Dựng Lại Lịch Sử: Mảnh Ghép

Chương 9: Tiếng Vọng Từ Đáy Hồ

Đăng: 10/09/2026 20:01 2,361 từ 33 lượt đọc

Chủ Nhật, đầu tháng 9 năm 2026.
Sơn thức dậy lúc năm rưỡi sáng, dù đã đặt báo thức sáu giờ. Anh nằm trên giường, nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng chim sẻ kêu ríu rít ngoài ban công. Căn phòng trọ im lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều trên đầu. Chiếc hộp gỗ đặt trên bàn làm việc, bên trong là mảnh gốm sứ thời Ngô, vẫn nằm đó, im lìm như mọi khi. Nhưng Sơn cảm nhận được, hôm nay nó sẽ không còn im lìm nữa.
Anh trở dậy, pha cà phê, rồi mở laptop kiểm tra email. Một tin nhắn từ sếp: "Nhớ nộp báo cáo giám sát sông Hồng sáng thứ Hai nhé. Cục đang chờ tổng hợp để trình lên Bộ." Sơn thở dài, tính nhẩm trong đầu. Tiền phòng tháng này chưa đóng, tiền điện nước cũng sắp đến hạn. Nếu anh cứ nghỉ làm liên tục thế này, sếp sẽ hỏi, đồng nghiệp sẽ nhìn, và rồi anh sẽ gặp rắc rối ở cơ quan. Cục Môi trường không phải nơi dễ dàng cho nhân viên vắng mặt vô lý do, nhất là khi Trung tâm Quan trắc đang trong đợt rà soát cuối năm.
Nhưng anh không thể không đi. Không phải vì tò mò. Không phải vì muốn chứng minh điều gì. Mà vì cái cảm giác "lệch lạc" mấy ngày nay không cho phép anh dừng lại. Nó như một sợi dây vô hình, kéo anh đi, từng bước một, vào một con đường mà anh chưa nhìn thấy đích đến.
Sơn cẩn thận lấy mảnh gốm ra khỏi hộp, bọc nó vào một lớp vải mềm, rồi nhét sâu vào ngăn giữa của balo, sát lưng. Anh mặc áo khoác dài tay, dù trời Hà Nội tháng 9 đã bắt đầu nóng. Anh cần che đi hình dáng của balo, cần giữ bí mật về thứ mình đang mang theo. Rồi anh khóa cửa phòng trọ, bước ra ngõ.
Nam đã đợi ở đầu ngõ, ngồi trên chiếc xe máy Wave cũ, đội mũ bảo hiểm màu đen, balo laptop đeo chéo một bên vai. Thấy Sơn, anh ta ngẩng lên, mỉm cười.
- "Mày trông như con zombie ấy. Đêm qua không ngủ được à?"
Sơn lắc đầu, leo lên sau xe.
- "Đi thôi."
Nam rồ ga, chiếc xe máy lao vào dòng người thưa thớt của buổi sáng Chủ Nhật.
Trời Hà Nội hôm nay đẹp một cách lạ lùng. Nắng vàng nhạt rải trên những hàng cây cổ thụ, lá vàng rơi lác đác trên vỉa hè. Gió mát, không quá nóng, không quá lạnh. Một ngày lý tưởng để đi chơi, để đi picnic, để làm bất cứ thứ gì bình thường. Nhưng Sơn và Nam không đi chơi. Họ đang đi đến một nơi mà Sơn tin rằng sẽ thay đổi tất cả.
Hoàng thành Thăng Long hiện ra trước mắt họ lúc gần hai giờ chiều. Khu di tích nằm trên đường Hoàng Diệu, đối diện với Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cổng vào đông nghịt người. Những gia đình dắt tay nhau, những cặp đôi nắm tay, những nhóm bạn trẻ cười nói rôm rả. Sơn và Nam mua vé, đi vào trong. Không khí bên trong mát lạnh, yên tĩnh, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Ánh đèn spotlight chiếu vào các tủ kính, làm nổi bật những hiện vật cổ được trưng bày một cách trang trọng.
