Chương 11: Ông Già Quá Đỉnh
Phần 1. Hiệu Ứng Bác Tư
Không còn là chuyện của một ông già sửa xe nơi góc phố cũ kỹ nữa. Cũng chẳng còn là câu chuyện riêng lẻ của một cô nàng streamer nổi tiếng trên mạng xã hội. Mà chính xác, một hiện tượng xã hội đang âm thầm hình thành và càn quét qua mọi ngõ ngách của giới chơi xe tự hành.
Con phố nhỏ nơi Lâm Trạch sinh sống xưa nay chưa bao giờ biết đến hai từ "náo nhiệt". Trước đây, nơi này chỉ là một góc phố bình thường, nếu không muốn nói là hơi tẻ nhạt của thành phố. Buổi sáng đón vài tiếng rao của người bán hàng rong , buổi chiều đón đám học sinh ùa ra từ cổng trường tan học , còn buổi tối thì chìm vào thứ ánh đèn vàng hắt ra từ những căn nhà cũ kỹ. Nếu bấy lâu nay có ai hỏi người dân nơi đây phố này có gì đặc biệt không, có lẽ mọi người sẽ phải gãi đầu nghĩ ngợi rất lâu rồi mới rặn ra được câu trả lời.
Nhưng chỉ sau một đêm, mọi thứ đã thay đổi đến mức chóng mặt. Nguyên nhân của sự đảo lộn này bắt nguồn từ một đoạn livestream. Hay nói một cách chính xác hơn: từ một ông già sửa xe.
Sáng hôm sau màn livestream định mệnh của Ngân Khánh, từ rất sớm, người ta đã thấy những chiếc xe lạ hoắc xuất hiện ở đầu phố. Không khí bỗng chốc rôm rả một cách kỳ lạ. Người thì một tay lăm lăm điện thoại quay chụp , người thì vác theo máy quay chuyên nghiệp , còn số khác thì đơn giản là chạy tới để xem cho biết, thỏa mãn cái sự hiếu kỳ của mình. Ai ai cũng muốn tận mắt nhìn thấy cái địa điểm được dân mạng réo tên nhiều nhất suốt mấy ngày qua.
Họ tò mò muốn kiểm chứng xem có thật là tồn tại một tiệm game cũ kỹ nằm cạnh một tiệm sửa xe thô sơ , nơi vừa xảy ra một vụ tai nạn xe tự hành , và đặc biệt là một màn "hồi sinh" công nghệ khiến hàng trăm nghìn người xem livestream phải há hốc mồm hay không. Nghe qua thì câu chuyện này chẳng khác gì một thứ giai thoại bịa đặt của mấy ông thần thích câu view trên mạng. Nhưng ngặt một nỗi, video bằng chứng vẫn nằm chình ình đó. Hàng triệu lượt xem và bình luận vẫn nằm chình ình đó. Người ta không tin, cho nên người ta phải kéo tới tận nơi để bóc phốt.
Chỉ mới tám giờ sáng, con hẻm vốn yên tĩnh mọi khi giờ đã đông nghịt người. Một số đứng tụ tập trước tiệm game Cải Mệnh , một số đứng vây quanh tiệm sửa xe của Bác Tư , số còn lại thì cứ đi qua đi lại giữa hai nơi với ánh mắt soi mói. Ai cũng cố tìm ra xem rốt cuộc cái gọi là "bí mật công nghệ" nằm ở đâu.
Một thanh niên đội mũ lưỡi trai, nhìn tấm bảng hiệu cũ kỹ bạc màu của tiệm sửa xe rồi rướn người bật cười bảo bạn bên cạnh:
• "Chắc là diễn thôi ông ơi. Thời buổi này làm gì có chuyện thần kỳ thế."
Người bạn đi cùng cũng gật gù đồng tình:
• "Chứ còn gì nữa! Ông già này mà sửa được xe tự hành đời mới thì mấy kỹ sư học hành bằng cấp đầy mình của hãng chắc thất nghiệp hết".
Cả hai cùng cười ha hả. Thế nhưng, cười thì cười, họ vẫn quyết định dắt chiếc xe của mình vào tiệm. Dù sao thì cũng chỉ mất vài phút , nếu đây thật sự là một trò lừa bịp, họ liền quay video đăng mạng bóc phốt thì lại càng vui, tha hồ câu tương tác.
Bên trong tiệm, Bác Tư đang ngồi thong thả uống trà. Gương mặt già nua của ông vẫn còn vương chút ngỡ ngàng, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài lộ vẻ hoang mang. Đến tận lúc này, ông vẫn chưa thể quen được với cái việc sáng sớm vừa mở mắt ra đã thấy một hàng dài người đứng xếp hàng trước cửa tiệm mình. Hãy nhớ rằng trước đây, có những ngày ông ngồi bó gối từ sáng tới chiều muộn mà chẳng có lấy một mống khách ghé qua. Còn bây giờ thì sao? Mới có tám giờ sáng mà nhìn sơ sơ đã có hơn hai mươi chiếc xe sắp hàng đợi sửa.
Người thanh niên đội mũ lưỡi trai lúc nãy tiến vào, chỉ vào chiếc xe của mình rồi nói với giọng nửa tin nửa ngờ:
• "Bác xem thử giúp em với. Xe em đang báo lỗi cụm cảm biến phía trước. Vào trung tâm bảo hành của hãng, họ quét mã rồi bảo phải thay mới, hét giá gần ba mươi triệu. Bác xem thử có cứu vãn được gì không?"
