Chương 11: Người Trong Xe
Dựng Lại Lịch Sử: Mảnh Ghép
Mục lục
11 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 11/11 chương
Tối thứ Ba, đầu tháng 9 năm 2026.
Sơn tan sở lúc bảy giờ tối, muộn hơn thường lệ một tiếng.
Báo cáo sông Hồng cuối cùng đã được gửi đi, sếp gật đầu hài lòng, đồng nghiệp vỗ
vai chúc mừng. Nhưng Sơn không cảm thấy vui. Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi kỳ
lạ, không phải mệt mỏi thể xác, mà là sự mệt mỏi của một người đang phải mang
trong đầu quá nhiều bí mật mà không thể chia sẻ với ai.
Anh quyết định không về nhà ngay. Thay vào đó, anh gửi xe ở
cơ quan, đi bộ qua cầu Chương Dương, rồi rẽ vào khu phố cổ. Anh không có mục
đích cụ thể. Anh chỉ cần đi, cần vận động, cần để đầu óc được thoáng đãng sau cả
ngày ngồi trước màn hình máy tính.
Hà Nội buổi tối có một vẻ đẹp khác hẳn ban ngày. Những ngọn
đèn vàng vọt chiếu xuống mái ngói rêu phong, tạo thành những vệt sáng mờ ảo
trên mặt đường. Mùi hương trầm từ đâu đó bay ra, quyện với mùi phở, mùi cà phê,
và mùi ẩm ướt của những bức tường cũ. Tiếng xe máy thưa thớt hơn, tiếng người
nói chuyện râm ran từ những quán ăn vỉa hè, tiếng radio phát một bản nhạc Trịnh
Công Sơn từ một căn nhà nào đó.
Sơn đi chậm rãi, mắt nhìn những ngôi nhà cổ hai tầng, những
cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, những gốc đa cổ thụ rễ mọc ngoằn ngoèo trên mặt
đất. Sau cuộc gặp với Thục Oanh hôm qua, anh bắt đầu thấy thế giới xung quanh
mình khác đi. Không phải khác theo nghĩa ma quái, kinh dị. Mà khác theo
nghĩa... sâu hơn. Như thể có một lớp màng vô hình đã bị bóc ra, và bây giờ anh
có thể nhìn thấy những thứ mà trước đây anh không thấy. Những bức tường cũ
không chỉ là gạch vữa. Những con phố cổ không chỉ là đá và nhựa đường. Tất cả đều
mang trong mình những ký ức, những câu chuyện, những bí mật đã bị chôn vùi hàng
trăm năm.
Anh rẽ vào phố Mã Mây, một con phố nhỏ, yên tĩnh hơn những
phố khác. Hai bên đường là những ngôi nhà cổ hai tầng, mái ngói âm dương, cửa gỗ
chạm khắc tinh xảo. Đèn đường vàng vọt, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên mặt
đường. Sơn đi chậm, mắt vẫn nhìn những bức tường, những cánh cửa.
Và rồi anh thấy nó.
Ở cuối phố, có một bức tường cổ đặc biệt. Bức tường cao hơn
những bức tường khác, xây bằng gạch vồ thời Lê, trên bề mặt có nhiều vết tích của
thời gian. Nhưng điều khiến Sơn chú ý không phải là tuổi thọ của bức tường, mà
là vết nứt trên đó. Vết nứt lớn hơn những vết nứt khác, rộng khoảng hai
milimet, chạy từ chân tường lên đến mái nhà, tạo thành một hình dạng kỳ lạ - giống
như một vòng tròn với một đường thẳng xuyên qua. Biểu tượng Ø.
Sơn tiến lại gần, tim đập nhanh. Khi anh còn cách bức tường
khoảng năm mét, anh cảm nhận được một dư ảnh rất nhẹ: mùi hương trầm, tiếng
chuông đồng, và một giọng nói thì thầm không rõ lời. Anh dừng lại, nhìn quanh.
Và anh thấy ông ta.