Nam đóng vai một du khách bình thường, nhưng Sơn nhận thấy mắt anh ta liên tục quét qua các camera an ninh, lối thoát hiểm, và những người có vẻ khả nghi. Anh ta thì thầm vào tai Sơn:
- "Khu vực này có bốn camera. Mù ở góc tủ kính số ba. Nếu mày định làm gì đó, làm ở đó."
Sơn gật đầu, nhưng trong lòng anh hiểu, hôm nay anh không định làm gì cả. Anh chỉ đến để xem, để cảm nhận, để hiểu.
Họ đi qua các gian trưng bày, từ thời Lý đến thời Trần, từ thời Lê đến thời Nguyễn. Những hiện vật được bày biện cẩn thận: gốm sứ, tiền cổ, vũ khí, trang phục, thư tịch. Sơn đọc từng tấm biển giải thích, nhưng tâm trí anh không ở đó. Anh đang tìm kiếm một thứ. Một thứ mà anh cảm nhận được đang chờ mình ở cuối hành lang.
Rồi họ đến gian cuối cùng. Tấm biển ghi:
- "Hiện vật số 27: Mảnh gốm thời Lý, khai quật tại khu vực chính điện Hoàng thành Thăng Long. Chưa xác định rõ công dụng, nghi là vật dụng nghi lễ hoặc trang trí."
Sơn dừng lại. Anh nhìn vào tủ kính. Bên trong, trên một tấm vải nhung đỏ, là một mảnh gốm men nâu xỉn, kích thước bằng bàn tay. Trên bề mặt có vết khắc chìm: một vòng tròn với một đường thẳng xuyên qua. Biểu tượng Ø. Biểu tượng Cân Bằng. Biểu tượng mà Sơn đã thấy trên chiếc hộp gỗ của ông Thực, trên mảnh gốm của mình, và trong cuốn sổ tay của cha ông Hoàng.
Và rồi, nó xảy ra.
Sơn chưa kịp chạm vào tủ kính. Chỉ cần đứng cách đó khoảng nửa mét, mảnh gốm trong balo của anh bỗng nóng rực lên, áp sát vào lưng anh như một cục than hồng. Sơn rên lên một tiếng nhỏ, tay bám chặt vào vai Nam. Không gian xung quanh bỗng chốc bị bóp méo. Âm thanh của du khách biến mất, thay vào đó là tiếng chuông đồng vang vọng và mùi hương trầm quyện với mùi đất ẩm.
Trong tích tắc, một dư ảnh ùa về. Không phải bằng mắt, mà bằng một thứ ký ức không thuộc về anh. Một bàn tay run rẩy, mặc áo lụa màu xanh nhạt, đang cố gắng chôn mảnh gốm này xuống nền đất, trong khi tiếng vó ngựa và tiếng hò hét hỗn loạn vang lên từ xa. Một giọng nói thì thầm đầy tuyệt vọng:
- "Giấu nó đi... đừng để họ lấy được..."
Rồi tất cả biến mất.
Sơn loạng choạng, tay bám chặt vào vai Nam, mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm. Nam vội đỡ lấy anh, kéo anh ra xa khỏi tủ kính.
- "Mày làm sao thế? Say nắng à?"
Nam hạ giọng, lo lắng thực sự. Sơn lắc đầu, cố gắng hít thở sâu.
- "Tao... tao không sao. Chỉ chóng mặt chút thôi."
Nhưng anh hiểu, đó không phải là chóng mặt bình thường. Đó là một dư ảnh mạnh mẽ - hình ảnh còn sót lại của quá khứ, dội về qua lớp thời gian dày đặc, mạnh hơn bất cứ thứ gì anh đã trải qua trước đây.
Nam không nhìn Sơn. Anh ta nhìn chằm chằm vào một góc của phòng trưng bày. Anh ta khẽ thì thầm:
- "Đừng quay đầu. Thằng mặc áo khoác đen, đứng cạnh tủ kính số mười lăm. Hắn không nhìn hiện vật. Hắn nhìn mày từ lúc mày bước vào."