Bác Tư khẽ gật đầu, không nói một lời màu mè nào. Ông đứng dậy, đưa bàn tay thô ráp sờ nhẹ lên thân xe. Ông nghiêng tai nghe tiếng động cơ nổ , rồi liếc mắt nhìn vài dòng dữ liệu đang nhảy loạn xạ trên bảng điều khiển điện tử.
Sau đó, ông thản nhiên lấy dụng cụ ra thao tác. Đám đông bên ngoài lập tức nín thở, nghếch cổ lên xem. Nhưng động tác của Bác Tư nhanh và dứt khoát đến mức kinh ngạc, những người đứng xem xung quanh trố mắt ra nhìn mà hoàn toàn không hiểu ông đang làm cái gì. Cứ như thể ông không phải đang sửa một cỗ máy công nghệ cao, mà đang gỡ một nút thắt dây thừng đơn giản.
Đúng mười lăm phút sau.
Cạch.
Chiếc xe tự động khởi động lại. Trên màn hình cảm ứng vốn đang đỏ rực đèn cảnh báo nguy hiểm, một dòng thông báo xanh mướt hiện lên đầy ngạo nghễ : LỖI ĐÃ ĐƯỢC XỬ LÝ.
Người thanh niên nhíu chặt mày, dụi mắt mấy lần vì không tin vào mắt mình:
• "Xong rồi hả bác?"
• "Xong rồi" – Bác Tư lau tay vào giẻ, thủ thỉ đáp.
• "Hết... hết bao nhiêu tiền ạ?"
• "Hai triệu rưỡi".
Chàng trai đứng hình, tai lùng bùng như thể mình vừa nghe nhầm một con số không tưởng:
• "Hai triệu rưỡi?! Bác nói thật à?"
Bác Tư chỉ điềm tĩnh gật đầu. Người thanh niên đứng chết lặng mất vài giây, miệng há hốc. Sau đó, anh ta cuống cuồng nhảy lên xe chạy thử để kiểm tra. Anh ta phóng đi một vòng , rồi hai vòng , rồi ba vòng quanh khu phố.
Kỳ diệu thay, chiếc xe vận hành mượt mà, êm ái như thể vừa mới xuất xưởng từ nhà máy công nghệ cao. Không còn một lỗi nhỏ , không còn một âm thanh cảnh báo. Thậm chí, anh ta còn kinh ngạc nhận ra hệ thống điều khiển thông minh của xe dường như còn phản hồi nhanh và nhạy hơn hẳn so với trước khi bị hỏng.
Chàng trai quay xe lại tiệm, bước xuống với đôi mắt mở to hết cỡ vì sốc:
• "Bác... bác đã làm cái gì với xe của em vậy?"
Bác Tư nhìn biểu cảm như thấy ma của anh chàng, chỉ mỉm cười hiền lành rồi buông một câu nhẹ bẫng:
• "Thì sửa xe thôi chứ có làm gì đâu."
Câu trả lời đơn giản đến mức ngây ngô ấy khiến cho toàn bộ những người đứng xem xung quanh càng thêm ngơ ngác và hoang mang. Sửa xe? Xe tự hành bạc tỷ bị lỗi hệ thống mà ông làm như sửa cái xích xe đạp thế này á?
Tin tức về "ông già sửa xe thần kỳ" lan đi với tốc độ cực nhanh, như một tia lửa rơi vào đồng cỏ khô. Buổi sáng hôm đó mới chỉ có một người đến thử , đến buổi trưa đã có mười người kéo đến , và khi ánh buổi chiều buông xuống, con số đã lên tới vài chục người chen chúc.
Ngày hôm sau, con số người đến xếp hàng tăng lên gấp đôi. Ngày thứ ba, nó tăng lên gấp ba. Và chỉ một tuần sau đó, danh sách chờ sửa xe tại cái tiệm nhỏ rách nát này đã kín đặc không còn một chỗ trống.
Nhưng điều khiến cho dư luận và các diễn đàn công nghệ kinh ngạc, điên đảo nhất không phải là việc Bác Tư sửa được xe. Mà là cái sự thật quái dị: những chiếc xe sau khi qua tay ông cụ dường như còn tốt hơn cả xe nguyên bản của hãng!
Một chủ xe sau khi nhận lại phương tiện đã lên mạng rối rít phát hiện ra tính năng tự động đỗ xe vốn rất chập chờn của mình nay hoạt động chính xác đến từng centimet. Một người khác thì đăng tải biểu đồ năng lượng, kinh hãi nhận ra quãng đường di chuyển của xe sau một lần sạc đã tăng thêm gần hai mươi phần trăm. Một người nữa thì quả quyết rằng hệ thống nhận diện vật cản trên xe mình nhạy bén và xử lý nhanh hơn trước rõ rệt.
Ban đầu, khi đọc những dòng review này, ai cũng tưởng đám chủ xe này đang tự hoang tưởng hoặc tâng bốc quá đà. Nhưng càng ngày, số lượng phản hồi giống nhau như đúc càng nhiều lên tới mức không thể chối cãi. Ông già này không chỉ đơn thuần là sửa chữa , mà rõ ràng ông đang ngầm "nâng cấp" toàn bộ hệ thống!