Người đàn ông trong chiếc xe đen đang đứng ở bên kia đường,
cách Sơn khoảng mười lăm mét. Ông ta không ở trong xe nữa. Ông ta đang đứng, dựa
vào một gốc cây bàng cổ thụ, hai tay đút vào túi áo khoác đen. Khuôn mặt ông ta
góc cạnh, da sạm nắng, tóc bạc cắt ngắn. Và trên cổ ông ta, thấp thoáng dưới cổ
áo cao, là một vết sẹo lớn - hình vòng tròn với một đường thẳng cắt ngang.
Sơn đứng im, không biết nên làm gì. Ông ta cũng đứng im,
nhìn Sơn. Không phải nhìn qua gương chiếu hậu, không phải nhìn lén. Ông ta nhìn
thẳng vào mắt Sơn, với một biểu cảm mà Sơn không thể đọc được - không phải đe dọa,
không phải thù địch, mà là... kiệt sức. Như thể ông ta đã chờ đợi khoảnh khắc
này rất lâu.
Sơn quyết định bước về phía ông ta. Mỗi bước chân của anh đều
nặng nề, như thể anh đang bước qua một lớp màng vô hình. Khi anh còn cách ông
ta khoảng năm mét, ông ta lên tiếng. Không phải bằng lời nói. Ông ta lấy từ
trong túi áo một cuốn sổ nhỏ, mở ra, và chỉ cho Sơn xem một trang.
Trên trang đó là một bản vẽ - hình ảnh của Hoàng thành Thăng
Long, nhưng với một lớp bản đồ khác chồng lên trên, vẽ bằng mực đỏ. Lớp bản đồ
đỏ cho thấy một mạng lưới các "nút thắt" kết nối với nhau, tạo thành
hình xoắn ốc. Sơn nhìn bản vẽ, rồi nhìn ông ta. Ông ta gật đầu, rồi chỉ vào tâm
điểm của hình xoắn ốc - đúng vị trí của Hồ Hoàn Kiếm.
Không có lời nói nào được thốt ra. Toàn bộ cuộc giao tiếp diễn
ra qua cử chỉ và ánh mắt.
Sơn mở miệng, định hỏi điều gì đó, nhưng ông ta giơ tay lên,
ra hiệu im lặng. Rồi ông ta chỉ vào cổ họng mình, lắc đầu. Ông ta không nói được.
Sơn gật đầu, hiểu ra. Vết sẹo trên cổ ông ta không phải là một
vết sẹo bình thường. Nó là một vết sẹo của... cái gì đó. Một thứ gì đó đã lấy
đi giọng nói của ông ta. Một thứ gì đó liên quan đến Dòng Chảy Thời Gian.
Ông ta lấy từ trong túi áo một chiếc bút, viết gì đó vào cuốn
sổ, rồi xé ra, đưa cho Sơn. Trên mảnh giấy là một dòng chữ, nét chữ run rẩy
nhưng rõ ràng: "Cậu đến muộn rồi. Nhưng vẫn chưa quá muộn."
Sơn nhìn mảnh giấy, rồi nhìn ông ta.
-
"Ông... ông là ai?"
Ông ta không trả lời. Ông ta chỉ nhìn Sơn, rồi chỉ vào bức
tường cổ có vết nứt hình Ø. Ông ta viết tiếp: "Canh gác. Đã lâu rồi."
Sơn hiểu. Ông ta là một Người Giữ Cân Bằng. Ông ta đã canh
gác bức tường này, canh gác "nút thắt" này, trong một thời gian rất
dài.
Đột nhiên, ông ta cứng người. Ông ta nhìn về phía cuối phố,
nơi có một bóng đen đang di chuyển nhanh qua các mái nhà. Sơn nhìn theo, nhưng
không thấy gì cả. Chỉ có những mái ngói cổ kính, im lặng dưới ánh đèn vàng vọt.
Ông ta quay lại Sơn, ánh mắt thay đổi hoàn toàn - từ mệt mỏi
sang cảnh báo. Ông ta đẩy Sơn vào một con ngõ hẹp, rồi đứng chắn trước mặt anh.
Sơn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh chỉ thấy ông ta căng thẳng, tay phải
nắm chặt một vật gì đó trong túi áo.
Một phút trôi qua. Hai phút. Rồi ông ta thở phào, lau mồ hôi
trên trán. Ông ta quay lại, nhìn Sơn một lần nữa, rồi giơ tay lên, ra hiệu: "Đi
về. Ngay bây giờ. Đừng đi một mình vào ban đêm."
