Quyển 1: Phế Kiếm Khai Lò
Chương 1: Kiếm Mạch Băng Đình
Tàng Phong Kiếm Tộc
Mục lục
11 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 11/11 chương
Tiếng chuông đồng trên đỉnh Tàng Phong Lĩnh gióng lên chín tiếng dồn dập, xé toạc màn sương xám lạnh buốt của buổi sớm mai.
Chín tiếng chuông liên hồi. Đó là hồi chuông chưa từng vang lên trong suốt ba mươi năm qua, kể từ ngày Phong gia phải dời toàn bộ tộc nhân từ nội vực trù phú về dải đất cằn cỗi giáp ranh Vạn Nhận Yêu Lâm này. Chín tiếng, đồng nghĩa với đại biến sinh tử.
Phong Tử đặt chiếc khăn lau bằng vải thô xuống mặt bàn đá, khẽ phủi đi lớp bụi gỉ sắt vừa cạo khỏi lưỡi một thanh kiếm gãy. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi mái hiên rêu phong của Tàng Kiếm Các. Từ trên gác cao nhìn xuống, con đường đá xanh uốn lượn dẫn vào tiền đình Phong Gia Sơn Trang đang hỗn loạn chưa từng thấy.
Mấy chục bóng người khoác áo bào xanh xám của Phong gia đang hốt hoảng túa ra sân lớn. Những tiếng la hét, tiếng bước chân dồn dập hòa lẫn cùng tiếng tru trầm đục, đầy âu lo của đàn Tàng Phong Kiếm Lang vọng lại từ sườn núi phía sau.
"Tránh ra! Toàn bộ tránh ra! Mau gọi dược sư!"
Một tiếng quát khàn đặc, nghẹn ngào vang lên từ phía cổng trang.
Bốn gã đệ tử thân khoác thiết giáp rách nát, mặt mày đen nhẻm vì khói bụi và bùn đất, đang khiêng một chiếc cáng gỗ lao nhanh qua bậc tam cấp. Đi kèm phía sau là Nhị thúc Phong Chính Uy. Vị tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ quanh năm giữ vẻ mặt nghiêm nghị như đá tảng giờ đây vạt áo nhuốm đầy máu tươi, cánh tay run rẩy kẹp chặt một thanh huyền thiết kiếm đã gãy mất nửa phần mũi nhọn.
Nằm trên cáng là một lão giả râu tóc bạc phơ, sắc mặt xám như tro tàn, ngực áo rách toang để lộ một vết chém kéo dài từ bả vai trái xuống tận mạn sườn. Đáng sợ nhất không phải là máu thịt bầm dập, mà là những sợi kiếm khí màu xám đen li ti như giòi bọ đang không ngừng ngo ngoe chung quanh miệng vết thương, gặm nhấm huyết nhục và ngăn cản linh lực tự lành của một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Đó là tộc trưởng đương nhiệm của Phong gia, cũng là ông nội của Phong Tử — Phong Kình Sơn.
Phong Chính Uy vừa hạ cáng xuống, bàn tay thô ráp của vị tu sĩ Trúc Cơ lập tức run rẩy chụp lấy cổ tay lão nhân. Nhưng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ của ông vừa chạm vào kinh mạch của Phong Kình Sơn liền bị một luồng kiếm sát hung hãn đánh bật trở ra, chấn cho kinh mạch cánh tay đau nhói, sắc mặt tái nhợt, lảo đảo lùi lại hai bước, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi.
"Đừng ai chạm vào!" Phong Chính Uy gầm lên, giọng nói nghẹn lại vì kinh hãi. "Kiếm sát nhập thể, địa mạch phản phệ... Toàn bộ lùi lại mười bước!"
Mấy chục tộc nhân đứng vây quanh nhất thời chết lặng. Cả Phong gia chỉ có bốn mươi bảy miệng ăn, người có tu vi Trúc Cơ chống đỡ gia môn vỏn vẹn ba người. Lão tộc trưởng là trụ cột vững chắc nhất, là tấm bình phong duy nhất ngăn cản những ánh mắt thèm thuồng từ các thế gia bên ngoài dòm ngó Tàng Phong Lĩnh. Nay ông nằm đây, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn cạn dầu trước gió, khác nào bầu trời của cả gia tộc đã sụp đổ một nửa.