Và điều khó tin hơn nữa, thứ khiến cho người ta phải rùng mình, chính là chi phí. Bác Tư như có một công thức tính tiền vô cùng bá đạo: Nếu hãng báo giá sửa chữa năm mươi triệu, Bác Tư chỉ lấy đúng năm triệu. Nếu hãng báo hai mươi triệu, Bác Tư thu đúng hai triệu. Đặc biệt, nếu hãng đề nghị phải thay thế nguyên cả cụm linh kiện đắt đỏ để ăn tiền chênh lệch , thì Bác Tư chỉ dùng đôi bàn tay kỳ diệu của mình để sửa đúng ngay bộ phận nhỏ bị hỏng.
Dần dần, một câu nói mang tính thương hiệu bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt khắp các diễn đàn, hội nhóm yêu xe:
"Xe thì mua ở hãng, nhưng bảo trì thì nhất định phải tìm Bác Tư!"
Câu nói ấy ban đầu chỉ xuất hiện như một trò đùa vui của cư dân mạng. Nhưng chỉ vài tuần sau, nó đã không còn là trò đùa nữa. Nó đã biến thành một xu hướng, một đức tin mới của giới chạy xe tự hành.
Chương: Điều Không Thể Giải Thích
Trong khi không khí ở khu phố nhỏ đang náo nhiệt như trẩy hội, thì ở một thế giới khác – bên trong đại bản doanh của các tập đoàn sản xuất xe tự hành đa quốc gia – những bản báo cáo kinh doanh đầu tiên của tháng bắt đầu được gửi lên cấp cao.
Tại văn phòng của một tập đoàn lớn, vị trưởng phòng kinh doanh lướt nhanh qua các biểu đồ trên màn hình rồi bất chợt nhíu mày. Doanh số bán xe mới vẫn cực kỳ ổn định. Số lượng người dùng đăng ký hệ thống tăng đều. Nhưng có một cột đồ thị lại cắm đầu đi xuống một cách bất thường: doanh thu từ dịch vụ hậu mãi, bảo trì và thay thế linh kiện độc quyền đang sụt giảm liên tục.
Gã trưởng phòng tặc lưỡi, nghĩ bụng chắc đây chỉ là sự dao động thị trường bình thường do yếu tố mùa vụ. Gã nhanh chóng ký tên xác nhận rồi chuyển hồ sơ sang một bên.
Tuần thứ hai trôi qua, biểu đồ hậu mãi tiếp tục lao dốc. Tuần thứ ba, tình hình vẫn không khá khẩm hơn, mũi tên đỏ vẫn cắm thẳng xuống đất. Đến tuần thứ tư, mức độ sụt giảm không còn là "dao động" nữa, mà là giảm mạnh đến mức báo động.
Một cuộc họp khẩn cấp quy mô nhỏ lập tức được tổ chức. Người phụ trách mảng hậu mãi run rẩy mở bảng số liệu thống kê lên màn hình lớn. Không khí trong phòng họp sang trọng dần trở nên im lặng đến mức ngột ngạt.
Một vị lãnh đạo cấp cao đập tay xuống bàn, gằn giọng lên tiếng:
• "Số lượng xe bán ra của chúng ta không hề giảm đúng không?"
• "Dạ không, thưa sếp. Vẫn tăng trưởng đều" – Người phụ trách đáp.
• "Tỷ lệ tai nạn, hỏng hóc trên đường?"
• "Vẫn giữ nguyên theo biên độ cố định".
• "Tỷ lệ khách hàng sử dụng xe hằng ngày?"
• "Vẫn tăng mạnh".
Vị lãnh đạo đứng bật dậy, mặt đỏ gay:
• "Vậy thì tại sao? Xe vẫn chạy, vẫn hỏng theo tỷ lệ, nhưng tại sao khách hàng lại không thèm quay lại các trung tâm bảo hành chính hãng của chúng ta để bảo trì và sửa chữa? Xe của họ đã đi đâu?!"
Cả căn phòng im phăng phắc, không một ai có thể đưa ra câu trả lời. Giữa lúc đó, một kỹ sư trẻ ngồi ở góc phòng rụt rè giơ tay, xin phép mở thêm một biểu đồ phân tích khác.
Bản đồ kỹ thuật số của thành phố hiện lên. Trên màn hình, một khu vực nhỏ, heo hút bỗng nhiên được hệ thống khoanh vùng bằng một vòng tròn đỏ chói. Chàng kỹ sư trẻ run run nói:
• "Thưa các sếp... Toàn bộ mức sụt giảm doanh thu hậu mãi kinh khủng của chúng ta trong một tháng qua... tất cả đều tập trung chính xác quanh khu vực khoanh đỏ này."
Ánh mắt của tất cả các ông lớn trong phòng họp dần hướng về dòng chữ hiển thị cái tên của địa điểm trung tâm : BÁC TƯ SỬA XE.
Căn phòng lặng đi vài giây trước cái tên sặc mùi bình dân ấy. Rồi đột nhiên, một vị quản lý bật cười thành tiếng:
• "Vớ vẩn! Các anh đùa tôi đấy à? Một tập đoàn công nghệ trị giá hàng chục tỷ đô bị ảnh hưởng doanh thu chỉ vì một ông già sửa xe vỉa hè?"
