Nửa Đời Gặp Gỡ, Nửa Đời Buông

Chương 11: Chỉ Là Cuộc Gặp Bình Thường Thôi

Đăng: 09/07/2026 19:41 1,859 từ 65 lượt đọc

Lúc hai người bước ra khỏi quán, đường phố đã lên đèn từ lâu. Minh Châu đứng trên bậc thềm chỉnh lại quai túi rồi quay sang nhìn cô:

"Mai nhớ mặc đẹp một chút nhé."

Tần An nhìn cô, tỏ vẻ khó hiểu: "Làm gì?"

"Mặc dù bình thường mày cũng xinh rồi..."

Minh Châu nheo mắt nhìn cô, khóe môi cong lên: "...Nhưng kỷ niệm lần đầu chị An nhà ta chịu đi chơi với một anh nào đó, ít nhất cũng nên chỉn chu một chút chứ."

Tần An hơi trừng mắt nhìn Minh Châu. Đối phương lập tức giơ hai tay đầu hàng:

"Đừng nhìn tao bằng ánh mắt muốn thủ tiêu người khác như thế chứ. Tao nói có sai đâu."

Tần An kéo cao cổ áo, bình tĩnh nói: "Chỉ là cuộc gặp bình thường thôi!"

"Ừ. Rồi rồi. Chỉ gặp thôi."

Minh Châu gật gù, vẻ mặt rõ ràng chẳng có chút tin tưởng nào. Nhưng trước khi quay đi, cô lại nghiêng đầu nhìn Tần An, nụ cười rõ ràng chẳng có ý tốt: "Nhớ kể tao nghe ngày mai thế nào đấy. Có gì thì nhắn tao nhe! Byeee!"

"Đi cẩn thận."

Tần An vẫn đứng lại trước cửa quán thêm một lúc. Đến khi bóng Minh Châu hòa vào dòng người và dần khuất khỏi tầm mắt, cô mới cúi xuống nhìn đồng hồ, rồi chậm rãi bước về phía bãi đỗ xe.

Cùng lúc đó, tại căn hộ ở Royal City, Đình Phong đang ngồi trong phòng khách, trước mặt là chiếc laptop vẫn sáng đèn. Anh vốn định xử lý nốt mấy trang báo cáo chuyên môn rồi nghỉ sớm, nhưng làm được một lúc lại chẳng thể nào tập trung nổi.

Tâm trí anh hoàn toàn bị xâm chiếm bởi cuộc hẹn ngày mai với Tần An. Lời mời này anh đã ngỏ từ mấy hôm trước, chỉ là đến tận bây giờ vẫn chưa thống nhất được thời gian cụ thể.

Đình Phong tựa lưng vào ghế, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn. Sau một hồi đắn đo, anh cầm điện thoại lên, mở khung chat với cô.

Đình Phong: "Ngày mai khoảng sáu giờ tối anh qua đón em nhé?"

Một lúc sau, Tần An trả lời: "Vâng, được ạ."

Đình Phong nhìn dòng chữ trên màn hình, khóe môi khẽ cong lên. Anh ngẫm nghĩ vài giây rồi nhắn tiếp:

Đình Phong: "Em có ý tưởng gì cho cuộc hẹn ngày mai không? Ví dụ như muốn đi đâu hay muốn ăn gì chẳng hạn?"

Tin nhắn lần này lâu hơn một chút mới được trả lời: "Gì cũng được ạ. Anh chọn đi."

Đình Phong bật cười. Ở Tần An có một sự tùy ý rất đặc biệt. Ăn gì cũng được, đi đâu cũng được, miễn là người bên cạnh đã có quyết định, cô gần như chẳng bao giờ phản đối.

Anh nhắn lại: "Được rồi, vậy để anh tính. Tối nay nghỉ ngơi sớm đi nhé."

Tần An: "Vâng ạ, anh cũng ngủ sớm đi."

Anh đặt điện thoại xuống.

Nếu chỉ là một bữa ăn bình thường thì thật ra không cần phải chọn nơi nào quá đặc biệt. Một nhà hàng quá trang trọng có vẻ không hợp, còn những quán đông người thì anh lại không thích lắm. Anh muốn tìm một nơi thoải mái, đủ yên tĩnh để hai người có thể vừa ăn vừa nói chuyện mà không cần quá để ý đến xung quanh.