Giữa đám đông đang hoảng loạn, một bóng dáng cao gầy, khoác áo vải gai mộc mạc lặng lẽ bước tới gần chiếc cáng.
Phong Tử dừng chân bên cạnh cáng gỗ, cúi người nhìn kỹ sắc mặt của Phong Kình Sơn.
"Phong Tử, cháu tới làm gì? Cháu không có tu vi kiếm khí, mau lui về Tàng Kiếm Các đi!" Phong Chính Uy cau mày, giọng nói mang theo sự bực bội lẫn xót xa.
Cả Phong gia ai cũng biết, đích tôn của lão tộc trưởng sinh ra đã mang Vô Phong Thể. Dù tu vi linh lực đạt tới Luyện Khí tầng bốn, kinh mạch của Phong Tử lại như một đầm lầy phẳng lặng không gợn sóng — linh lực vận chuyển bình thường, nhưng hễ ngưng tụ thành kiếm khí hay kiếm ý muốn phát xuất ra ngoài liền lập tức tiêu tán vô tung. Một kiếm tu không thể xuất kiếm, sinh ra trong một gia tộc lấy kiếm lập nghiệp, từ năm mười sáu tuổi hắn đã tự nguyện xin vào giữ Tàng Kiếm Các, ngày ngày làm bạn với hàng ngàn thanh phế kiếm gỉ sét.
Phong Tử không lùi lại. Hắn khẽ ngẩng đầu nhìn Nhị thúc, ánh mắt rành mạch và kiên định:
"Nhị thúc, trước khi đưa gia gia vào mật thất, để cháu xem qua vết thương một chút. Nếu không nhận rõ kiếm sát thuộc loại nào, đan dược chữa thương thông thường chỉ làm kiếm sát bùng phát nhanh hơn."
Phong Chính Uy khựng lại. Ánh mắt bình thản, rành mạch của Phong Tử khiến cơn giận dữ và hoảng loạn trong lòng ông bất giác lắng xuống một nhịp. Ông nghiến răng nghiêng người sang một bên:
"Nhanh lên. Các trưởng lão khác đang chuẩn bị trận pháp tụ linh trong mật thất."
Phong Tử khẽ gật đầu, ngồi xổm xuống bên cạnh cáng gỗ. Hắn không vận linh lực ép vào vết thương như Nhị thúc, mà chỉ nâng hai ngón tay, nhẹ nhàng lướt trên lớp vải áo rách nát cách miệng vết thương nửa tấc.
Cảm giác lạnh buốt thấu xương lập tức truyền vào đầu ngón tay hắn. Nhưng điều khiến đồng tử Phong Tử khẽ co rút lại không phải là cái lạnh, mà là quỹ đạo của những luồng khí xám đen đang chuyển động.
Sập hầm quặng mỏ? Địa mạch phản phệ?
Nếu Huyền Thiết Kiếm Mạch sụp đổ do địa tầng nứt gãy tự nhiên, luồng sát khí bốc lên phải mang tính chất cuồng bạo, tán loạn, đục ngầu tạp chất của thổ linh và kim linh thô ráp. Thế nhưng, luồng kiếm sát trên ngực Phong Kình Sơn lại ngưng kết thành từng chuỗi xoắn ốc cực kỳ tinh vi, vết cắt ở mép da thịt phẳng lì như được một lưỡi đao mỏng gọt đẽo theo quy tắc nghiêm ngặt. Đây rõ ràng là vết tích của một loại pháp bảo hình kim châm hoặc phi nhận chuyên phá hộ thể cương khí, có chủ ý nhắm thẳng vào đan điền của lão nhân.
Một luồng sát ý nhân tạo. Vụ sập mỏ này tuyệt đối không phải tai nạn tự nhiên.
Tuy nhiên, Phong Tử không thốt ra một lời nào. Hắn biết rõ vị thế của mình trong gia tộc: một kẻ mang Vô Phong Thể nói ra điều này lúc này sẽ chỉ bị xem là hoang tưởng hoặc gây thêm hoang mang. Dữ liệu chưa đủ thì suy luận chỉ là giả thuyết.