Vài người khác nghe thế cũng phá lên cười theo, trút bỏ sự căng thẳng. Nhưng họ hoàn toàn không nhận ra rằng, ngay từ khoảnh khắc họ cất tiếng cười nhạo nghễ ấy , một hiện tượng mang tính hủy diệt trật tự cũ đã chính thức bắt đầu. Và chỉ vài tháng sau, chính cái tên "Bác Tư" mà họ đang chế giễu hôm nay , sẽ trở thành cơn ác mộng, cơn đau đầu kinh hoàng nhất của toàn bộ ngành công nghiệp xe tự hành toàn cầu.
Chỉ trong vòng ba tuần ngắn ngủi, cái tên "Bác Tư" từ một trò đùa đã chễm chệ xuất hiện ngày càng dày đặc trong các cuộc họp nội bộ tối mật của những ông lớn công nghệ. Ban đầu, ban điều hành chỉ coi đó là một hiện tượng mạng nhất thời, một trò câu view rẻ tiền từ màn livestream dàn dựng của cô nàng Ngân Khánh. Nhưng rồi, những con số biết nói đã văng vào mặt họ. Mà những con số thì tuyệt đối không biết nói dối.
Doanh số bán xe tăng, lưu thông tăng, nhưng doanh thu sửa chữa béo bở của hãng lại liên tục bốc hơi theo từng tuần. Nó giống như có một cái hố đen vô hình đang hút sạch khách hàng ra khỏi hệ thống của họ.
Một cuộc họp khẩn cấp cấp cao được triệu tập. Trên màn hình lớn, biểu đồ đỏ chói chỉ rõ sự sụt giảm doanh thu. Vị giám đốc tối cao cau mày, giọng lạnh tanh:
• "Tôi muốn biết chính xác cái hố đen đó là cái gì. Chuyện gì đang xảy ra?"
Trưởng bộ phận kỹ thuật đứng dậy, bấm nút điều khiển để hiển thị hình ảnh từ vệ tinh và camera mặt đất. Một tiệm sửa xe nhỏ xíu, tấm bảng hiệu cũ kỹ bạc màu hiện ra với dòng chữ đơn giản: "Bác Tư sửa xe", bên dưới là hàng dài dằng dặc những chiếc xe đời mới đang xếp hàng.
Tiếng cười lại vang lên lác đác từ những vị sếp lớn chưa biết sợ:
• "Chỉ vậy thôi sao? Các anh bắt chúng tôi bỏ họp chiến lược để ngồi xem một ông già sửa xe vỉa hè à?"
Nhưng người trưởng bộ phận kỹ thuật không hề cười. Ông nghiêm mặt, tiếp tục tung ra đống dữ liệu thực tế:
• "Ban đầu chúng tôi cũng nghĩ đây là một trò đùa ... Cho đến khi chúng tôi cử người đi kiểm tra thực tế."
Hai ngày trước, những kỹ thuật viên giỏi nhất, mang hàm chuyên gia của các hãng xe lớn đã bí mật xuất hiện tại con phố nhỏ. Không ai mặc đồng phục , không ai để lộ thân phận , họ trà trộn vào dòng khách hàng bình thường. Có người đem xe hỏng thật , có người cố tình dùng phần mềm tạo ra những lỗi cực kỳ nặng và hiếm gặp , có người lắp camera giấu kín , có người thậm chí còn mở livestream kín về phòng lab của tổng bộ để hàng chục kỹ sư đầu ngành cùng theo dõi. Mục tiêu của họ vô cùng đơn giản: Tìm ra lỗ hổng, bóc trần trò lừa đảo này. Bởi vì trong suy nghĩ của những bộ óc duy lý ấy, mọi chuyện trên đời đều phải có lời giải khoa học, chỉ là chưa tìm ra mà thôi.
Sáng hôm đó, một kỹ sư xuất sắc tên Duy được giao nhiệm vụ lái một chiếc xe thử nghiệm tới tiệm. Chiếc xe này đã được nhóm kỹ thuật ở tổng bộ "chăm sóc" rất kỹ bằng cách cài cắm một lỗi hệ thống cực kỳ hiếm gặp và tinh vi. Theo quy trình chuẩn của hãng, lỗi này buộc phải tháo dỡ và thay thế nguyên cả cụm điều khiển trung tâm với chi phí bằng một phần ba giá trị chiếc xe. Duy tự tin mỉm cười, anh ta tin chắc rằng nếu ông già này chỉ là một kẻ bịp bợm, hôm nay lão ta chắc chắn sẽ phải lộ mặt chuột khi đụng vào cỗ máy này.
Đến lượt mình, Duy bước xuống xe, thản nhiên đưa chìa khóa cho Bác Tư. Ông cụ chỉ lặng lẽ nhận lấy, không hỏi han nhiều, không tỏ ra vẻ thần bí hay quảng cáo rầm rộ gì cả. Ông chỉ đơn giản đưa xe vào trong khu vực làm việc.
Duy lập tức bật camera ghi hình bí mật, mắt không rời khỏi màn hình giám sát.
Năm phút trôi qua... Mười phút trôi qua... Mười lăm phút trôi qua...
Bác Tư thong thả bước ra, phủi phủi tay áo:
• "Xong rồi cháu".
