Chương 7: Dây Chuyền Một Người
Huyết Mạch Thương Trường
Mục lục
10 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 10/10 chương
Sau khi hoàn thành chiếc áo mẫu đầu tiên, Trần Trạch không vội vàng làm tiếp chiếc thứ hai. Cậu trải phẳng chiếc áo lên mặt bàn gỗ con, bật đèn pin điện thoại soi kỹ từng thớ vải cotton sợi 40s dưới ánh sáng trắng.
Không có mùi khét. Không có vệt ố vàng của keo hữu cơ. Mép vạt áo thẳng thớm như hàng xuất xưởng loại một.
Trần Trạch lấy cuốn sổ tay bìa da ra, bấm đồng hồ đo thời gian trên chiếc điện thoại phím bấm. Từ lúc nhúng cọ quét dung môi, chờ ủ keo, ấp giấy nến đến khi bàn là lướt qua bóc tách sạch sẽ, toàn bộ quy trình mất tròn bốn phút ba mươi giây cho một chiếc áo.
Hai trăm chiếc áo, nếu làm một mình liên tục không nghỉ, sẽ ngốn gần mười lăm tiếng đồng hồ.
Một người bình thường có thể sẽ cắm cúi làm thâu đêm suốt sáng đến kiệt sức. Nhưng Trần Trạch hiểu rõ: ngày mai cậu vẫn phải hoàn thành trọn vẹn ca làm việc ở bãi kho của Bác Lưu từ tám giờ sáng. Nếu để cơ thể kiệt quệ dẫn đến việc quét mã vạch nhầm hay dán sai vận đơn, cậu sẽ mất việc ngay lập tức. Cậu không thể mạo hiểm nguồn thu nhập ổn định một nghìn tám trăm tệ mỗi tháng và chỗ ở miễn phí này.
Cậu quyết định chia nhỏ công việc thành một dây chuyền bán tự động.
Tối hôm nay: Tập trung xử lý và đóng gói thử nghiệm ba mươi chiếc đẹp nhất.
Mục tiêu: Đem số hàng này đi khảo sát thực địa ở chợ đêm Cửu Bảo, kiểm tra phản ứng của khách mua và xác định khung giá bán tối ưu trước khi dốc toàn lực xử lý hàng loạt.
Đến mười một giờ đêm, căn phòng kho nhỏ đặc quánh mùi dung môi Butyl Acetate bốc hơi. Mồ hôi làm chiếc áo lót của Trần Trạch ướt sũng dính chặt vào lưng, hai bả vai mỏi nhừ sau những nhát là đều đặn từng milimét.
Nhưng thành quả nằm ngay ngắn trên tấm phản gỗ: ba mươi chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, vạt áo sạch bong không tì vết, được cậu tỉ mỉ gấp lại theo chuẩn đóng gói của các xưởng may, lồng vào từng chiếc túi nilon trong suốt có dán mép miệng mà cậu đã mua lúc chập tối.
Xếp ba mươi chiếc áo ngay ngắn vào chiếc túi bạt lớn màu xanh đậm, Trần Trạch khóa cửa phòng kho, tắt đèn rồi rảo bước ra cổng bãi xe.
Đêm ở Cửu Bảo bắt đầu vào lúc các khu hành chính khác của Hàng Châu đã chìm vào giấc ngủ. Dọc theo trục đường chính dẫn ra khu chợ đêm tự phát nằm ven bờ kênh, ánh đèn cao áp vàng vọt hắt bóng những dòng người chen chúc.
Trần Trạch không vội vàng tìm chỗ đặt túi bạt xuống bán ngay. Cậu biết rõ một kẻ lạ mặt, không quen biết "đầu gấu" thu tiền chỗ hay các tiểu thương quản lý vỉa hè, nếu hấp tấp trải bạt bán hàng sẽ lập tức bị đuổi hoặc bị tịch thu đồ.
Cậu khoác túi bạt sau lưng, giả làm một người đi dạo đêm để quan sát.
Chợ đêm Cửu Bảo dài gần một cây số, chia thành ba khu vực rất rõ rệt.
Khu ẩm thực: Tập trung các xe đẩy bán đồ nướng kiểu Đông Bắc, mì xào lòng bò cay, đậu phụ thối. Khách ở đây chủ yếu là dân cửu vạn và tài xế xe tải đường dài vừa tan ca, ăn uống ồn ào.
Khu bách hóa đồng giá mười tệ: Bán ốp lưng điện thoại, tất chân, bấm móng tay, dép tông rẻ tiền. Người bán chủ yếu mở loa phát thanh thu âm sẵn rao inh ỏi.
Khu thời trang công nhân: Nằm ở đoạn giữa có ánh sáng đèn đường tốt nhất. Ở đây có khoảng hai chục sạp quần áo trải bạt nilon dưới lòng đường hoặc treo trên giá sắt tự chế.
Trần Trạch dừng lại trước một sạp bán áo sơ mi nam cách ngã tư khoảng năm mươi mét. Trên tấm biển bìa các-tông của sạp ghi nguệch ngoạc bằng phấn trắng: "Áo sơ mi công sở Taobao xuất dư – 35 tệ một chiếc, 60 tệ hai chiếc."
Cậu đứng nép dưới bóng cột điện, chăm chú theo dõi hành vi của khách hàng trong suốt hai mươi phút.
Đối tượng ghé xem áo sơ mi ở đây không phải dân bốc vác, mà là những thanh niên làm việc tại các văn phòng dịch vụ khách hàng (CSKH) trực tuyến, nhân viên trực tổng đài điện thoại của các xưởng dệt, hoặc những thợ kỹ thuật trẻ tuổi. Họ cần một chiếc áo sơ mi có cổ tươm tất để đi làm việc văn phòng ban ngày, nhưng mức lương bèo bọt ba nghìn tệ không cho phép họ bước vào các trung tâm thương mại lớn mua áo của các thương hiệu như Hải Lan Chi Gia (HLA) với giá hàng trăm tệ.