"Thế nào rồi?" Phong Chính Uy sốt ruột hỏi.
"Kiếm sát đã khóa chặt ba chỗ đại huyệt quanh đan điền, nhưng chưa xuyên thủng đạo cơ." Phong Tử thu tay lại, đứng dậy nói nhanh. "Tuyệt đối không được dùng Bổ Huyết Đan hay Quy Nguyên Đan mang thuộc tính hỏa. Dùng nước suối Hàn Ngân hòa với bột Băng Tinh Thảo đắp ngoài da, trước tiên làm đông cứng kiếm sát lại, kéo dài thời gian để phong bế kinh mạch."
Phong Chính Uy ngẩn người một thoáng, sau đó quay phắt lại quát lớn: "Nghe lời Phong Tử! Mau đi kho dược liệu lấy Băng Tinh Thảo!"
Đám đệ tử vội vã khiêng cáng chạy thấu vào hậu đường. Tộc nhân lục tục kéo theo, sân trước rộng lớn chỉ còn lại vài người và một chiếc xe đẩy chở đầy những khối đá đen kịt vừa được chuyển về từ cửa hầm mỏ.
Phong Tử bước tới bên chiếc xe kéo.
Đó là những khối quặng Huyền Thiết vừa được đào lên trong lúc biến cố xảy ra. Huyền thiết của Tàng Phong Lĩnh vốn nổi danh khắp Bạch Lộ Thành nhờ sắc đen ánh xanh, linh khí nội hàm dồi dào, là nguyên liệu hàng đầu để rèn đúc phi kiếm hạ phẩm và trung phẩm. Thế nhưng lúc này, những tảng đá trên xe lại xỉn màu xám xịt như tro bếp, mặt đá phủ một lớp bột trắng bệch.
Hắn nhặt một mẩu quặng nhỏ lên, khẽ bóp nhẹ bằng hai ngón tay.
"Rắc."
Khối đá vốn cứng rắn như thép nguội lại dễ dàng vỡ vụn thành từng mảnh bột vụn rơi lả tả qua kẽ tay hắn. Linh tính bên trong đã biến mất sạch sẽ, không còn sót lại dù chỉ một tia linh khí.
"Hỏng rồi... Hỏng hết thật rồi..."
Một giọng nói the thé, run rẩy vang lên phía sau xe kéo.
Tam trưởng lão Phong Kế Tài, người nắm giữ chìa khóa ngân khố và sổ sách của Phong gia, đang run rẩy ngồi bệt dưới đất. Bộ y phục gấm xám đắt tiền của lão dính đầy bụi bẩn, trên tay ôm khư khư cuốn sổ cái bìa da dê đã sờn rách mép.
"Tam thúc." Phong Tử quay lại.
Phong Kế Tài ngẩng gương mặt nhăn nheo, hốc mắt đỏ hoe nhìn hắn, môi run lẩy bẩy:
"Phong Tử à... Mỏ kiếm sập, mạch khoáng tắt... Ngươi có biết điều đó có nghĩa là gì không?"
Lão run rẩy lật cuốn sổ cái, ngón tay chỉ vào những con số mực đỏ chói mắt:
"Trong ngân khố gia tộc, hiện thời chỉ còn đúng một trăm tám mươi sáu khối hạ phẩm linh thạch! Một trăm tám mươi sáu khối! Mà mỗi tháng, tiền mua thịt thú chuyên dụng cho đàn Tàng Phong Kiếm Lang đã tốn sáu mươi khối, khẩu phần hiện tại chỉ còn đủ cầm cự đúng hai mươi ba ngày nữa! Còn khoản nợ bốn ngàn tám trăm linh thạch của Ninh gia... Hạn kỳ thanh lý bảo đảm chỉ còn chín mươi ngày!"