Duy ngẩn thối người ra, suýt chút nữa là phá lên cười vì nghĩ ông già này đang diễn hài. Xong rồi? Đùa nhau à? Một cái lỗi mã hóa phức tạp mà cả trung tâm bảo trì cấp cao của hãng phải mất hàng giờ đồng hồ chạy phần mềm phân tích , một cái lỗi mà quy trình bắt buộc là phải rã xác thay cả cụm điều khiển ... mà ông già này ngoáy ngoáy mấy cái trong mười lăm phút là xong ư? Bác đang giỡn mặt với giới khoa học đấy à?
Thế nhưng, khi Duy bước lên xe và bấm nút khởi động, nụ cười trên môi anh ta lập tức đông cứng lại. Toàn bộ các đèn cảnh báo đỏ chói trên taplo đã biến mất không còn một dấu vết.
Duy không nói một lời nào, lập tức đạp ga, lái chiếc xe thẳng tuột về trung tâm nghiên cứu của tập đoàn. Không ai bảo ai, chiếc xe được đưa thẳng vào phòng kiểm tra tuyệt mật. Hệ thống chẩn đoán quét lỗi cấp cao nhất được kích hoạt. Các kỹ sư trưởng ngồi vây quanh, nín thở chờ đợi kết quả hiển thị trên màn hình.
Mười phút sau, màn hình lớn nhấp nháy rồi hiện lên một dòng chữ thông báo trạng thái:
TRẠNG THÁI HỆ THỐNG: NGUYÊN BẢN.
Cả phòng lab rơi vào một trạng thái im lặng đến đáng sợ. Một kỹ sư già nhíu mày, giọng run rẩy chỉ tay:
• "Chạy... chạy lại hệ thống chẩn đoán một lần nữa xem! Chắc chắn có sai sót!"
Họ chạy lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Kết quả trả về vẫn trêu ngươi như cũ: NGUYÊN BẢN.
Hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu tháo mở hay tác động vật lý nào lên linh kiện. Hoàn toàn không có dấu hiệu chỉnh sửa hay nạp lại firmware. Không có dấu hiệu can thiệp hay bẻ khóa hệ thống bảo mật độc quyền. Thậm chí, nhật ký truy cập hệ thống trống trơn, không có một lỗi hệ thống nào được lưu lại. Giống như chiếc xe này chưa từng bị hỏng , và giống như ông già sửa xe kia chưa từng chạm một ngón tay vào nó vậy.
Một kỹ sư trẻ đứng bên cạnh nuốt nước bọt ực một cái, mặt cắt không còn giọt máu:
• "Không thể nào... Chuyện này hoàn toàn phi logic..."
Vị trưởng nhóm kỹ thuật lúc này bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trong cái ngành công nghệ cao này, điều đáng sợ nhất không phải là việc bạn gặp phải một đối thủ thiên tài. Mà điều đáng sợ nhất chính là việc bạn phải đối mặt với một hiện tượng siêu nhiên không thể giải thích bằng bất kỳ nguyên lý khoa học nào hiện có.
Những ngày tiếp theo, các tập đoàn xe lớn điên cuồng tung ra thêm nhiều đợt thử nghiệm mang tính đánh đố. Họ cố tình mang đến những chiếc xe lỗi cảm biến , lỗi định vị toàn cầu , lỗi thuật toán nhận dạng vật cản , rồi đến lỗi pin lõi cứng , và thậm chí là lỗi sập hệ thống điều khiển trung tâm.
Thế nhưng, kết quả trả về từ tất cả các cuộc thử nghiệm đều giống hệt nhau một cách tàn nhẫn: Sửa được. Nhanh. Rẻ. Và tuyệt đối không để lại bất kỳ dấu vết can thiệp nào.
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều khiến các tập đoàn hoảng sợ nhất. Thứ thật sự đẩy nỗi sợ hãi của họ lên đỉnh điểm xuất hiện ngay sau đó.
Một kỹ sư trưởng khi tiến hành mổ xẻ, phân tích sâu dữ liệu của một chiếc xe vừa được Bác Tư sửa xong, bỗng nhiên phát hiện ra một chi tiết động trời: Dữ liệu phản hồi của cỗ máy tốt hơn hẳn so với tiêu chuẩn xuất xưởng ban đầu của hãng. Độ trễ của hệ thống giảm xuống mức tối thiểu , tốc độ xử lý thuật toán tăng vọt , khả năng nhận diện nguy hiểm từ xa nhạy hơn , và hiệu suất quản lý pin đạt mức tối ưu chưa từng có.
Chiếc xe trông cứ như vừa được trải qua một đợt nâng cấp công nghệ toàn diện. Thế nhưng, khi họ check mã nguồn thì firmware vẫn là phiên bản cũ của hãng , mã xác thực bảo mật vẫn đúng , chữ ký điện tử của tập đoàn vẫn nguyên vẹn và hợp lệ.
Điều này hoàn toàn đi ngược lại, thậm chí là vả bôm bốp vào mọi nguyên lý kỹ thuật và nền tảng kiến thức mà họ được học. Không khí bên trong các phòng nghiên cứu tối tân của các hãng xe lớn dần thay đổi một cách đầy bi kịch. Ban đầu, những bộ óc vĩ đại ấy chỉ tò mò , sau đó là ngạc nhiên , tiếp theo là khó hiểu , và cuối cùng... thứ ở lại duy nhất chính là sự sợ hãi tột cùng trước một thế lực vô hình.
