâm hỏi Chương liệu vị trí này hoặc ký hiệu trên tấm vé có gợi
cho ông một ký ức nào đủ chắc để ghi lại không.
Ông lắc đầu trước rồi mới trả lời rằng không có gì đủ chắc;
cảm giác quen thuộc ở một khu vui chơi ông đã làm nhiều năm không thể dùng thay
bằng chứng.
Lâm không hỏi thêm và cho niêm phong mảnh giấy.
Họ quay về. Đi được gần hai mươi mét, phía sau vang lên một
tiếng kim loại rất nhẹ.
Cạch.
Cả nhóm dừng. Lâm quay lại. Cửa lưới vẫn đóng. Khóa vẫn treo
đúng vị trí.
Họ không quay ngược lại kiểm ngay.
Bộ đàm của Ngân vang lên từ phòng camera. Nhân viên trực nói
vừa thấy ba người của đội vệ sinh phản ứng cùng lúc ở một hành lang dù trong
khung hình không có khách hay nhân viên nào đi tới.
Ngân yêu cầu cô mô tả đúng động tác từng người, chưa dùng những
từ như “né” hay “nhường” nếu đó chỉ là cách người xem tự diễn giải.
Nhân viên camera kể người bên trái bước sát tường, người bên
phải kéo xe rác sang mép, người ở giữa nghiêng vai và dừng nửa nhịp. Ba động
tác xảy ra gần như cùng lúc, để trống một khoảng giữa lối.
Ngay sau đó, chiếc xe rác nhỏ nhất ở giữa tự lăn chéo thêm một
đoạn ngắn rồi dừng. Không ai trong ba nhân viên chạm vào nó ở khoảnh khắc đầu
tiên.
Ngân nhìn Lâm nhưng không hỏi anh nghĩ gì.
Lâm hỏi trong camera có bất kỳ người, bóng đổ hay vật thể
nào đi qua khoảng trống đó không, kể cả ở mép khung hình.
Nhân viên trực nói đã tua lại hai lần và chưa thấy gì; cô sẽ
xuất bản gốc để nhóm kỹ thuật tự kiểm.
Một nhịp sau, cô nói thêm giọng thấp hơn rằng chính ba nhân
viên vệ sinh cũng không tỏ ra sợ. Họ chỉ sửa lại xe rồi tiếp tục đi.
Lâm yêu cầu giữ nguyên đoạn trước và sau sự việc, tránh chỉ
cắt riêng vài giây khiến chuyển động mất ngữ cảnh.
Lâm hỏi chính xác vị trí rồi chỉ yêu cầu bảo lưu đoạn
camera, không tua công khai cho nhân viên khác xem. Anh không đặt điểm đó lên bản
đồ ngay trong hành lang. Cả nhóm tiếp tục về phòng kỹ thuật, ngang qua một bảng
chỉ dẫn dành cho khách; mặt kính dưới ánh đèn chỉ phản lại bốn người đang đi giữa
một khu vui chơi đã tắt gần hết âm thanh.
Gần hai giờ sáng, phòng kỹ thuật chỉ còn Lâm, Ngân, Khải và
Chương. Tín đã về văn phòng nhưng dặn nếu có thêm cửa nào đổi trạng thái phải gọi
ngay. Lâm đặt các bằng chứng lên bàn theo thứ tự thời gian, không theo vị trí:
A-1742 từ đêm trước, mảnh vé trong túi bé gái trên Tàu Mặt Trời, biên bản bốn
khách đi ra từ cửa hậu trường Đường Hầm Ma, lớp sạn đỏ ở khe cửa và lối bóng
trong Nhà Banh.
Kế đó là ảnh Thác Sao có hậu cảnh không thuộc mặt bằng hiện
tại, chuyến thử kéo dài năm mươi lăm giây đối với ba người nhưng chỉ hai mươi
chín giây với hệ thống, rồi những cửa, chốt và dây chắn đổi trạng thái trong
đêm.
Cuối cùng là mảnh giấy “B. – CHƯA NHẬN.” được nhặt ở chân cửa
lưới dãy kho.
Anh nhìn danh sách khá lâu rồi gạch riêng dòng về dây chắn
khách, ghi chú rằng móc đã mòn và hoàn toàn có thể tự tuột vì rung.
Ngân hỏi vì sao anh tách chi tiết đó ra khỏi nhóm sự cố đang
giữ.
Lâm nói một lỗi cơ học có lời giải thích đủ mạnh thì cứ giữ
nó ở đúng vị trí ấy; nếu biến mọi chuyện xảy ra trong ngày thành cùng một chuỗi,
họ sẽ chỉ còn nhìn thấy thứ mình đã quyết định từ trước.
Khải ngồi dựa tường, nhìn những túi vật chứng còn lại. Cậu
nói ngay cả khi bỏ các chi tiết yếu, phần dữ liệu còn lại vẫn không thể giải
thích bằng một lỗi thiết bị chung.
Lâm không yêu cầu cậu đặt tên cho phần còn lại.
Chương cầm tấm ảnh A-1742 khá lâu. “Tôi nhớ một chuyện về
vé.”
Ngân nhìn ông nhưng không hỏi ngay.
Ông tự nói tiếp: “Hồi đó vé xanh không chỉ để chơi máy. Một
số quầy trẻ em dùng để đổi quà nhỏ. Có khi nhân viên viết ký hiệu lên mặt sau nếu
khách chưa nhận đủ.”
Lâm hỏi chữ B có thể là tên người, tên quầy hay một ký hiệu
ca; anh muốn giữ tất cả khả năng ngang nhau.
Chương nói cả ba đều có thể. Ông nhắc thêm nhân viên khi ấy
đôi lúc viết ký hiệu rất tùy tiện lên vé thiếu quà, nên một chữ cái đơn lẻ chưa
đủ để chỉ tới bất kỳ ai.