Sơn gật đầu, lùi lại. Anh muốn hỏi thêm, nhưng anh hiểu rằng
ông ta không thể nói, và cũng không muốn nói thêm. Anh quay người, bước nhanh về
phía đầu phố.
Khi anh rẽ vào phố Hàng Bạc, anh ngoái lại nhìn. Ông ta vẫn
đứng đó, dưới gốc cây bàng, nhìn theo anh. Rồi ông ta quay lại, bước về phía bức
tường cổ, và biến mất vào bóng tối.
Sơn đi bộ về nhà, đầu óc quay cuồng. Anh không về phòng trọ
ngay, mà rẽ vào một tiệm tạp hóa ở đầu ngõ, mua một gói mì và hai chai nước lọc.
Bà chủ tiệm, một phụ nữ trung niên với mái tóc bạc, nhìn anh và nói:
-
"Dạo này cậu hay đi khuya thế? Hôm qua tôi
thấy cậu đứng ở ngõ lúc mười một giờ đêm."
Sơn ngớ người.
-
"Hôm qua tôi ngủ sớm mà?"
Bà chủ tiệm lắc đầu:
-
"Không phải cậu à? Thế chắc tôi nhìn nhầm.
Nhưng mà... người đó giống cậu lắm. Cùng dáng người, cùng cái áo khoác."
Sơn rời tiệm tạp hóa, tay cầm gói mì và chai nước, đầu óc
quay cuồng. Ai đó trông giống anh đang đi lại trong ngõ lúc nửa đêm? Hay là bà
chủ tiệm nhìn nhầm?
Anh về đến phòng trọ, khóa cửa cẩn thận, rồi ngồi xuống giường.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Nam.
-
“Mày chưa ngủ à?” – Nam hỏi, giọng ngái ngủ.
-
"Tao vừa đi phố cổ về. Tao cần kể cho mày
nghe."
Sơn kể lại tất cả: cuộc gặp với người đàn ông trong xe đen,
cuốn sổ nhỏ với bản đồ hình xoắn ốc, và bóng đen trên mái nhà. Nam lắng nghe
chăm chú, không ngắt lời.
-
“Mày nói ông ta cho mày xem một bản đồ? Bản đồ
các nút thắt?” – Nam hỏi.
-
"Ừ. Và tâm điểm là Hồ Hoàn Kiếm."
Nam im lặng một lúc.
-
"Sơn, tao nghĩ mày nên gặp lại ông ta.
Nhưng không phải một mình. Tao sẽ đi cùng."
Sơn gật đầu, dù Nam không thể thấy.
-
"Tao cũng nghĩ vậy. Nhưng Nam này... bà chủ
tiệm tạp hóa nói có người giống tao đi trong ngõ lúc nửa đêm. Mày có
nghĩ...?"
-
"Tao không biết." - Nam nói, giọng
nghiêm túc.
-
"Nhưng tao nghĩ mày nên cẩn thận. Có thể là
người giống mày. Có thể là... cái gì đó khác."
Sơn tắt điện thoại, ngồi xuống bàn, mở laptop. Anh bắt đầu vẽ
lại bản đồ mà người đàn ông trong xe đen đã cho anh xem. Khi anh vẽ xong, anh
nhận ra một điều: hình xoắn ốc đó giống hệt với quy luật của các email từ
@am_linh.net mà Nam đã phân tích. Cùng một hình dạng. Cùng một tâm điểm.
Sơn nhìn bản vẽ trên màn hình. Bên ngoài cửa sổ, trời đã tối
hẳn. Phố cổ Hà Nội im lặng dưới ánh đèn vàng. Nhưng anh không còn thấy nó im lặng
nữa. Anh thấy nó sống. Và nó đang thở.
Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Chiếc xe đen
không còn ở cuối ngõ nữa. Nhưng anh không cảm thấy nhẹ nhõm. Thay vào đó, anh cảm
thấy như có điều gì đó đang thay đổi. Một cuộc chơi mới đang bắt đầu. Và anh
không còn là người đứng ngoài cuộc nữa.
---
HẾT CHƯƠNG 11
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.