Một bản báo cáo tuyệt mật nhanh chóng được soạn thảo và gửi thẳng lên bàn của Hội đồng quản trị cấp cao nhất. Tiêu đề của bản báo cáo chỉ vỏn vẹn có một dòng ngắn ngủi nhưng đầy sức nặng:
"Khả năng tồn tại phương pháp can thiệp hệ thống ngoài phạm vi nhận biết hiện tại của nhân loại."
Bên dưới cái tiêu đề rợn tóc gáy đó là hàng chục trang dữ liệu chứng minh. Và ở trang cuối cùng, có một cái tên duy nhất được khoanh bằng mực đỏ chói : BÁC TƯ.
Cùng lúc đó, ở đầu bên kia thành phố, tại cái tiệm nhỏ lụp xụp của mình, Bác Tư vẫn đang cặm cụi, đổ mồ hôi hột để vặn ốc sửa chiếc xe tiếp theo. Ông cụ chẳng hề hay biết rằng những tập đoàn công nghệ trị giá hàng chục tỷ đô ngoài kia đang phải họp khẩn, mất ăn mất ngủ vì mình. Ông cũng chẳng biết cái tên cúng cơm của mình vừa xuất hiện ở vị trí cảnh báo nguy hiểm cấp độ đỏ trong hệ thống an ninh nội bộ của toàn ngành xe tự hành. Ông chỉ biết một điều vô cùng đơn giản: Chiếc xe trước mặt này đang bị hỏng, và người khách hàng nghèo ngoài kia đang đứng đợi lấy xe để đi làm kiếm sống. Thế thôi!
Nhưng đôi khi cuộc đời là vậy, có những con người vô cùng bình thường làm những công việc hết sức bình thường. Chính những người không hề biết rằng mình đang làm nên lịch sử, lại là những người thay đổi dòng chảy của lịch sử nhiều nhất.
Chương: Cơn Sốt Lan Rộng
Nếu như những kỹ sư công nghệ đỉnh cao nhìn thấy sự đáng sợ, rùng rợn trong những dòng mã nguồn của Bác Tư , thì ngược lại, những người dân lao động bình thường lại nhìn thấy ở ông một thứ thiết thực và dễ hiểu hơn nhiều : Tiền bạc và sự tiện lợi.
Một người bình thường đi xe hoài làm sao biết firmware là cái thá gì , họ cũng chẳng rảnh để quan tâm xem hệ thống điều khiển trung tâm vận hành phức tạp ra sao. Chẳng ai muốn bỏ thời gian ra nghe những bài thuyết trình dài dằng dặc, chán ngắt về kiến trúc phần mềm hay bảo mật hệ thống của các chuyên gia. Điều duy nhất họ quan tâm khi bước chân ra đường chỉ có hai câu hỏi: Xe hỏng thì ai sửa được? Và tốn bao nhiêu tiền?
Và trong hai câu hỏi mang tính sinh tử đó, cái tên Bác Tư gần như đã trở thành một đáp án hoàn hảo, một vị cứu tinh đúng nghĩa.
Hãy nhìn vào thực tế mà xem: Một bà nội trợ dắt chiếc xe tự hành đi chợ bị hỏng, mang vào trung tâm bảo hành của hãng, họ cắm máy quét một hồi rồi lạnh lùng phán phải thay thế toàn bộ cụm cảm biến với cái giá cắt cổ hai mươi hai triệu đồng. Bà cụ khóc ròng dắt xe qua tiệm Bác Tư, ông hí hoáy một hồi sửa xong xuôi, thu đúng hai triệu.
Một anh tài xế xe công nghệ chạy dịch vụ, xe bị lỗi module điều hướng, hãng báo giá thay mới bốn mươi tám triệu – bằng cả mấy tháng trời cày cuốc mặt đường. Anh ta tuyệt vọng mang qua Bác Tư, ông già sửa một loáng là xong, lấy tiền công bốn triệu rưỡi.
Thậm chí, có một ông chủ cửa hàng nhỏ đem đến một chiếc xe hỏng hóc nặng nề, đã vứt xó nằm kho gần ba tháng trời. Ai nhìn vào cũng bảo thôi rã xác bán phế liệu chứ sửa làm gì nữa. Vậy mà Bác Tư chỉ cần ngồi cặm cụi một buổi chiều , ngày hôm sau người ta đã thấy chiếc xe đó lại chạy bon bon, êm ru trên đường phố.
Những câu chuyện mang màu sắc thần kỳ như thế xuất hiện ngày càng nhiều. Ban đầu chỉ có vài người truyền tai nhau kể , sau đó là vài chục người , rồi hàng trăm người thi nhau chia sẻ lên mạng. Theo quy luật, mỗi người chỉ cần nói với vài người quen , nhưng khi có hàng ngàn người cùng đồng thanh khẳng định một điều giống nhau, thì lời đồn thổi ấy lập tức biến thành một chân lý không thể chối cãi.
Trên khắp các diễn đàn lớn nhỏ về xe tự hành, một câu nói mang tính cửa miệng bắt đầu xuất hiện với tần suất dày đặc:
• "Đừng có dại mà đem xe tới hãng vội!"
• "Ghé hỏi Bác Tư trước cái đã rồi tính!"