Những chiếc áo 35 tệ trên sạp kia chất vải rất mỏng, chủ yếu là sợi hóa học polyester tổng hợp bóng nhẫy, sờ vào thô cứng và rất bí mồ hôi. Đường chỉ may quanh nẹp áo nhăn nhúm. Thế nhưng, cứ mười phút lại có một người rút ví trả tiền mua một chiếc sau khi mặc cả xuống mức 30 tệ.
Trần Trạch khẽ chạm tay vào lớp vải chiếc túi bạt sau lưng mình.
Áo của cậu là vải thô dệt pha cotton sợi 40s – loại vải mềm mát, thấm hút mồ hôi tốt, thường chỉ dùng cho các dòng sản phẩm bán lẻ trên Taobao ở mức giá 69 đến 89 tệ. Kiểu dáng cổ bẻ đứng phom, đường may trần hai kim cực kỳ tinh tế. Nếu đặt cạnh đống áo sợi hóa học mỏng tanh kia, chất lượng sản phẩm của cậu vượt trội hoàn toàn.
Vấn đề duy nhất là vị trí bán hàng.
Trần Trạch đảo mắt nhìn quanh. Tất cả các khoảng trống sáng đèn dọc vỉa hè đều đã có chủ. Cậu nhận thấy ở góc ngã ba, một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi đang dọn dẹp sạp bán thắt lưng da giả ế ẩm để chuẩn bị về sớm, chừa lại một khoảng vỉa hè rộng chừng hai mét vuông ngay dưới chân cột đèn đường số 14.
Trần Trạch không chần chừ. Cậu bước nhanh tới, giọng nói lễ phép và nhỏ nhẹ:
"Chào dì ạ."
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, tay đang cuộn mấy sợi dây lưng da có khóa sắt gỉ, vẻ mặt cảnh giác: "Cậu em muốn mua thắt lưng à? Mười lăm tệ một sợi, lấy nốt tôi tính mười hai tệ."
"Dạ không, dì cho cháu hỏi thăm một chút ạ." Trần Trạch mỉm cười nhã nhặn, chỉ tay xuống khoảng vỉa hè trống: "Cháu thấy dì sắp dọn hàng về nghỉ. Cháu có ít áo sơ mi mẫu của xưởng mang ra thanh lý, dì cho cháu mượn lại chỗ đứng này từ giờ đến một giờ sáng được không ạ? Cháu gửi dì mười tệ tiền nước."
Cậu xòe một tờ tiền mười tệ phẳng phiu đặt lên mép thùng xốp của bà ta.
Người phụ nữ nhìn tờ mười tệ, rồi lại nhìn gương mặt thư sinh, sáng sủa và lễ phép của cậu thiếu niên. Ở cái chợ đêm này, dân bán hàng tranh giành từng mét vỉa hè thường chửi bới văng mạng, hiếm có đứa trẻ nào ăn nói gãy gọn, biết điều và đưa tiền sòng phẳng trước như thế này.
Nét căng thẳng trên mặt bà ta giãn ra, tay thoăn thoắt nhét tờ mười tệ vào túi tạp dề:
"Được rồi, đằng nào tôi cũng về. Nhưng tôi dặn trước, tầm một giờ rưỡi sáng là bảo vệ chợ với dân quản lý trật tự đô thị đi tuần gom rác đấy, thấy xe tuần tra thì phải cuốn gói ngay, đừng để bị giữ hàng."
"Cháu cảm ơn dì nhiều lắm ạ." Trần Trạch gật đầu.
Người phụ nữ vừa dắt chiếc xe đạp chất đầy thùng hàng rời đi, Trần Trạch lập tức mở túi bạt.
Cậu không rải hàng la liệt xuống đất như những người bán đồ thanh lý khác. Cậu trải một tấm vải bạt xanh sạch sẽ ra mặt vỉa hè, xếp ba mươi chiếc áo sơ mi thành ba chồng ngay ngắn: cỡ M, cỡ L và cỡ XL. Cậu lấy riêng một chiếc áo cỡ L ra khỏi túi nilon, rũ phẳng phiu, cài cúc cổ cẩn thận rồi treo lên một chiếc móc nhôm, móc thẳng vào thanh sắt ngang của cột đèn chiếu sáng.
Dưới ánh đèn cao áp vàng rực, chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, đứng phom và dày dặn nổi bật lên giữa góc phố bừa bộn.
Bên cạnh đống áo, Trần Trạch dùng một mẩu phấn trắng nhặt được ở bãi kho lúc chiều, nắn nót viết lên mặt đường nhựa phẳng ba dòng chữ ngắn gọn, dứt khoát:
Áo sơ mi Cotton 40s xuất xưởng.
Phom chuẩn công sở – Không nhăn, thoáng mát.
Giá thanh lý một giá duy nhất: 39 tệ / chiếc.
Mức giá 39 tệ cao hơn 9 tệ so với áo sợi hóa học của các sạp xung quanh, nhưng lại rẻ hơn một nửa so với giá một chiếc áo cùng chất liệu trên mạng. Đó là một mức giá đánh trúng vào tâm lý của những người muốn mặc đồ tốt nhưng túi tiền eo hẹp.
Trần Trạch đứng thẳng lưng bên cạnh cột đèn, hai tay xuôi theo mép quần, ánh mắt bình thản hướng về dòng người tan ca đang đổ về phía ngã ba.
Một cuộc thử lửa thực sự trên thương trường tự do của thành phố Hàng Châu bắt đầu mở màn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.