Sơn liếc mắt qua khóe mắt. Đó chính là người đàn ông trong chiếc xe đen. Hôm nay ông ta đi bộ, dáng vẻ bình thản nhưng đôi mắt sắc lẹm, trên cổ thấp thoáng một vết sẹo mờ. Ông ta không có ý định tấn công, mà chỉ đứng đó, như một người canh gác, hoặc một nhân chứng cho phản ứng của mảnh gốm.
Nam nắm lấy tay Sơn.
- "Đi thôi. Giờ không phải lúc gây chuyện ở nơi công cộng. Mày đang run kìa."
Sơn gật đầu, để Nam kéo anh ra khỏi phòng trưng bày. Họ đi qua sảnh chính, ra khỏi khu di tích, hòa vào dòng người đang đổ về phía cổng. Nắng chiều chiếu xuống những hàng cây cổ thụ, làm bóng lá dài ra trên mặt đất. Sơn cảm thấy như mình vừa bước ra từ một giấc mơ, nhưng anh hiểu, đó không phải là mơ.
Họ rẽ vào một quán cà phê nhỏ trên phố Điện Biên Phủ, cách cổng Hoàng thành chừng năm trăm mét. Quán nằm trong một ngôi nhà cổ hai tầng, tầng trên có ban công nhìn ra đường, vắng vẻ và yên tĩnh. Bà chủ quán, một phụ nữ trung niên với nụ cười hiền lành, mang ra hai cốc cà phê và một bình nước lọc. Nam chọn chiếc bàn ở góc khuất, lưng dựa vào tường, mặt hướng ra cửa - vị trí mà theo anh ta là dễ quan sát, khó bị tiếp cận bất ngờ.
Nam mở laptop, xem lại những bức ảnh anh đã kịp chụp lén: mảnh gốm trong tủ kính, và bóng lưng của người đàn ông áo đen. Sơn kể lại dư ảnh anh vừa trải qua: tiếng chuông, mùi hương, hành động chôn giấu. Nam đối chiếu nhanh trên điện thoại.
- "Thời Lý, rối loạn... có thể là giai đoạn cuối thời Lý Cao Tông hoặc Lý Huệ Tông, khi nhà Trần bắt đầu thâu tóm quyền lực. Nếu mảnh gốm này là một 'Mỏ neo', thì việc nó bị chôn giấu có nghĩa là Người Giữ Cân Bằng thời đó đã thất thế, hoặc cố tình giấu nó khỏi Người Bẻ Cong."
Nam ngừng lại, nhìn Sơn.
- "Mày có chắc là mày muốn tiếp tục không? Sau những gì mày vừa thấy?"
Sơn im lặng một lúc. Anh nhìn ra phía ban công, nơi những tòa nhà hiện đại của Hà Nội nhô lên trên nền trời xanh. Anh nghĩ về căn phòng trọ nhỏ bé của mình, về sếp đang chờ báo cáo, về Cục Môi trường đang rà soát cuối năm. Anh nghĩ về cuộc sống bình thường mà anh đã sống suốt hai mươi tám năm qua. Và anh nghĩ về người đàn ông trong phòng trưng bày, với vết sẹo trên cổ, với đôi mắt sắc lẹm, đang nhìn anh như thể anh là một phần của một câu chuyện lớn hơn nhiều.
- "Tao phải tiếp tục."
Sơn nói, giọng kiên quyết.
- "Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao cảm thấy như... như tao đã được chọn. Hoặc như tao đã mắc kẹt. Tao không thể quay lại."
Nam nhìn anh, rồi gật đầu.
- "OK. Nhưng mà... mày phải hứa với tao một điều. Nếu chuyện này trở nên quá nguy hiểm, mày phải dừng lại. Mày phải sống, Sơn ạ. Mày còn mẹ, còn em, còn cả tao nữa."
Sơn cười gượng.
- "Tao hứa."