Ban đầu, người ta chỉ coi câu nói ấy như một lời khuyên vui vẻ giữa những người nuôi xe. Nhưng chỉ sau một tháng, nó đã nhanh chóng biến thành một thói quen ăn sâu vào máu của người tiêu dùng. Một số người có đầu óc kinh doanh thậm chí còn ngồi xuống làm một bài toán so sánh : Nếu mang xe đi sửa ở hãng, chi phí bảo trì tích lũy trong một năm có thể ngốn tới một phần ba giá trị của cả chiếc xe. Nhưng nếu mang qua sửa ở tiệm Bác Tư, con số đó lập tức giảm xuống chỉ còn vỏn vẹn vài phần trăm lẻ.
Sự chênh lệch kinh khủng đến mức vô lý này khiến nhiều người bỗng có cảm giác như mình vừa khám phá ra một bí mật động trời nào đó – một bí mật về sự độc quyền bấy lâu nay mà các tập đoàn lớn đã cấu kết với nhau để hút máu người dùng mà không ai dám nói cho họ biết. Cơ chế độc quyền kéo dài nhiều năm qua của các hãng xe lớn giờ đây đang bị rạn nứt nghiêm trọng bởi một ông già sửa xe vỉa hè.
Tiệm sửa xe của Bác Tư theo đó cũng bắt đầu thay đổi một cách chóng mặt. Trước kia, cuộc sống của ông cụ cứ bình lặng trôi qua, buổi sáng mở cửa , buổi chiều thong thả đóng cửa , khách khứa cả ngày chỉ đến lác đác vài người quen thuộc.
Còn bây giờ ư? Ngay từ lúc trời còn chưa hửng sáng, sương đêm còn chưa tan, người ta đã thấy một hàng dài xe cộ xếp nốt ngay ngắn trước cửa tiệm. Đến giữa trưa, hàng xe rồng rắn kéo dài, choán gần hết cả con phố nhỏ. Đến buổi chiều, danh sách đăng ký sửa chữa trong ngày đã kín bưng không còn một chỗ trống. Và thậm chí khi trời đã sập tối, tiệm đã lên đèn, vẫn có những người đứng lóng ngóng trước cửa, tha thiết hỏi:
• "Bác ơi, cố giúp cháu với, giờ bác còn nhận thêm xe nào nữa không ạ?"
Bác Tư đứng bên trong nhìn ra, chỉ biết cười khổ, giơ bàn tay đầy dầu mỡ lên xua xua:
• "Hết chỗ mất rồi cháu ơi. Tuần sau quay lại nhé!"
Một tháng sau, câu trả lời của ông cụ đã phải nâng cấp độ:
• "Hết chỗ rồi! Phải tháng sau nhé!"
Và đến hai tháng sau, tình hình kinh khủng đến mức ông chỉ biết lắc đầu:
• "Hết chỗ thật rồi cháu. Muốn sửa thì chịu khó ghi tên vào cái danh sách chờ đằng kia đi".
Cái gọi là "danh sách chờ" của tiệm Bác Tư bắt đầu kéo dài ra một cách không tưởng. Từ một tuần , hai tuần , lên tới một tháng , rồi kéo dài thành vài tháng trời. Kinh khủng hơn, danh tiếng của ông cụ đã bay xa đến mức có những người từ tận các tỉnh thành khác chấp nhận chạy xe đường trường tới đây. Có người đi ròng rã hơn hai trăm cây số , có người thậm chí còn chịu chi tiền thuê cả xe cứu hộ, xe kéo để chở chiếc xe hỏng hóc của mình vượt đường xá xa xôi đến tận nơi giao cho Bác Tư.
Con phố nhỏ nghèo nàn, yên tĩnh nơi Lâm Trạch sống bỗng chốc biến thành một địa danh nổi tiếng, một "thánh địa" mới của giới chơi xe. Nhờ lượng người đổ về đông như trẩy hội hằng ngày, những quán cà phê cóc xung quanh bỗng nhiên đông nghẹt khách , các cửa hàng ăn uống thi nhau mọc lên như nấm sau mưa để phục vụ dòng người chờ đợi. Người dân trong khu phố bấy giờ, cứ mở mắt ra là mỗi ngày đều nghe thấy một câu hỏi quen thuộc từ người lạ:
• "Xin hỏi, tiệm Bác Tư sửa xe đi lối nào vậy ạ?"
Không một ai kịp nhận ra rằng, chỉ từ một tiệm sửa xe cũ kỹ và rách nát ban đầu, nó đang âm thầm kéo theo sự phát triển kinh tế của cả một khu phố xung quanh.
Nhưng điều thú vị và điên rồ nhất của cơn sốt này lại không đến từ những người chạy xe bình thường, mà nó đến từ một nhóm đối tượng đặc biệt khác: Giới độ xe!
Đối với những tay chơi này, chiếc xe không đơn thuần là một phương tiện che mưa che nắng, mà họ coi nó như sinh mạng thứ hai của mình. Họ không chỉ muốn chiếc xe của mình chạy được , mà họ muốn nó phải thật sự khác biệt : Phải nhanh hơn , thông minh hơn , và độc nhất vô nhị trên đời. Và cũng chính vì thế, họ là những người thấu hiểu và căm ghét cái việc các tập đoàn lớn khóa chặt firmware của xe đến mức nào.
Nhiều năm qua, giới độ xe gần như bất lực hoàn toàn trước bức tường bảo mật của các hãng. Muốn nâng cấp công suất động cơ ư? Hãng bảo: Không được. Muốn thay đổi giao diện điều khiển theo ý thích ư? Hãng bảo: Không được. Muốn tùy chỉnh sâu vào hệ thống thông minh ư? Hãng phán: Tuyệt đối không được! Mọi thứ cốt lõi đều bị các tập đoàn dùng mã khóa kín mít.