Nghĩ một lúc, anh chợt nhớ đến một nơi mình vẫn thường lui tới.

Đó là nơi anh ghé lại không ít lần, không gian khá yên tĩnh lại mang cảm giác gần gũi, thoải mái chứ không hề câu nệ hình thức. Anh nghĩ, một người vốn kín đáo và dễ dè chừng như Tần An có lẽ sẽ thấy dễ chịu khi tới đây.

Đình Phong ngồi thêm vài giây, rồi gần như đã có quyết định.

...

Mặc dù tối hôm qua Tần An đã bỏ ngoài tai gần hết những lời trêu chọc của Minh Châu, nhưng đến chiều hôm sau, cô vẫn đứng trước tủ quần áo lâu hơn bình thường.

Thật ra Tần An rất ít khi để tâm đến chuyện ăn mặc. Tủ đồ của cô gần như chỉ toàn hai sắc màu đen và trắng với kiểu dáng tối giản, nhiều lúc ngay cả cô cũng thấy chúng chẳng khác nhau là bao. 'Mặc gì cũng được, thoải mái là được' - Đó vốn là nguyên tắc sống bấy lâu nay của cô.

Nhưng hôm nay lại khác.

Ánh mắt cô lặng lẽ lướt qua từng chiếc áo treo ngay ngắn bên trong. Rõ ràng chỉ là một bữa ăn, cũng chẳng phải dịp gì đặc biệt, vậy mà cô lại hiếm hoi có cảm giác lúng túng không biết nên chọn bộ nào.

Một lúc sau, cô khẽ thở dài, giống như chính mình cũng thấy hành động này có chút nực cười. Ngẫm nghĩ một hồi, cô đưa tay lấy xuống chiếc váy liền màu be nhạt treo ở góc trong cùng. Chiếc váy được mua từ khá lâu, kiểu dáng nhã nhặn, nhưng số lần cô mặc có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thay đồ xong, Tần An ngồi xuống trước bàn trang điểm. Bình thường khi đi làm, cô chỉ cần buộc tóc gọn gàng là đủ. Nhưng hôm nay, cô lại lẳng lặng mở chiếc hộp mỹ phẩm đã lâu không đụng tới.

Thật ra cô rất ít khi trang điểm. Bình thường đi làm chỉ cần buộc tóc gọn gàng là đủ. Nhưng hôm nay, cô vẫn mở chiếc hộp mỹ phẩm đã lâu không đụng tới.

Một lớp nền mỏng. Một chút má hồng nhạt. Một đường kẻ mắt đơn giản. Cuối cùng là màu son hồng đất dịu nhẹ.

Khuôn mặt vốn dĩ thanh tú của cô nhờ vậy mà bớt đi vài phần nhợt nhạt, khí sắc trông cũng tươi tắn hơn thường ngày. Tần An đặt thỏi son xuống, ngước mắt nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương.

Trong lòng cô bỗng có chút hồi hộp. Có lẽ đã lâu rồi cô mới để tâm đến chuyện mình trông như thế nào trước một người khác đến vậy.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung lên. Là tin nhắn của Đình Phong:

"Anh đang đứng dưới nhà em rồi. Không vội, em cứ chuẩn bị xong rồi xuống nhé."

Tần An đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi về phía tủ giày. Cô lấy đôi cao gót màu kem ra, cúi người mang vào rồi đứng dậy bước thử vài bước. Thấy đã quen chân, cô cầm túi xách lên, nhìn qua một lượt rồi mở cửa rời khỏi phòng.

Vừa bước khỏi sảnh, cô đã nhìn thấy chiếc xe đỗ dưới hàng cây ven đường.

Đình Phong đang đứng bên cạnh xe. Anh mặc áo sơ mi đen, cúc áo trên cùng được mở ra một chút, để lộ phần cổ và xương quai xanh rõ nét. Dáng người anh cao ráo nổi bật giữa dòng người qua lại.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu lại. Nhìn thấy Tần An, anh ngẩn người ra một lúc.