Phong Kế Tài ôm đầu, những giọt nước mắt già nua ứa ra trên khóe mắt:
"Huyền Thiết Kiếm Mạch là nguồn thu duy nhất của bốn mươi bảy người chúng ta. Mỗi tháng bán quặng kiếm được ba trăm linh thạch, vừa đủ trang trải ăn uống, thuốc men và trả dần tiền lãi cho Ninh gia. Giờ mỏ sập, quặng mất linh tính, tộc trưởng thì hôn mê... Ninh gia mà tới thanh lý, bọn họ sẽ thu hồi toàn bộ Tàng Phong Lĩnh, trục xuất chúng ta vào Vạn Nhận Yêu Lâm cho yêu thú ăn thịt!"
Một trăm tám mươi sáu khối linh thạch. Nợ bốn ngàn tám trăm khối. Lương thực của bầy sói còn hai mươi ba ngày. Thời hạn thanh lý chín mươi ngày.
Từng con số lạnh lùng, tàn khốc rơi vào tai Phong Tử như những nhát búa đập thẳng vào thực tế trần trụi.
Không có kỳ tích. Không có ai đến cứu. Nếu không tìm ra nguồn tiền mới để thay thế quặng mỏ Huyền Thiết, cái chết của Phong gia chỉ là vấn đề thời gian, được định lượng chính xác bằng từng ngày trên trang sổ của Phong Kế Tài.
"Tam thúc đứng dậy đi." Phong Tử cúi người đỡ lão nhân dậy, giọng nói bình thản mà dứt khoát. "Chuyện đến nước này, khóc lóc hay hoảng sợ cũng không sinh ra thêm một khối linh thạch nào. Gia tộc chưa tan rã, người vẫn còn sống."
"Còn sống thì làm được gì? Chẳng lẽ bán thân đi làm phu mỏ cho các tông môn lớn?" Phong Kế Tài cay đắng gạt tay áo, lảo đảo bước về phía phòng nghị sự. "Chính Uy sắp triệu tập hội đồng gia tộc. Bán kho, cắt giảm đệ tử, hay giao nộp Tàng Phong Lĩnh... Hôm nay e rằng phải quyết định số phận rồi."
Phong Kế Tài rời đi, để lại Phong Tử đứng một mình giữa khoảng sân vắng lặng.
Gió từ Vạn Nhận Yêu Lâm thổi qua khe núi rít lên từng hồi thê lương. Dưới chân hắn, bên cạnh bánh xe kéo quặng, một thanh trường kiếm gãy làm đôi nằm lẫn trong đống đất đá vụn.
Đó là thanh Huyền Thiết Phá Lãng Kiếm, bội kiếm tùy thân suốt năm mươi năm qua của Phong Kình Sơn. Thanh kiếm trung phẩm pháp khí từng chém giết vô số yêu thú bảo vệ bờ cõi Phong gia, nay đã gãy ngang thân, lưỡi kiếm nham nhở những vết mẻ răng cưa, linh quang tắt ngấm.
Phong Tử khẽ thở dài, cúi người nhặt lấy nửa đoạn kiếm gãy còn dính chuôi kiếm.
Lưỡi kiếm lạnh ngắt như băng tuyết ngàn năm. Hắn cầm thanh kiếm gãy trong tay, định mang về cất vào góc phế liệu của Tàng Kiếm Các.
Nhưng ngay khoảnh khắc lòng bàn tay hắn siết chặt lấy chuôi kiếm bằng kim loại, một luồng xung động kỳ dị bỗng nhiên bùng nổ từ sâu trong huyết mạch.
"Ong..."
Vô Phong Thể — thể chất vốn phẳng lặng như mặt hồ chết suốt hai mươi bốn năm qua của Phong Tử — đột ngột sôi trào. Đan điền của hắn không hề sinh ra kiếm khí, nhưng một luồng sức hút mãnh liệt, vô hình như một cơn lốc xoáy bỗng điên cuồng trỗi dậy, trực tiếp kéo lấy tàn kiếm ý còn vương vất bên trong thân kiếm gãy.
Trong thức hải mờ mịt của hắn, một vệt sáng đỏ thẫm như miệng lò nung vừa hé mở chợt lóe lên — chỉ trong một cái chớp mắt, rồi chìm vào sương xám trước khi hắn kịp nhìn rõ.
Cùng lúc đó, thanh kiếm gãy trong tay hắn bỗng nhiên nóng rực lên một cách quỷ dị.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.