Nhưng bây giờ, ngay tại cái góc phố tồi tàn này, xuất hiện một ông già có thể bẻ gãy tất cả những xiềng xích công nghệ đó một cách dễ dàng!
Đám tay chơi độ xe bắt đầu rầm rộ kéo đến tiệm, người nào người nấy mắt sáng rực như bắt được vàng. Một gã xăm trổ đầy mình tiến lên đặt vấn đề:
• "Bác Tư ơi, bác có thể mở toàn bộ giới hạn công suất khóa của con xe này giúp em được không? Em trả tiền gấp đôi!"
Một tay chơi khác lập tức chen ngang vào:
• "Bác Tư, bác xem có thể nâng cấp, cài đặt hệ thống điều hướng quân sự cấp cao vào con này cho em không?"
Một gã thứ ba còn hào hứng và điên rồ hơn nữa:
• "Bác có thể độ lại, biến chiếc xe đại trà này của em thành một phiên bản đặc biệt duy nhất trên thế giới này được không bác?"
Bác Tư nghe đám thanh niên hăng máu trút ra một tràng yêu cầu quái dị, ông chỉ biết bật cười trừ rồi lắc đầu từ chối:
• "Các cháu buồn cười nhỉ, xe cộ làm ra là để phục vụ đời sống con người, giúp người ta đi lại an toàn ... chứ có phải là để mang ra khoe khoang, thể hiện đâu. Hơn nữa, các cháu nhìn xem, lượng khách bình thường xếp hàng đợi sửa xe để mưu sinh tôi còn làm không xuể đây này. Mấy cái chuyện chơi bời đó, để tính sau đi nhé".
Câu trả lời dứt khoát của ông cụ khiến không ít tay chơi phải tiu nghỉu, thất vọng ra mặt. Nhưng cũng chính thái độ đó lại khiến cho đám đông càng thêm phần kính phục và nể trọng ông cụ hơn. Bởi vì họ chợt nhận ra rằng, ông già này hoàn toàn không chạy theo những đồng tiền béo bở của giới nhà giàu, cũng chẳng màng tới cái danh tiếng hão huyền trên mạng xã hội. Ông cụ chỉ muốn tập trung toàn bộ tâm sức để làm đúng cái việc mình cần làm: giúp đỡ những chiếc xe hỏng hóc.
Thế nhưng, dù Bác Tư có cố gắng từ chối bớt việc, lượng khách hàng đổ về vẫn cứ ngày một đông đến mức không thể kiểm soát.
Đến mức một buổi tối nọ, sau khi đã kéo cửa sắt đóng tiệm, Bác Tư mệt mỏi ngồi bệt xuống ghế, nhìn cuốn sổ ghi danh sách chờ dài dằng dặc đến mấy chục trang giấy. Ông cụ khẽ thở dài một tiếng. Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời làm nghề của mình, ông cảm thấy bất lực vì thiếu thời gian , thiếu người phụ giúp , và thiếu cả không gian cửa tiệm.
Ngay lúc ấy, một người khách quen thuộc đang ngồi uống trà đá gần đó thấy vậy liền bật cười bảo:
• "Bác Tư ơi là Bác Tư. Bác cứ tính ôm việc, lụi cụi làm một mình như thế này tới bao giờ nữa đây?"
Một người khác cũng hào hứng góp lời vào:
• "Đúng đấy bác ạ! Bác phải tính chuyện mở rộng quy mô cái tiệm này ra thôi. Thuê thêm vài đứa người làm đi bác. Hay là bác mở lớp tuyển học viên, truyền nghề luôn đi! Chứ cứ cái kiểu một mình bác cân hết thế này thì chắc tụi tôi phải xếp hàng đợi lịch sửa xe tới tận sang năm mất thôi!"
Mọi người xung quanh nghe thấy thế liền cười ồ lên thích thú. Nhưng khác với mọi lần, lần này Bác Tư không cười theo đám đông nữa.
Ông cụ lặng im, cúi đầu nhìn vào cái danh sách khách hàng kéo dài bất tận như không có điểm dừng kia. Rồi ông lại đưa mắt nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp, chai sạn của mình – đôi bàn tay dạo gần đây đã bắt đầu xuất hiện thêm vài nếp nhăn già nua mới.
Lần đầu tiên trong đời, một suy nghĩ táo bạo và nghiêm túc xuất hiện trong tâm trí ông cụ:
• Có lẽ... đã đến lúc mình cần phải tìm người để truyền lại tất cả những gì mình biết cho thế hệ sau rồi...
Ngay chính trong khoảnh khắc quyết định đó, tại một chiều không gian vô hình nằm ngoài tầm mắt của nhân loại , một dòng chữ hệ thống màu vàng rực rỡ, trang nghiêm lặng lẽ hiện lên giữa không trung:
TIẾN TRÌNH ĐỒNG BỘ TRI THỨC: 40%.
ĐIỀU KIỆN MỞ KHÓA GIAI ĐOẠN KẾ TIẾP: TRUYỀN THỪA TRI THỨC.
TRẠNG THÁI: ĐÃ ĐẠT. (còn tiếp)
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.