Anh không phải người dễ bị vẻ ngoài thu hút. Ít nhất trước đây anh vẫn luôn nghĩ như vậy. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô bước ra, anh vẫn không thể phủ nhận rằng trái tim mình có chút xao xuyến.

Cô mặc một chiếc váy màu be nhạt dài qua đầu gối. Thiết kế đơn giản, không có quá nhiều chi tiết, phần eo được ôm nhẹ vừa đủ để tôn lên vóc dáng mảnh mai. Mái tóc dài được thả tự nhiên sau lưng, gương mặt chỉ trang điểm nhẹ trông rất thanh tú.

Ngày hôm nay, người con gái thường ngày vẫn gặp ở bệnh viện lại xuất hiện trước mặt anh với một dáng vẻ hoàn toàn khác.

Dịu dàng hơn. Mềm mại hơn. Cũng đẹp hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh.

Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong vài giây, cả hai đều không ai lên tiếng, bầu không khí bỗng trở nên có chút lúng túng.

"Anh đợi lâu chưa? Em xuống muộn một chút." Tần An lên tiếng trước.

Đình Phong lúc này mới hoàn hồn: "Không lâu. Anh cũng vừa mới đến thôi."

Sau đó, anh bước đến mở cửa ghế phụ cho cô: "Chúng ta đi thôi."

Cô ngồi vào xe, cài dây an toàn rồi ngẩng lên: "Em cảm ơn anh. Hôm nay mình đi đâu vậy ạ?"

"Anh dẫn em đến chỗ này."

Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái: "Anh nghĩ em sẽ thích."

Tần An hơi tò mò: "Là chỗ nào vậy?"

"Bí mật.

"..."

Đình Phong bật cười trước vẻ mặt của cô: "Đến nơi sẽ biết."

Tần An nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh. Bàn tay anh đặt hờ trên vô lăng, ánh mắt tập trung phía trước.

Không biết nơi anh muốn đưa cô tới là đâu. Nhưng cô nhận ra mình đang có chút chờ mong.

...

Chiếc xe rời khỏi những tuyến đường đông đúc của trung tâm thành phố, chậm rãi rẽ vào một con phố nhỏ yên tĩnh.

Đi thêm một đoạn, khung cảnh hai bên đường dần thay đổi.

Không còn đó là những tòa nhà cao tầng rực rỡ và tráng lệ nữa, xung quanh giờ đây trải dài những dãy nhà tập thể mang trên mình là vẻ ngoài cũ kĩ, nhuốm màu theo thời gian.

Trong một thoáng, cảm giác hoài niệm chợt ùa về. Cô như nhìn thấy lại nơi mình từng sinh ra và lớn lên. Nghĩ đến đó, Tần An bỗng nhớ bà ngoại, tự nhủ tối nay về nhà nhất định phải gọi điện cho bà.

Cô vốn nghĩ anh sẽ đưa mình đến một quán cà phê hay một nhà hàng yên tĩnh nào đó, nhưng hướng xe đi càng lúc càng khiến cô ngờ ngợ. Cuối cùng, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một cửa tiệm nằm khuất ở cuối ngõ.

Tần An ngẩng đầu ra nhìn: "Tiệm đồ cũ?"

Đình Phong nghiêng đầu nhìn biểu cảm của cô, khóe môi khẽ cong lên: "Ngạc nhiên lắm à?"

"Có một chút."

Anh tắt máy xe, nhìn về phía cửa tiệm quen thuộc trước mặt. Trong ánh mắt anh hiện rõ sự thư thái tựa như một người vừa quay về nơi mình yêu thích.

"Đây là chỗ anh hay tới mỗi khi muốn yên tĩnh. Khoảng ba năm trước, anh vô tình đi ngang qua nơi này. Lúc đó chỉ định ghé vào xem vài phút thôi, không ngờ lại thành khách quen đến tận bây giờ."

Anh bước xuống xe trước rồi vòng sang bên ghế phụ, động tác mở cửa vẫn tự nhiên như lúc đón cô: "Đi thôi! Để tôi dẫn em vào xem."

Tần An nhìn anh một lúc rồi cũng bước xuống, theo anh đi vào trong tiệm.

3

Được yêu thích bởi: Đỗ Hoàng, Khongcoten, Cindy