Lâm ghi các khả năng cạnh nhau, không khoanh lựa chọn nào.
Chương gật.
Ngân mở bản đồ cũ nhưng không đặt cạnh bản đồ hiện tại. Cô hỏi
Chương liệu trong đêm tìm người năm đó, ông có nhớ một khu dịch vụ hay lối nhân
viên nào phải kiểm nhiều lần hơn những khu khác không; cô không chỉ tay vào bất
kỳ vị trí nào.
Ông nhìn cô lâu hơn những lần trước, như đang cân nhắc phần
nào là ký ức và phần nào vừa được những sự cố hôm nay gợi ra.
Chương nói ông không nhớ đủ rõ để nêu một khu cụ thể.
Ngân không hỏi tiếp về một cổng cụ thể. Cô chuyển sang hỏi
trong đêm đó an ninh có ghi nhận chắc chắn những người họ đang tìm đã đi qua bất
kỳ lối ra nào hay chưa.
Chương nhắm mắt một lúc rồi nói nhân viên và xe hàng vẫn ra
vào theo công việc, còn những người họ đang tìm thì ông không dám khẳng định đã
có ai được ghi nhận đi qua lối ra nào. Hồ sơ ca trực khi ấy mới là thứ cần kiểm,
không phải trí nhớ của ông.
Hai giờ mười, camera gửi đoạn ba nhân viên vệ sinh. Lâm xem
từ trước khi họ xuất hiện trong hành lang cho đến sau khi cả nhóm rời khung,
không tua nhanh.
Ba người đẩy hai xe rác trên hành lang. Họ đang nói chuyện,
không ai nhìn cùng một hướng. Đến một điểm giữa lối, người bên trái bước sát tường.
Người bên phải kéo xe né sang mép. Người ở giữa dừng, nghiêng vai, rồi cả ba
cùng tạo ra một khoảng trống rộng chưa tới một mét. Không có ai đi giữa. Hai
giây sau, bánh trước của chiếc xe rác nhỏ nhất xoay chéo; chiếc xe lăn khỏi vị
trí khoảng ba mươi centimet rồi dừng.
Ba nhân viên nhìn xe, sửa lại rồi tiếp tục. Không ai tỏ vẻ sợ.
Ngân đã hỏi riêng họ. Cả ba chỉ nói cùng một điều theo những cách khác nhau:
lúc đó họ tưởng có người đi tới nên tự tránh. Không ai nhớ đã nhìn thấy người
đó. Lâm tắt màn hình.
Khải hỏi Lâm trong biên bản sẽ ghi thế nào về việc ba nhân
viên cùng vô thức tránh sang hai phía.
Lâm nói sẽ ghi nguyên lời từng người và giữ tách biệt, không
thêm câu kết luận rằng họ đã “nhường đường” cho thứ gì.
Khải nhìn màn hình đã tắt rồi hỏi phần suy đoán của họ có được
đưa vào báo cáo nội bộ không.
“Chưa. Khi chưa có dữ liệu để kiểm lại, suy đoán chỉ làm lần
quan sát sau bị lệch.”
Ngoài cửa kính, Ánh Dương chìm trong bóng tối. Logo mặt trời
ở cổng chính đã tắt từ lâu, vòng quay đứng im, các quầy đóng cửa và không còn
tiếng nhạc. Còn vài giờ nữa trời mới sáng. Lâm nhìn lại dòng B. – CHƯA NHẬN.
Anh không biết chữ B là người, quầy hay ký hiệu ca; cũng không biết quầy mái
xanh họ nhìn thấy là một phần không gian cũ hay một sai lệch mà ba người cùng
trải qua.
Lâm rà lại thời gian. Nhà Banh không phát sinh thêm sau khi
niêm phong. Tàu Mặt Trời nằm yên trong ga. Đường Hầm Ma vẫn khóa. Những cảnh
báo muộn nhất thuộc về các cửa và lối nội bộ mà ban chiều chưa có vấn đề. Anh cầm
bút, định viết một nhận xét tổng quát rồi dừng. Cuối cùng anh chỉ ghi:
“Không giả định quan hệ giữa các vị trí khi chưa có dữ liệu
xác nhận.”
Sau khi đóng sổ, Lâm lướt qua các camera trực đêm. Cổng
chính, lối giao nhận, các cửa nhân viên và cổng Tây đều đang ở trạng thái đóng.
Anh không dừng lâu ở bất kỳ màn hình nào.
Không có người đứng chờ ở các lối ra. Những bảo vệ còn trực
đều ở đúng vị trí.
Lâm chuyển sang camera hậu trường Đường Hầm Ma, nơi bốn vị
khách ban chiều đã bước ra. Cánh cửa thép nằm im dưới ánh đèn bảo trì.
Đúng lúc anh định chuyển màn hình, tiếp điểm cửa đổi từ
CLOSED sang OPEN rồi trở lại CLOSED trong chưa đầy một giây. Cánh cửa trên
camera không nhúc nhích.
Trên bàn, mảnh vé xanh “B. – CHƯA NHẬN.” nằm yên trong túi vật
chứng dưới ánh đèn trắng.
Bộ đàm của Chương bật tiếng rè. Bảo vệ trực Đường Hầm Ma nói
vừa nghe một tiếng bật khô từ phía thanh thoát hiểm bên trong, giống âm thanh
khi có người đặt tay lên rồi buông ra. Anh ta đang đứng ngoài cửa và không thấy
ai trong hành lang. Lâm nhìn đồng hồ, ghi thêm giờ vào cuối trang rồi đứng dậy.
Anh không mang tấm vé theo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.