Họ ngồi lại quán cà phê thêm một tiếng nữa, bàn bạc về những gì đã xảy ra. Nam phân tích rằng người đàn ông áo đen không phải là kẻ thù, mà có thể là một Người Giữ Cân Bằng khác, hoặc một nhân chứng. Sơn đồng ý, nhưng anh không chắc. Anh chỉ hiểu rằng người đó đã ở đó, trong phòng trưng bày, nhìn anh, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Khi họ chuẩn bị ra về, điện thoại của Sơn rung lên. Một tin nhắn từ một số máy lạ, nhưng nội dung khiến anh nhận ra ngay người gửi:
"Tôi thấy anh ở triển lãm hôm nay. Anh đã nhìn thấy Hiện vật số 27, đúng không? Chúng ta cần nói chuyện về những điểm chung trong nghiên cứu của cha tôi và những gì anh đang tìm kiếm. Gặp tôi ở Viện Sử học, 8 giờ sáng mai. Đi một mình."
Mạc Thị Thục Oanh.
Sơn nhìn màn hình, rồi nhìn chiếc balo. Mảnh gốm đã nguội lạnh, nhưng anh cảm nhận được, từ ngày mai, anh sẽ phải đối mặt với những bí mật không chỉ của quá khứ, mà còn của những người đang sống. Anh nhìn Nam, do dự có nên cho Nam xem tin nhắn này không. Cuối cùng, anh quyết định giữ bí mật thêm một chút nữa. Thục Oanh nói "đi một mình", và anh tôn trọng điều đó.
- "Có chuyện gì vậy?"
Nam hỏi, thấy vẻ mặt của Sơn.
- "Không có gì."
Sơn nói, cất điện thoại vào túi.
- "Chỉ là tin nhắn rác."
Nam nhìn anh, ánh mắt hơi nheo lại. Anh ta hiểu Sơn đang nói dối. Nhưng anh ta không hỏi thêm. Họ bước ra khỏi quán cà phê, hòa vào dòng người đang đổ về phía Hoàng thành. Trời đã bắt đầu tối, đèn đường bật sáng, chiếu xuống những hàng cây cổ thụ. Sơn đi bên cạnh Nam, nhưng trong đầu anh, hình ảnh của Thục Oanh vẫn còn đó. Đôi mắt sáng nhưng u buồn. Giọng nói nhẹ nhàng. Và lời hẹn gặp sáng mai.
Anh hiểu, ngày mai sẽ là một ngày dài. Nhưng trước hết, anh phải về nhà, phải ngủ, phải chuẩn bị tinh thần cho sáng thứ Hai, khi anh phải đối mặt với sếp, với báo cáo giám sát sông Hồng, với cuộc sống bình thường mà anh vẫn phải sống.
Sơn đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra cửa sổ. Chiếc xe đen vẫn ở đó, dưới gốc cây sấu, im lặng như mọi khi. Nhưng lần này, anh không còn cảm thấy sợ hãi hay bất an nữa. Thay vào đó là một cảm giác kỳ lạ - như thể anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một cánh cửa lớn, và phía sau cánh cửa đó là cả một thế giới mà anh chưa từng biết.
Thục Oanh. Biểu tượng Ø. Những mảnh gốm. Và người đàn ông trong chiếc xe đen.
Tất cả đang dần hé lộ. Và Sơn hiểu, dù anh có muốn hay không, anh đã không thể quay lại cuộc sống chỉ lo báo cáo pH và tiền phòng nữa.
Anh tắt đèn, nằm xuống giường. Nhưng trong bóng tối, hình ảnh của Thục Oanh vẫn còn đó. Đôi mắt sáng nhưng u buồn. Giọng nói nhẹ nhàng. Và lời hẹn gặp sáng mai.
Sơn nhắm mắt lại, và trong giấc mơ chập chờn, anh thấy mình đang đứng trước cổng Viện Sử học, chờ đợi một cuộc gặp sẽ thay đổi tất cả.
---
HẾT CHƯƠNG 9

1

Được yêu thích bởi: Nam DảK